Phát thanh xúc cảm của bạn !

Năm em hai mươi và khi em hai lăm

2024-02-29 04:20

Tác giả: sun-flower


Em đã nghe đâu đó một câu như thế này: “Lúc còn trẻ đừng gặp được người quá phù hợp vì khi bỏ lỡ nhau rồi rất khó gặp một người phụ hợp hơn”. Có lẽ điều đó chẳng sai anh nhỉ? Em loay hoay tìm mãi, vẫn không gặp được một người nguyện ý như mình mong chờ.

Vì sao nhỉ ? Chẳng phải vì tận sâu trong lòng mình còn nhớ anh mà bởi em nhớ những rung cảm, những kỉ niệm tuổi đôi mươi của mình ...

Năm em hai mươi, em chẳng có gì ngoài một trái tim đơn thuần, một lòng một dạ nguyện ý chờ ngày gả cho anh, anh chính là bầu trời, là ước mơ, là mục tiêu duy nhất của em thời điểm đó. Em nhớ em từng nói “Nếu anh không cưới em, chắc có lẽ em rất khó để yêu và cưới một người nào khác”. Chẳng biết có nên "trộm vía” vì điều đó không, mà hiện tại em vẫn chưa tìm được người đó anh nhỉ ?

Năm nay em hai lăm, em có một công việc ổn định, em có nhiều cơ hội mới ở tương lai, em có rất nhiều mục tiêu mới cho cuộc đời mình, có nhà, có xe, có gia đình cho riêng mình nhưng lạ lùng thay lại chẳng có anh. Cái người mà đã từng là mục tiêu duy nhất của cuộc đời mình.

Năm em hai mươi, em chỉ là một cô bé bình thường với nhiều lo toan trong cuộc sống, chẳng phải người quá nổi bật ở đám đông, em luôn lấm lem khi bước ra đường. Em tự ti em thu mình nhưng trái tim em khoẻ mạnh hơn bất cứ điều gì và thế là gặp được anh, một người “đúng gu” em về nhiều mặt, một người em tự hào khi sánh bước bên anh, một người khiến em lo sợ sự cô đơn trống vắng.

Năm nay em hai lăm, vẫn đầy rẫy những lo toan của cuộc sống, em thành công trên con đường mình chọn, em bước ra đường với nhiều ánh mắt ngước nhìn em, em tự tin, tinh tế cuốn hút. Nhưng em cũng mang đầy mình những vết sẹo, tim em đã qua bao lần thương tổn, sẹo đã chi chít trên người em, bởi tình yêu, bởi những người xa lạ ngoài xã hội và trong đó cũng có cả anh.

Năm em hai mươi, em sẽ rung động vì ngày mưa anh lấy ô che cho em, là những hôm tan ca muộn mình gặp nhau chỉ dăm ba phút, là những ngày rong ruổi quanh thành phố và trong túi hai đứa có khi chẳng có đủ năm mươi ngàn dính túi. Thế mà lại vui lại hạnh phúc anh nhỉ?

b94ce93e939650f21abeb26d5bc0c2f5

Năm nay em hai lăm, tài khoản em cũng có thêm vài con số, em chẳng cần phải quá cân đo đong đếm những chi tiêu vụn vặt mỗi ngày, thế mà những chở che từ một người xa lạ sẽ khiến em nghi ngờ. Thế mà một người đàn ông chỉ mỗi yêu thương nhưng chưa đủ kinh tế lại chẳng làm em có cảm giác an toàn. Có lẽ em dần trở thành một con người thực dụng tham lam, em cần tình yêu, cần luôn sự đảm bảo về mặt kinh tế.

Năm em hai mươi tuổi, tất cả những thứ tốt đẹp nhất của em sẽ dành cho anh, em là người có thể nhịn ăn, chẳng ngại nắng mưa, chỉ mong anh chẳng bị đói trong ca làm. Em có thể là người kiên nhẫn chờ anh dành thời gian bên gia đình, bạn bè và cuối cùng là tìm đến em chỉ cần có anh, có một chút thời gian của anh, em đã cảm thấy mình là người con gái hạnh phúc nhất trên đời.

Năm nay em hai lăm, thi thoảng em bận tối mặt tối mày, thi thoảng em mới nấu cho mình một bữa ăn tử tế, em dần ki bo quỹ thời gian của mình hơn. Đôi lúc phải cân đo đong đếm xem, có nên dành thời gian của mình cho một người nào đó không – cái mà trước đây dành riêng anh chẳng chút đắn đo suy nghĩ.

Năm em hai mươi tuổi, yêu anh bằng tất cả nụ cười và nước mắt của mình, dễ khóc vì những lần anh vô tâm, dễ cười vì những trò vu vơ mỗi lần anh cố làm lành với em. Có khóc có cười như thế lại giúp em cân bằng một cách lạ thường.

Năm nay em hai lăm, em vẫn khóc nhưng chẳng mấy ai nhìn thấy được những giọt nước mắt của em, em vẫn cười nhưng nó ít ỏi và gượng gạo biết nhường nào. Đôi lúc em thấy nhịp sống của mình như một đường thẳng, thiếu mất sự thăng trầm. Em giờ đây lại thèm biết bao những lúc xúc cảm cao trào như ngày ấy, có lúc loạn nhịp, có lúc đau buốt tưởng như chết đi sống lại. Em giờ đây vô cảm trước những biến chuyển cuộc đời mình, em sợ... vì em hiểu ... nhịp tim nằm ngang là một trái tim đã chết.

Anh thấy đó... Thứ làm em nhớ mãi không quên chẳng phải anh, mà là chính mình trong quá khứ. Em biết ơn vì đôi khi phải có cái buông tay ngày hôm đó, mới có em, có anh trưởng thành hơn ở hiện tại. Tất cả mọi điều, điều có thể xảy ra, chúng ta không thể kiếm soát được nó, có những việc bắt buột phải làm, có những người phải bỏ lỡ, để chúng ta có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Em hay anh chúng ta rồi cũng sẽ lại yêu một người nào đó, rồi chúng ta sẽ hạnh phúc theo một cách mới mẻ hơn đúng không anh nhỉ? Bởi những vụn vỡ kia sẽ là bài học giúp ta biết cách vun vén cho một mối quan hệ lâu dài hơn.

Em mong, em của ngày mai sẽ tìm được một người phù hợp, một người em nguyện ý gả đi, một người nguyện ý lấy em. Một người khi nhìn vào những vết sẹo của em, sẽ cảm thông, sẽ nhẹ nhàng... Nếu em không gặp được người phù hợp một mình như hiện tại có sao đâu anh nhỉ? Em có thể chậm, nhưng em sẽ kiên nhẫn chờ.... Biết đâu năm năm nữa em lại có thể ngồi viết những dòng “Em của năm ba mươi...”

© Sun-flower - blogradio.vn

 

Mời xem thêm chương trình:

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Cuộc hẹn chụp ảnh này, Phong cảm thấy có chút mong chờ. Khi bạn được gặp người tạo ra thứ bạn thích, trong bạn đã tồn tại một sự ngưỡng mộ về tài năng con người đó. Phong nghĩ mình nên kết bạn với anh chàng thú vị này.

Yêu “Nhạt

Yêu “Nhạt" nhưng “Lành"

Mình cố gắng nói ít đi, làm nhiều hơn. Kết quả là cách mình trả lời cho câu hỏi “Có yêu không?" Bởi mấy ai chấm điểm quá trình, cái cuối cùng chúng ta quan tâm chẳng phải là đích đến tròn, méo, vuông vức ra sao đúng chứ?

Năm mới xinh tươi

Năm mới xinh tươi

Trong bao bước chân nhẹ êm trên những con đường vắng Năm mới vừa đi qua với giao thừa rộn rã

Hai đầu ngọn sóng

Hai đầu ngọn sóng

Bảo thấy gia đình em rất giống một bài hát mà em hay nghe là “Ở hai đầu nỗi nhớ”, nhưng Bảo lại muốn thêm vào là gia đình có đến ba đầu nỗi nhớ lận. Vì mẹ luôn trong bệnh viện và quay cuồng với những ca cấp cứu với những bệnh nhân còn ba ở ngoài tận khơi xa, chỉ có mỗi Bảo ở nhà và luôn ngồi vào bàn ăn một mình.

Mùa đông dang dở

Mùa đông dang dở

Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Mùa đông có anh một mùa đông có anh Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Anh bên cạnh em và bên em suốt con đường

Lời ước hẹn

Lời ước hẹn

Anh có còn nhớ lời ước hẹn cùng em Lời ước hẹn năm xưa anh đã nói Lời ước hẹn trong một ngày đông cũ Khi cơn gió đông về cứ buốt lạnh tim em

Cho con cả bầu trời

Cho con cả bầu trời

Chị nói là mẹ sẽ cho con cả bầu trời này trong đó có vô vàn tình thương của mẹ gởi theo con, để ở một nơi thật xa con sẽ luôn có mẹ, luôn có tình thương của mẹ bên cạnh, và con sẽ được ấm áp được bình yên dù không có mẹ bên cạnh.

Ngày ta gặp nhau

Ngày ta gặp nhau

Anh có đếm những ngày xuân lặng lẽ Khi cả anh cả em đều cùng ngóng trông nhau Khi bao xuân qua ta cứ mãi đợi chờ Vì những niềm vui vẫn cứ còn dang dở

Nhân vật

Nhân vật "thức tỉnh" và thể loại bi kịch

Việc các tác giả xây dựng những nhân vật "thức tỉnh" có lẽ giúp người xem nhìn nhận khái quát về nhân vật sớm hơn, cũng tạo nhiều cảm xúc hơn khi xem, đọc kịch. Nhưng đồng thời cũng giúp bi kịch đi sâu hơn, khi những nhân vật đó đã hoàn thành "sứ mệnh" của mình.

Ngày toàn thắng

Ngày toàn thắng

Rồi một buổi sáng chị mở bừng mắt khi tiếng cô phát thanh viên trên đài liên tiếp đưa tin về những cuộc rút quân của giặc Mỹ, chị Nhành thấy vui như mở cờ trong bụng. Chị cứ ôm chặt con vào lòng và gọi tên anh, nhưng chị không thể biết được ngày nào là chính xác anh quay về bên chị.

back to top