Rồi chúng ta sẽ tìm thấy một người "Vừa gặp bạn, đã cười"
2024-02-28 05:25
Tác giả:
“Rồi chúng ta sẽ tìm thấy một người mà vừa gặp bạn đã cười.
Ai sinh ra trên đời này đều mong muốn hạnh phúc. Bạn và tôi cũng vậy. Có những cái hạnh phúc lớn lao nào là cơm ăn, áo mặc, nhà cao cửa rộng. Nhưng cũng có những cái hạnh phúc thật nhỏ bé, đối với tôi chỉ đơn giản là nụ cười của người mình thương!
Nói tới đây có lẽ bạn cho tôi thật ngốc nghếch? Ai mà chẳng muốn có trọn vẹn mọi thứ? Thật vậy, tôi ngốc thật! Trong giây phút ấy có lẽ tôi đã rung động thiệt rồi!
Có lẽ tôi đã phải lòng một người, một người làm tôi say đắm đến bây giờ!
Tôi là nữ, sinh viên năm 2 đại học. Đó là vào một ngày tôi bắt xe từ quê lên thành phố học, tôi gặp được anh ấy. Bề ngoài anh ta cao ráo, gương mặt ưa nhìn, không hẳn là đẹp lắm nhưng đê lại ấn tượng cho tôi bởi sự hài hước, vui tính.
Cứ mỗi lần muốn về quê, tôi phải đi bằng được chuyến xe ấy. Dù cỡ nào tôi cũng phải gặp được anh ta. Nhiều lần như vậy riết rồi cũng thân nhau. Mà cứ mỗi lần gặp nhau bạn biết không anh ta là người bắt chuyện đầu với tôi. Không hiểu vì nghề nghiệp hay do có ấn tượng với tôi mà anh ta làm vậy. Anh ta tò mò mọi thứ về tôi, cứ hỏi mãi thôi. Cũng từ đó trong lòng tôi cứ vấn vương mãi không hiểu vì điều gì hay có lẽ đó là sự rung động của một cô bé mới chập chững vào đời.
Mỗi lần gặp tôi, anh ta mỉm cười nụ cười ấy thật sự rất đẹp, xuất phát từ sự chân thành của một người đàn ông trưởng thành. Nụ cười ấy làm tôi cảm thấy ấm áp vừa gần gũi thân thuộc vừa xa lạ bởi tui cũng chẳng biết bao giờ nụ cười đó mất đi. Nụ cười ấy làm tui quên đi mọi áp lực, dường như giây phút ấy ngưng đọng lại. Rõ ràng tôi đã gặp được một người khiến tôi phải mỉm cười mà chẳng cần bất cứ lí do gì.
Cuộc đời chúng ta luôn khao khát gặp được một người tâm đầu ý hợp, một đời một kiếp bên nhau trọn vẹn, vừa gặp cái là cười. Nhưng giữa biển người mênh mông rộng lớn ấy, gặp gỡ nhiều, tìm hiểu nhiều mà mảnh ghép chỉ có một. Cho nên nếu đã gặp đúng người rồi thì nhất định không bỏ lỡ.
Đôi khi chúng ta lo chạy theo những thứ xa hoa phù phiếm mà bỏ lỡ những điều dung dị nhất. Hy vọng sau này bạn sẽ tìm thấy được một người vừa gặp bạn đã cười.
© Sương Nguyễn - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Phản hồi của độc giả
Xem thêm

Lỡ duyên
Trăng treo lẻ bóng bên đồi Gió ru khúc cũ nghẹn lời chia phôi Người đi để lại bồi hồi Ta ngồi đếm mãi một thời đã xa

Chia ly - khi khoảng cách không thể xoá nhoà ký ức
Cảm giác sắp chia ly ấy cũng thật khó giải thích. Có lẽ chỉ đơn thuần là cảm xúc trống vắng khi bàn ăn trong nhà thiếu đi mất một người thân thuộc, hay sự lạc lõng trong một không gian đã từng đầy đủ,... Chắc đó là sự hụt hẫng khi có những điều vốn tưởng chừng là vậy nhưng nay đã sắp không còn.

Tình khó phai
Em biết anh luôn là người yêu em và nghĩ cho em nhiều nhất. Nhưng anh à, em cần nên biết mọi chuyện đầu tiên chứ không phải giờ đây em là người sau cùng mới biết được.

Khi con muốn được yêu thương nhưng lại sợ mất gia đình
Không có gì đau lòng hơn việc chính những người ta yêu thương nhất lại không thể dang tay ôm lấy ta.

Khi mặt trời mỉm cười
Tôi thấy yêu làm sao mặt trời lúc đó, tôi thấy yêu làm sao những buổi sớm mai thật lắng đọng thật nhiều cảm xúc và những nguồn huyết mạch của cuộc sống cứ cuộn trào mãi trong tôi.

Người ơi
Em thích gọi anh là người ơi, chỉ là một tiếng gọi thật ngắn thật nhanh mà chứa đựng trong đó biết bao ân tình biết bao da diết của những tháng năm mình được quen nhau, mình được yêu nhau thật trọn vẹn.

Kí ức muốn lãng quên
Kí ức về cậu có lẽ là kí ức đời này tớ muốn quên nhất, cậu cũng có lẽ là người tớ muốn quên nhất...

Xem cuộc đối thoại chua chát của 2 mẹ con trong Khi Cuộc Đời Cho Bạn Quả Quýt, tôi thề sẽ không bao giờ nói "Mẹ sống vì con"
Đứa trẻ lớn lên trong “sự hy sinh của mẹ” sẽ không học được cách hỏi mình: “Mình muốn gì?”, mà chỉ biết hỏi: “Mình nên làm gì để cha mẹ vui?”

Yên đơn phương
Em đã cố kìm nén không khóc trước mọi người. Chắc chỉ có mỗi mình anh không nhận ra tình cảm của em dành cho anh mà thôi.

Mùa xuân sau cơn giông
Nước mắt ông Tét bất giác trào ra. Ông quay lưng bước đi, nỗi đau và cảm giác tủi hổ đè nặng lên trái tim. "Tết này, mình phải làm gì đó… phải làm gì đó cho con Kiệu," ông tự nhủ, nhưng lòng vẫn trĩu nặng bởi những nỗi buồn chưa tìm được lối ra.