24-04-2017 01:30:00

Lướt facebook thấy em chụp bức ảnh hai cốc Capuchino cùng một dòng cảm xúc hạnh phúc và gửi lời cảm ơn tới một ai đấy. Tôi cười cay đắng, muốn đập mạnh vào đầu để cái đau có thể kéo tôi ra khỏi cơn mộng mị này. Giật mình nhìn lại tôi mới nhận ra, em đã thuộc về người khác - người mà khiến nụ cười em rạng ngời dưới nắng chiều bàng bạc, người đang làm trái tim của em nhảy múa, khiến em hạnh phúc, và khiến một kẻ si tình như tôi phát điên.

22-04-2017 01:30:00

Cô bảo cô không chúc anh ấy hạnh phúc với người đến sau. Bởi, sau ngần ấy năm cô đã hạnh phúc được bao lâu mà lại mong anh hạnh phúc. Khi còn yêu, ai nỡ đành lòng chúc người mình yêu thương hạnh phúc? Thôi thì hết duyên hết nợ ta đành xa nhau. Cô gái tuổi đôi mươi của tôi tự một mình bước qua mảnh vỡ của tình đầu. Tình đầu của cô ấy thật đẹp – mà cũng thật đau.

21-04-2017 01:30:00

Nhưng anh à, cũng đến lúc em nên tập quên những thứ thuộc về anh, vì em biết thanh xuân của người con gái thật ngắn, vì thế nên em không muốn bỏ lỡ một khoảnh khắc nào nữa. Thanh xuân của em cũng chính vì anh mà trở nên tươi đẹp, cũng vì anh ra đi khiến thanh xuân của em ngập tràn trong nước mắt. Vậy nên em sẽ từ bỏ anh, từ bỏ một người em rất yêu…

20-04-2017 01:30:00

Em gặp anh năm em 20 tuổi, vừa đủ trưởng thành để yêu, để biết chịu trách nhiệm. Em chưa phải bận tâm về cuộc sống, chưa phải bon chen, chưa phải đứng giữa những lựa chọn. Trái tim nhiệt huyết của em khi ấy chỉ để dành yêu anh. Đó là thời điểm tuyệt vời để yêu đúng không anh?

19-04-2017 01:42:19

Anh không gọi em là người yêu cũ bởi với anh, những gì đã cũ đều được bỏ đi hoặc thay thế một cái mới, nhưng em thì không, em vẫn luôn ở trong tâm trí của anh không ai có thể thay thế nên anh gọi em là "người từng thương".

18-04-2017 01:30:00

Yêu một người có thể mở lòng, nhưng nhớ nhung một người là không thể từ bỏ. Đến với nhau, gặp gỡ nhau và yêu nhau trên đời này chung quy cũng chỉ là một chữ “duyên”, nhưng liệu có thể cùng nhau đi đến tận cuối con đường hay không còn do một chữ “phận”.

16-04-2017 01:35:00

Có lẽ em đã quen rồi chăng? Là em đã quen với cô đơn hay em đã quên anh? Em không rõ. Em không rõ là từ bao giờ mình không còn vào trang Facebook cá nhân của anh nữa, không còn nhớ đến anh mỗi ngày, mỗi tuần, mỗi tháng... Có phải cuối cùng em cũng đã quên anh?

15-04-2017 01:35:00

Giờ đây em cũng đang cố gắng từng ngày để làm việc, để sống vui vẻ, để quên anh, quên đi tháng ngày cùng anh rong ruổi trên những góc phố, quán cà phê với bao kỉ niệm hạnh phúc. Em đang tự mình chiến đấu với bệnh tật, vượt qua những nỗi nhớ để quên anh nhanh hơn, cho con tim thôi đau. Nắng tháng tư hay chính là nắng trong lòng e

14-04-2017 01:30:00

Đúng vậy đấy cô gái, chị và anh ấy là hai đường thẳng ngang qua cuộc đời nhau. Cái lý thuyết toán học đơn giản nhất đủ để ta hiểu hai đường thẳng không song song chỉ gặp nhau một lần duy nhất. Anh ấy quên chị cũng là điều dễ hiểu.

14-04-2017 01:22:00

"Cậu có từng thích tớ dù chỉ một chút?” Chật vật mãi tớ cũng gõ xong ngần ấy con chữ và gửi cậu. Chỉ có vài chữ, cậu sẽ đọc chưa đầy mấy giây hoặc không đọc. Tớ không cần cậu trả lời câu hỏi của tớ, chỉ muốn nói ra với cậu, câu hỏi ấy đã ở trong tớ nặng nề bao lâu nay. Chỉ có vài chữ, cậu đâu biết rằng tớ đã rơi bao nhiêu giọt nước mắt, phải nỗ lực, gắng gượng ra sao? Cậu mãi mãi không biết.

back to top