TÌM VỀ KÝ ỨC YÊN BÌNH
2024-02-27 04:20
Tác giả:
Doan Hien
Đời người ai trong chúng ta cũng đều có một tuổi thơ của riêng mình. Đó là ký ức đẹp nhất, đáng nhớ nhất của cuộc đời mỗi người. Dù là kỷ niệm vui hay buồn, dữ dội hay bình yên tất cả đều ghi dấu và luôn nhắc nhớ trong tim.
Tuổi thơ tôi cũng vậy. Tôi lớn lên ở một miền quê nghèo. Quanh năm người dân chỉ biết có ruộng đồng, một nắng hai sương. Ba mẹ tôi một đời vất vả nuôi chúng tôi lớn khôn. Nhắc dến mỗi nhớ lại cồn cào da diết!
Tuổi thơ tôi biết bao dữ dội mà ấm áp, chứa đựng biết bao kỉ niệm yêu thương. Tôi đã lới lên trong tình thương bao la của ba mẹ, sự gắn kết của tình thân ruột thịt anh, chị, em... Không có từ ngữ nào diễn tả hết được niềm hạnh phúc đó. Cứ thế tôi lới lên trên quê hương yên bình.
Tuổi thơ tôi gắn liền với những trò chơi “dân dã” như chơi nẻ, chơi ô quan, đi chợ, lò mía đường, thả diều…Chúng tôi thuở ấy vô tư lắm, hồn nhiên lắm. Cứ tụ năm, tụ bảy chơi, nhảy, cười đùa khúc khích suốt ngày. Nụ cười trong sáng đẹp như ánh mặt trời sớm mai.
Thời nay, trẻ con không còn hứng thú với những trò như vậy nữa. Thay vào đó chúng chỉ biết dúi mắt vào điện thoại, máy tính để chơi game, chơi cờ…Tất cả mhững trò chơi “dân dã” dần đi vào quên lãng và trở thành xa xỉ với chúng.
Con đường quê ngập tràn nắng ấm, dắt chân tôi đến trườnq. Dòng tri thức lớn dần lên với biết bao kỷ niệm. Ký ức vẫn vẹn nguyên, in dấu lời thầy cô và những hình ảnh đẹp về năm tháng tuổi thơ đến trường.
Ngày đó, đi học trường gần hay xa mấy chúng tôi cũng chỉ biết đi bộ thôi. Có trường xa nhà tận 5km. Có bạn nhà khá giả hơn được ba mẹ sắm cho chiếc xe đạp. Cứ 4h sáng chúng tôi lại dậy, tập trung nhóm các bạn cùng xóm từng tốp đông, nắm tay nhau dắt bộ đến trường. Trời thì tối, đường thì vắng nhưng vẫn không thấy sợ gì, mà lại chỉ thấy vui và hào hứng. Nghĩ lại giờ thấy nhớ và yêu sao cái ngày ấy lắm luôn. Đường xá không bê tông, chỉ có đường đất. Mỗi lần trời mưa đường lún sâu, bùn ngập lên cả trên đầu gối. Quần áo, dày dép, cặp sách, sách vở…đều bị dính đầy bùn đất. Nghĩ lại giờ vẫn ớn.
Bây giờ, các cháu đi học lớp nhỏ được ba mẹ dưa đi đón về, còn lớp lớn thì có xe đạp điện, xe máy đi bon bon, đường xá thì tráng bê tông, tráng dầu thẳng tắp. Chúng tôi thuở ấy điều kiện tuy khó khăn nhưng học chăm chỉ lắm, chỉ có biết học và học thôi.
Dòng thời gian cứ trôi đi lặng lẽ, tôi lớn lên từng ngày. Tuổi học trò qua đi. Tôi lại bước vào thời sinh viên xa nhà. Rời xa quê hương tôi ra đất Bắc để tiếp tục con đường tri thức của mình. Mảnh đất vô cùng xa lạ với tôi. Không người thân, không bạn bè…Tôi đã bắt đầu một hành trình mới với biết bao sự thay đổi. Tôi đã cố gắng thích nghi và làm quen. Rồi tôi cũng nhanh chóng bắt nhip mọi thứ từ giọng nói, khẩu vị ăn uống, những phong tục tập quán…Tôi dần làm quen với những con người mới. Và rồi đất Bắc đã trở thành quê hương thứ hai của tôi. Ở đó tôi có những người thầy, người cô, người bạn mới…Và, có cả những người “thân” như gia đình cũng yêu quý tôi.
Cuộc đời thật kỳ diệu. Có những điều đến thật bất ngờ mà ta dường như không hề hay biết. Dường như đã có một sự sắp đặt, định sẵn vô hình nào đó. Nó ngọt ngào, đầy ắp tình yêu thương và nỗi nhớ.
Thời gian đến thật nhanh rồi đi cũng thật nhanh. Thấm thoát thời sinh viên cũng kết thúc. Tôi ra trường với tấm bằng cử nhân hạng khá. Nguồn năng lượng đam mê lại sục sôi. Tôi lại bước đi trên hành trình mới. Ngọn lửa đam mê nghề luôn cháy bỏng trong tôi từng ngày và là nguồn động lực mạnh mẽ giúp tôi vượt qua những sóng gió và thêm yêu cuộc đời hơn..
Cuộc đời luôn đặt ra nhiều khó khăn, thách thức để thử thách ý chí con người. Nếu chúng ta biết yêu điều chúng ta lựa chọn, biết kiên nhẫn, tự tìm thấy cơ hội trong hoàn cảnh và không từ bỏ thì chúng ta sẽ tìm thấy hạnh phúc trong tâm hồn và tìm thấy cơ hội, nguồn ánh sáng mới, nguồn năng lượng để tiếp tục hành trình ước mơ của mình để đi đến thành công.
Cuộc sống ngày càng phát triển, áp lực xã hội càng cao, áp lực cơm áo gạo tiền càng nặng…có mấy ai còn thời gian cho mình được là chính mình để tìm cảm xúc yên bình. Quãng thời gian bôn ba ngược xuôi, tôi đã đi, đã sống, đã ở, đã học tập, đã làm việc…từ Nam chí Bắc. Tất cả đã cho tôi những bài học trải nghiệm cuộc đời, đã cho tôi cảm nhận sâu sắc hơn những giá trị, ý nghĩa của cuộc sống…
Có những lúc cho mình khoảng lặng ngồi suy tư, tôi thèm được trở về tuổi thơ. Thèm được sống lại những cảm xúc yên bình trong sâu thẳm tâm hồn một thời xa ngái. Thèm được sà vào lòng ba mẹ, ngủ ngon trong vòng tay ấm áp, yêu thương. Những ký ức bình yên, ngọt ngào, êm dịu, nhẹ nhàng nhắc nhớ tim tôi như thưở ngày xanh!
© Đoàn Hiền - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tớ sẽ nhớ cậu lắm
Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.
Hoa sim đỏ
Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.







