22-06-2017 01:25:00

Khoảnh khắc này đây tôi cần ai đó có thể cho tôi nhờ bờ vai để dựa dẫm, cho tôi nhờ vòng tay để siết chặt tôi lại để tôi khỏi chới với. Tôi thèm những lời khuyên, thèm sự an ủi để lòng đỡ vỡ nát hơn.

20-06-2017 01:25:00

Cơn mưa chiều làm em tan nỗi nhớ, những giọt mưa tí tách va vào mặt làm em bừng tỉnh, lúc này em đã ở đây rồi, em đã tồn tại ở giữa lòng thành phố mơ ước từ những thuở còn yêu anh. Nhưng cơn mưa chiều nay dữ dội quá, gió mạnh như muốn thổi tan thân hình mảnh dẻ của em.

17-06-2017 01:30:00

Người ta thường nói rằng, phụ nữ dù yêu đến mấy cũng không nên để người đàn ông họ biết điều đó, họ sẽ coi thường và thậm chí không sợ mất bạn. Em thừa nhận, em không thể rời xa anh được, nhưng em cũng không thể giả vờ rằng mình yêu anh ít đi, em trở nên trưởng thành hơn, nhưng cũng nhờ anh em lại nhạy cảm hơn rất nhiều, một câu nói, một hành động nhỏ cũng đủ khiến em vui hoặc đau khổ.

16-06-2017 01:30:00

Em quên mất mình đã là cô gái quá tuổi đôi mươi để yêu vụng dại. Em quên mất ở thế giới thực này mình là cô gái có cái tôi và sống cá tính đủ chững chạc và nghiêm túc. Em vẫn bám lấy lý do em có thế giới riêng mình, thế giới ấy có anh. Em sẽ không gọi thế giới ấy như bao người hay gọi "thế giới ảo". Vì ở đó em chờ đợi thật, đau buồn thật sự và còn nhiều hơn thế kia mà.

15-06-2017 01:30:00

Có những nỗi buồn chẳng rõ lí do cứ lưu luyến và khắc khoải trong lòng. Nhiều lúc thấy cô đơn đến tột cùng mà lại chẳng thiết tìm ai đó để tâm sự. Cứ im lặng như thế, cứ bình thản như thế để giấu đi những con sóng lòng đang cuộn trào nơi đáy ngực. Cô đơn nhiều quá khiến người ta hóa ra quen và cũng chẳng cần ai để tâm sự.

14-06-2017 01:25:00

Khi em đọc bức thư tay đầu tiên và cũng là cuối cùng mà anh - người em yêu hơn cả chính bản thân em đã viết cho em, những dòng chữ nhòe đi vì ước mắt của anh đã làm tim em như tan nát. Em không thể đếm được bao nhiêu từ "xin lỗi" anh viết. Đúng, anh có lỗi, anh đã bỏ lại phía sau là gia đình, sự nghiệp và em - vợ tương lai của anh đấy.

back to top