Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ánh nắng đến từ những kẽ nứt tâm hồn

2024-03-02 18:15

Tác giả: Phương Nhi


Lại một đêm nữa,

Đã 3 tháng trôi qua, cô dường như đã quên mất hương vị của một giấc ngủ ngon là như thế nào. Giống như cái việc, nhìn một bàn đầy thức ăn ngon nhưng lại chỉ cảm nhận được tiếng lạo xạo trong miệng. Mỗi khi đặt lưng xuống giường, cô đều cầu nguyện được một lần chìm vào trong cơn mơ, cho dù đó là giấc mơ kinh khủng mà ngày trước cô vẫn hằng sợ. Nhưng giờ đây cô lại ao ước cơn mơ ấy đến với mình, bởi vì nó cho cô biết cô đã có thể ngủ được.

Nhưng có lẽ, đến cả những giấc mơ cũng từ chối cô, chúng chẳng thèm đếm xỉa đến cái người đang khao khát chúng một cách mãnh liệt kia. Trằn trọc, lăn qua lộn lại, hết đếm cừu, lại đến đếm sao, lồm cồm bò dậy với lấy cuốn sách trên đầu giường với hy vọng sẽ dễ ngủ hơn. Một trang, hai trang, lại ba trang, đọc đến khi đôi mắt đã cay đi vì mỏi, mà tâm trí vẫn không để cho cô nghỉ ngơi.

Đánh dấu trang sách đang đọc dở, tắt chiếc đèn ngủ ở đầu giường, cô nằm xuống nhìn ra ngoài cửa sổ. Đã là 2h đêm, đường phố Hà Nội cũng không còn vẻ tấp nập, vội vã như ban ngày, mà thay vào đó là vẻ bình yên hiếm thấy. Những ngọn đèn đường xuyên qua ô cửa kính, chiếu từng tia đèn yếu ớt vào căn chung cư vắng vẻ, như chiếu vào tâm hồn xám xịt không tí ánh sáng nào của cô.

Cô nằm vắt tay lên trán, nhớ lại câu chuyện ở công ty sáng nay. Quả đúng là một ngày tồi tệ đối với cô, mọi thứ đều chống lại cô, chống lại cái con người đang gần như bị kiệt sức này. Từng chuyện một như ùa về trí não cô, bắt cô phải tỉnh táo để chịu đựng thêm đau khổ một lần nữa. Từ chuyện bị chị đồng nghiệp cướp lấy khách hàng, đến chuyện bị cho nghỉ việc, rồi đến việc hỏng xe giữa đường… quả đúng là một ngày tồi tệ.

20384c3f3ecdf57360d9a8dbcb9debc2

Một ngày tồi tệ trôi qua, nén lại bằng đúng một tiếng thở dài. Sau ngày hôm nay, cô sẽ trở thành một kẻ 28 tuổi thất nghiệp.  Cô nhớ lại quãng thời gian mình mới đi làm tại công ty cũ. Vui vẻ, hăng hái, nhiệt tình bao nhiêu, thì càng về sau cô lại càng sa sút đi bấy nhiêu. Cô nhớ lại, khoảng thời gian đầu cô hăng hái tăng ca bao nhiêu, thì càng về sau cô lại càng bất mãn với việc đó bấy nhiêu. Cô chán ghét cái việc phải đi làm từ 8h sáng, cái khoảng thời gian trước đây cô luôn cho là lý tưởng để bắt đầu ngày làm việc mới. Cô chán ghét cái việc phải giao tiếp với khách hàng, cái việc mà trước đây cô từng cho rằng nó rất có ích để tăng khả năng giao tiếp của mình. Cô chán ghét phải ngồi lỳ ở văn phòng 8h, có khi là 9h, 10h một ngày, liên tục nói, liên tục mỉm cười như một con robot. Và hơn hết, cô chán ghét chính công việc của cô, công việc từng khiến cô hãnh diễn, và giờ đây nó khiến cô cảm thấy hoảng sợ mỗi khi nhớ đến. Rất nhiều lần cô tự hỏi, liệu mình cố gắng cho công việc này vì điều gì? Nó khiến mình mệt mỏi như vậy, tại sao mình còn tiếc nuối? Đơn nghỉ việc cất trong ngăn bàn, lâu lâu lại lấy ra, nhưng rồi lại được cất kỹ dưới đống tài liệu dày cộp. Cô biết, cô cần công việc này, ngoài bản thân cô, cô vẫn còn một gia đình cần phải gánh vác.

Cô lại nhớ đến những cuộc điện thoại với bạn bè. Ai cũng có công việc vô cùng ổn định, với cô là như vậy. Người bạn cô chơi cùng đại học, cũng là lấy chồng và làm công nhân tại một công ty may ở quê, thu nhập ổn định và đang có em bé. Cậu bạn cấp 3 cũng đã biên chế vào ngành công an, đang công tác tại một tỉnh trên Cao Bằng, hay đến cô bạn mà ngày xưa cô luôn cho rằng thua kém hơn mình cũng đã có một cửa hàng bánh kem nhỏ ở trên Hà Nội.

Còn cô, ngoài cái tuổi đã không còn trẻ, cùng ngoại hình có hạn của mình, thì dường như cô chẳng có gì cả. Không tình, không tiền.

Cô nhớ đến cuộc gọi của mẹ mấy hôm trước. Bố cô lại đi viện, trái gió trở trời cái chân lại bắt đầu hành hạ ông. 2 năm trước, bố cô bị tai nạn giao thông, hai chân của ông bị gãy. Rất may mắn sau một thời gian điều trị tích cực, bố cô đã có thể đi lại được, nhưng vụ tai nạn đó đã để lại di chứng khiến ông không còn khả năng lao động và bị tật suốt đời. Trước khi tai nạn xảy ra, bố là trụ cột chính trong gia đình cô, nhưng giờ đây, trách nhiệm nặng nề đó lại đặt trên vai cô, vì em trai của cô vẫn còn nhỏ chưa thể gánh vác được nhiều.

b2f8bf85da9dc60226e168d3cfeb9f74

Lại một tiếng thở dài vang lên trong không gian tĩnh mịch. Nhìn quanh căn phòng, căn chung cư cũ này của một đôi vợ chồng già, ông bà được con cái đón sang Mỹ định cư nên đã cho cô thuê lại với giá khá rẻ. Đây cũng chính là không gian mà cô cảm thấy bản thân mình được thả lỏng đúng nghĩa nhất. Không gian không quá rộng nhưng đủ ôm trọn nỗi lòng đầy sóng gió của cô.

Cô nhớ lại những dự định, những ước mơ tuổi trẻ như vỏ sò bị sóng gió cuộc đời cuốn xa ra ngoài khơi. Cô nhớ đến ước mơ năm 18 tuổi, được trở thành 1 hướng dẫn viên du lịch, được bay nhảy muôn nơi. Cô nhớ đến ước mơ năm 21 tuổi, trở thành một cô công nhân may, sáng đi tối về, thu nhập ổn định. Cô nhớ đến… rất nhiều những ước mơ chưa kịp thành hình đã bị chết non từ trong suy nghĩ. Cô của năm 28 tuổi, đành tạm cất những giấc mơ còn dang dở vào ngăn tủ cũ kỹ, để mặc cuộc đời vần vò đến hao mòn. Cô của năm 28 tuổi, đành giấu đi sự yếu đuối, trưng bộ mặt mạnh mẽ với đời. Cô của năm 28 tuổi, đã quen với sự cô đơn.

**

Ánh đèn điện dần bị ánh mặt trời thay thế lúc nào không hay. Vậy là lại một đêm thức trắng. Nhưng có lẽ đêm nay lại khác.

Đêm nay, lần đầu tiên cô cảm nhận được hết vẻ đẹp của bình minh. Từng tia nắng yếu ớt cố gắng xé toạc màn đêm đen kịt, những vết nứt của màn đêm dần được ánh sáng xâm chiếm và thay thế, ánh mặt trời ló rạng, như nói với cô rằng: Cho dù màn đêm có tối đến mức nào đi chăng nữa, nhưng chắc chắn sẽ có ánh mặt trời soi chiếu. Ánh nắng không đến ngay lập tức, nhưng chắc chắn nó sẽ đến, sẽ rực rỡ tỏa sáng.

Nụ cười đã lâu không thấy một lần nữa xuất hiện trong mắt cô, đúng vậy, bóng tối có đáng sợ đến mức nào cũng không đáng sợ bằng việc cô chấp nhận ở trong bóng tối mà không kịp đợi ánh sáng đến.

 © Phương Nhi - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top