Thành công tìm thấy phiên bản tốt hơn của chính mình, cuộc sống và cả ngoại hình của tôi thay đổi đầy kinh ngạc
2024-03-13 17:05
Tác giả:
Trở thành con người mà bản thân luôn khao khát sao? Đối với tôi, ít nhất điều mà bản thân cảm nhận được chính là sự vui vẻ, thoải mái và tự hào.
***
Quá trình thay đổi và tìm kiếm phiên bản tốt hơn của bản thân không hề dễ dàng một chút nào. Rất gian nan, giày vò… tầng tầng lớp lớp những trở ngại khiến bạn chỉ muốn bỏ cuộc mà thôi.
Để có ý thức khiến bản thân phải “sống lại từ đầu”, muốn mình thay đổi để trở thành con người khác, tôi phải trải qua rất nhiều chuyện và sự vỡ lẽ.
Từ cấp hai đến cấp ba, trong ấn tượng của tôi, cuộc sống mỗi ngày chỉ là học tập, bận rộn với những con chữ. Như thể cuộc đời này chỉ tồn tại mỗi chuyện học vậy, không có thời gian để suy ngẫm, nhìn nhận và tìm kiếm những gì thật sự đúng đắn phù hợp với mình.

Thật ra, cũng không phải không có những dao động, mâu thuẫn hay xung đột trong bản thân, mà cái mớ hỗn độn ấy đã bị áp lực đè xuống. Giống như chỉ cần lơ là một giây, thành tích sẽ sa sút trầm trọng, trở thành tội tày đình.
Giai đoạn cấp hai và cấp ba ấy, tôi đã vô tình trở thành kiểu người mà tôi không thích nhất!
Lên đại học, học hành như dừng lại, các loại mâu thuẫn, khó hiểu, ngỡ ngàng, vỡ lẽ… khiến tôi bắt đầu không ngừng suy nghĩ, bản thân đã trở thành dạng người gì thế này? Những vấn đề mình gặp phải rốt cuộc nên được xử lý thế nào mới đúng? Là vấn đề của mình hay của ai khác? Phải đối mặt bằng cách nào? Tại sao mình lại khó chịu khi gặp phải chuyện này? Tại sao loại chuyện này lại đổ xuống đầu mình?
Và rồi cũng đã có kết luận, có trải nghiệm. Ý thức về việc yêu bản thân và thấu hiểu nhân tình thế thái bắt đầu hình thành. Đặc biệt là những trải nghiệm đau đớn đều giúp tôi có cái nhìn mới mẻ hơn về chính mình, từ đó có sự thức tỉnh và điều chỉnh.
Ví dụ, lời nói của người khác rốt cuộc có nghĩa gì với tôi?
Ban đầu, tôi rất bận tâm đến những lời này. Tôi suy nghĩ họ nói đúng hay sai, nếu họ nói sai, tôi sẽ tranh luận đến cùng. Nhưng về sau này lại phát hiện, lời của thiên hạ thật sự vô nghĩa với bản thân.
Kế tiếp, tôi áp dụng cách bỏ ngoài tai những lời của họ, nhưng kết quả không khả quan một chút nào. Những ý kiến tiêu cực có thể bỏ qua, nhưng những đóng góp tích cực mang tính xây dựng và chân thành thì sao?
Tôi ngộ ra, cách hiệu quả nhất để đối mặt với thị phi này, chính là lắng nghe và sàng lọc, đồng thời giữ vững tâm trí của mình để chống chọi với lời lẽ tiêu cực về mình.
.jpg)
Quá trình thay đổi và tu dưỡng hệ ý thức và tư tưởng ban đầu rất tốn thời gian, công sức, nhưng sau khi nền tảng đã được xây dựng thì mọi chi tiết trong cuộc sống cũng dần thay đổi theo, cả cách bạn nhìn nhận thế giới và thậm chí ngoại hình cũng có sự khác biệt rất lớn.
Nội tâm cởi mở, thoải mái, tự nhiên bạn sẽ có nhiều động lực để tiếp nhận cái mới, tự tin để làm đẹp chính mình. Khí chất và sự xinh đẹp trọng tận cốt cách cũng từ đây mà ra.
Cuộc sống của mỗi người là một chuỗi sự lựa chọn, kết quả ra sao cũng tự mình gánh chịu. Nếu bạn cảm thấy bản thân đang lạc lối, giậm chân tại chỗ, cuộc sống tẻ nhạt, vậy thì tại sao không thử hành động để tìm kiếm phiên bản tốt hơn của chính mình?
Nếu bạn hỏi tôi đã nhận được gì sau khi trở thành con người mà mình khát khao, tôi xin trả lời rằng, đó đơn giản là:
Sự tự tin để vui sống trong cuộc đời của chính mình. Năng lực và cả ngoại hình cũng thăng hạng đầy bất ngờ. Không tin, bạn cứ thử xem!
Nguồn: Zhihu
Theo Phụ Nữ Số
Mời xem thêm chương trình:
Là Duyên Nợ Hay Là Đau Thương? | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.
Hạ đưa ai về
Trong ánh mắt chàng hạ Lóng lánh mưa xuân buồn Nắng uống say gió lộng Mây rợp bóng, sông dài.
Có những chiều không gọi thành tên
Có những chiều Hà Nội chợt mưa Con phố cũ bỗng dưng dài hơn trước Anh đứng lặng giữa dòng người xuôi ngược Nghe lòng mình… lạc mất một bàn tay
Hãy cố gắng tử tế với nhau khi còn có thể
Thay vì chúng ta chỉ phán xét hành động của bất cứ ai qua cặp mắt thông thường mà chưa thật sự biết rõ mọi chuyện họ đã phải trải qua thế nào và tại sao hành động như vậy thì đừng vội phán xét. Bởi bạn đâu có ở trong hoàn cảnh của người ta mà làm như bạn hiểu người ta lắm vậy. Thay vì nói những lời làm nhau buồn lòng thì hãy đối xử thật chân thành khi còn có thể nha. Bởi cuộc sống này rất vô thường.
Dưới ánh bình minh (Phần kết)
Tiếng chuông ngân lên. Ngoài kia, bình minh đang chậm rãi lan ra khắp bầu trời. Ánh sáng rơi xuống đôi vai Thuỳ, xuống mái tóc của Lâm, xuống bước chân nhỏ của Hạnh Phúc phía sau. Lâm đẩy chiếc xe lăn chậm rãi đưa Thuỳ đi về phía trước. Con đường phía trước vẫn còn dài. Bình minh, cũng vừa kịp hé.
Lối nhỏ cậu đi
Mỗi người đều có cho mình những lựa chọn, và tất cả không cần phải theo một khuôn mẫu nào cả. Bởi chẳng có đáp án nào được cho là đúng khi đề bài đưa ra lại là một đề bài mở.
Dưới ánh bình minh (Phần 1)
Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.
Mình yêu nhau xong rồi
Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.
Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm
Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.






