Phát thanh xúc cảm của bạn !

TÌM VỀ KÝ ỨC YÊN BÌNH

2024-02-27 04:20

Tác giả: Doan Hien


Đời người ai trong chúng ta cũng đều có một tuổi thơ của riêng mình. Đó là ký ức đẹp nhất, đáng nhớ nhất của cuộc đời mỗi người. Dù là kỷ niệm vui hay buồn, dữ dội hay bình yên tất cả đều ghi dấu và luôn nhắc nhớ trong tim.

Tuổi thơ tôi cũng vậy. Tôi lớn lên ở một miền quê nghèo. Quanh năm người dân chỉ biết có ruộng đồng, một nắng hai sương. Ba mẹ tôi một đời vất vả nuôi chúng tôi lớn khôn. Nhắc dến mỗi nhớ lại cồn cào da diết!

Tuổi thơ tôi biết bao dữ dội mà ấm áp, chứa đựng biết bao kỉ niệm yêu thương. Tôi đã lới lên trong tình thương bao la của ba mẹ, sự gắn kết của tình thân ruột thịt anh, chị, em... Không có từ ngữ nào diễn tả hết được niềm hạnh phúc đó. Cứ thế tôi lới lên trên quê hương yên bình.

Tuổi thơ tôi gắn liền với những trò chơi “dân dã” như chơi nẻ, chơi ô quan, đi chợ, lò mía đường, thả diều…Chúng tôi thuở ấy vô tư lắm, hồn nhiên lắm. Cứ tụ năm, tụ bảy chơi, nhảy, cười đùa khúc khích suốt ngày. Nụ cười trong sáng đẹp như ánh mặt trời sớm mai.  

Thời nay, trẻ con không còn hứng thú với những trò như vậy nữa. Thay vào đó chúng chỉ biết dúi mắt vào điện thoại, máy tính để chơi game, chơi cờ…Tất cả mhững trò chơi “dân dã” dần đi vào quên lãng và trở thành xa xỉ với chúng.

Con đường quê ngập tràn nắng ấm, dắt chân tôi đến trườnq. Dòng tri thức lớn dần lên với biết bao kỷ niệm. Ký ức vẫn vẹn nguyên, in dấu lời thầy cô và những hình ảnh đẹp về năm tháng tuổi thơ đến trường.

Ngày đó, đi học trường gần hay xa mấy chúng tôi cũng chỉ biết đi bộ thôi. Có trường xa nhà tận 5km. Có bạn nhà khá giả hơn được ba mẹ sắm cho chiếc xe đạp. Cứ 4h sáng chúng tôi lại dậy, tập trung nhóm các bạn cùng xóm từng tốp đông, nắm tay nhau dắt bộ đến trường. Trời thì tối, đường thì vắng nhưng vẫn không thấy sợ gì, mà lại chỉ thấy vui và hào hứng. Nghĩ lại giờ thấy nhớ và yêu sao cái ngày ấy lắm luôn. Đường xá không bê tông, chỉ có đường đất. Mỗi lần trời mưa đường lún sâu, bùn ngập lên cả trên đầu gối. Quần áo, dày dép, cặp sách, sách vở…đều bị dính đầy bùn đất. Nghĩ lại giờ vẫn ớn.

Bây giờ, các cháu đi học lớp nhỏ được ba mẹ dưa đi đón về, còn lớp lớn thì có xe đạp điện, xe máy đi bon bon, đường xá thì tráng bê tông, tráng dầu thẳng tắp. Chúng tôi thuở ấy điều kiện tuy khó khăn nhưng học chăm chỉ lắm, chỉ có biết học và học thôi.

Dòng thời gian cứ trôi đi lặng lẽ, tôi lớn lên từng ngày. Tuổi học trò qua đi. Tôi lại bước vào thời sinh viên xa nhà. Rời xa quê hương tôi ra đất Bắc để tiếp tục con đường tri thức của mình. Mảnh đất vô cùng xa lạ với tôi. Không người thân, không bạn bè…Tôi đã bắt đầu một hành trình mới với biết bao sự thay đổi. Tôi đã cố gắng thích nghi và làm quen. Rồi tôi cũng nhanh chóng bắt nhip mọi thứ từ giọng nói, khẩu vị ăn uống, những phong tục tập quán…Tôi dần làm quen với những con người mới. Và rồi đất Bắc đã trở thành quê hương thứ hai của tôi. Ở đó tôi có những người thầy, người cô, người bạn mới…Và, có cả những người “thân” như gia đình cũng yêu quý tôi.

troi

Cuộc đời thật kỳ diệu. Có những điều đến thật bất ngờ mà ta dường như không hề hay biết. Dường như đã có một sự sắp đặt, định sẵn vô hình nào đó. Nó ngọt ngào, đầy ắp tình yêu thương và nỗi nhớ.

Thời gian đến thật nhanh rồi đi cũng thật nhanh. Thấm thoát thời sinh viên cũng kết thúc. Tôi ra trường với tấm bằng cử nhân hạng khá. Nguồn năng lượng đam mê lại sục sôi. Tôi lại bước đi trên hành trình mới. Ngọn lửa đam mê nghề luôn cháy bỏng trong tôi từng ngày và là nguồn động lực mạnh mẽ giúp tôi vượt qua những sóng gió và thêm yêu cuộc đời hơn..

Cuộc đời luôn đặt ra nhiều khó khăn, thách thức để thử thách ý chí con người. Nếu chúng ta biết yêu điều chúng ta lựa chọn, biết kiên nhẫn, tự tìm thấy cơ hội trong hoàn cảnh và không từ bỏ thì chúng ta sẽ tìm thấy hạnh phúc trong tâm hồn và tìm thấy cơ hội, nguồn ánh sáng mới, nguồn năng lượng để tiếp tục hành trình ước mơ của mình để đi đến thành công.

Cuộc sống ngày càng phát triển, áp lực xã hội càng cao, áp lực cơm áo gạo tiền càng nặng…có mấy ai còn thời gian cho mình được là chính mình để tìm cảm xúc yên bình. Quãng thời gian bôn ba ngược xuôi, tôi đã đi, đã sống, đã ở, đã học tập, đã làm việc…từ Nam chí Bắc. Tất cả đã cho tôi những bài học trải nghiệm cuộc đời, đã cho tôi cảm nhận sâu sắc hơn những giá trị, ý nghĩa của cuộc sống…

Có những lúc cho mình khoảng lặng ngồi suy tư, tôi thèm được trở về tuổi thơ. Thèm được sống lại những cảm xúc yên bình trong sâu thẳm tâm hồn một thời xa ngái. Thèm được sà vào lòng ba mẹ, ngủ ngon trong vòng tay ấm áp, yêu thương. Những ký ức bình yên, ngọt ngào, êm dịu, nhẹ nhàng nhắc nhớ tim tôi như thưở ngày xanh!

 © Đoàn Hiền - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.

Em thương anh, anh à

Em thương anh, anh à

Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.

back to top