Phát thanh xúc cảm của bạn !

Trưởng thành mang hương vị gì?

2024-06-02 16:55

Tác giả: Phương Nhi


blogradio.vn - Làm gì có ai tình nguyện vươn tay ra, xúc lấy một thìa cay đắng cho vào miệng bao giờ. Có thì cũng là do cuộc đời bắt chúng ta phải nếm trải mà thôi.

***

Bố nói: “Bọn trẻ bây giờ chúng nó thiệt thòi lắm. Thời của mình đói thì đói thật, khổ thì khổ thật, nhưng ít nhất buổi tối còn được ngủ ngon. Còn bọn trẻ này thì khác, chắc gì buổi tối về nhà đã được ngủ ngon, mà có khi là đang bắt đầu làm một công việc mới.”

Tôi chẳng biết, liệu mình đã thực sự trưởng thành hay chưa, hay cũng chỉ là sự ngộ nhận của tuổi tác gắn liền hai chữ trưởng thành?

Tôi của khi xưa đã từng nghĩ, trưởng thành thật đơn giản, lớn lên, đi làm, kết hôn rồi sinh con, vậy là trưởng thành rồi! Tôi rất thích hai chữ "trưởng thành", vì khi đó tôi đã được coi là người lớn! À, đó là tôi của ngày trước đã từng nghĩ vậy. Còn tôi của bây giờ có thích trưởng thành hay không thì... chắc là không!

Đến bây giờ tôi cũng không biết, hai chữ trưởng thành có hương vị thế nào? Có ngọt như viên kẹo phiên bản "limited" mà mỗi năm chỉ được ăn một lần vào dịp Tết? Hay là đắng giống như viên thuốc cảm xanh đỏ bị mẹ ép uống hồi còn bé? Phải chăng nó mang vị mặn chát của nước biển mà mỗi dịp hè được đi một lần? Chẳng lẽ nó lại có vị chua giống quả chanh độc nhất vô nhị trên cây chanh trong vườn của ông ngoại? Hoặc có thể… nó không có mùi vị gì cả?

Mà cho dù nó có mang mùi vị gì đi nữa, thì tôi cũng không muốn nếm thử nó một tí nào. Làm gì có ai tình nguyện vươn tay ra, xúc lấy một thìa cay đắng cho vào miệng bao giờ. Có thì cũng là do cuộc đời bắt chúng ta phải nếm trải mà thôi.

Nhưng không phủ nhận, đôi khi tôi cũng tò mò cái hương vị của trưởng thành, liệu nó có thơm như mùi bánh mì bơ sữa nhân trứng chảy tỏa ra từ cửa hàng làm bánh cạnh nhà, mà mỗi lần lái con xe lead về căn phòng trọ, cái mùi hương ấy lại khiến bụng tôi kêu lên ùng ục không nhỉ?

Chắc gì đã thơm ngon đến vậy, thế nên người ta mới bảo, "Cay đắng của trưởng thành mà".

Tôi chưa bao giờ dám nhận mình trưởng thành, vì làm gì có người trưởng thành nào hèn nhát như tôi. Chẳng dám thử một chút hương vị cuộc đời, cho dù chỉ là một chút ở đầu lưỡi.

Tôi chưa bao giờ dám nhận mình trưởng thành, vì trưởng thành khổ lắm. Phải gồng mình chống lại cả thế giới để bản thân được đứng thẳng.

Tôi chưa bao giờ dám nhận mình trưởng thành, vì trưởng thành cô đơn lắm. Lầm lũi, lủi thủi, cái gì cũng một mình.

Tôi của hiện tại, cũng mới chỉ là đứa trẻ con mang hình hài của một kẻ to xác mà thôi.

Tôi cũng chỉ mới biết tự đi tìm thuốc uống mỗi khi bị bệnh, thay vì đợi mẹ đến lấy cho.

Tôi cũng chỉ mới biết nấu một bữa cơm, có một món ăn mặn cùng một cốc nước lọc, thay vì một mâm cơm đầy đủ như khi ở nhà với bố mẹ.

Tôi cũng chỉ mới biết giặt chiếc áo sơ mi trắng, là lượt phẳng phiu, thay vì vứt nó vào cái chậu trong nhà tắm và ngày hôm sau có một chiếc áo thẳng thớm trong tủ đồ.

Tôi cũng chỉ mới biết cúi đầu, nén những giọt nước mắt vào trong, thay vì chạy ngay về mách mẹ với một khuôn mặt đầy nước mắt, nước mũi.

Tôi cũng chỉ mới…

Tôi cũng chẳng nhớ, thay vì đợi mẹ, tôi lại tự làm những chuyện này từ bao giờ?

Tôi cũng không biết, tôi vô tình lớn từ bao giờ?

© Phương Nhi - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Ngày Tháng Yêu Đơn Phương | Radio Tình Yêu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Vì sao nhiều người trẻ tránh bữa cơm gia đình?

Vì sao nhiều người trẻ tránh bữa cơm gia đình?

Bữa cơm nào cũng thế, hết bà càu nhàu việc tôi thức khuya, dậy muộn thì bố tôi lại chỉ trích tôi không có mục tiêu cho tương lai, không giỏi giang bằng bạn bè… Mẹ tôi cũng hùa theo bà, theo bố tôi. Không khí bữa ăn vì thế mà luôn nặng nề...

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 3)

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 3)

Làm sao mà biết được bên trong vẻ ngoài bất cần của Thịnh lại là một trái tim đang yêu. Cậu thích Mây rất nhiều, thật sự rất nhiều, thích cô từ lúc con bé còn không biết cậu là ai.

Huế ơi có nhớ

Huế ơi có nhớ

Tôi biết là Huế có nhớ, tôi biết là Huế có thương, tôi cũng biết là Huế có yêu, là những tháng ngày khi tôi sống ở Huế, khi tôi sống trong Huế thì Huế luôn cho tôi cảm giác đó, cảm nhận đó và cảm xúc đó.

Thiên đường cỏ

Thiên đường cỏ

Tôi đưa mắt nhìn lên trên, khựng lại khi thấy những quyển sách được cất riêng biệt ở cái góc đẹp và sáng nhất kệ, toàn là những quyển sách tôi thích nhất và từng giới thiệu cho Tuân đọc. Tim tôi đập loạn nhịp, tôi đưa mắt nhìn Tuân, Tuân dường như hiểu, gãi đầu, cười ngượng ngùng.

Lựa chọn của em

Lựa chọn của em

Thế rồi có người đã xuất hiện và thậm chí đồng ý đánh đổi cả linh hồn để cứu lấy cô gái với lời nhắn nhủ: “Ai từ bỏ em cũng được nhưng em không được từ bỏ chính em...”

Vị ngọt

Vị ngọt

Thường thì những đọc giả sẽ thích một câu chuyện có kết luôn viên mãn như vậy, còn phần sau đó họ có hạnh phúc hay không thì tôi không viết tiếp vì muốn mọi người dừng lại ngay khoảnh khắc hạnh phúc như thế, và họ chỉ nhớ mãi những khoảnh khắc trọn vẹn như vậy.

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Tuệ Lan bèn đi vào phòng ba mẹ, nơi có tủ thuốc. Nó lục tìm chai dầu trong đống thuốc xanh đỏ đủ loại: đây là thuốc đau mỏi vai của ba, thuốc tê bì chân tay của mẹ, thuốc đau họng, cảm cúm mỗi khi trái gió trở trời… Nó lặng người một lúc lâu…

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Cần phải nói rằng những người có trí tuệ cảm xúc cao nói chuyện không chỉ khiến bản thân thoải mái mà còn khiến người khác cảm thấy ấm áp.

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Có lẽ cách giải nhất để giải quyết mọi chuyện đó chính là chuyện trò, vì khi đó cả hai cũng sẽ hiểu cho nhau hơn và rồi tất cả lại đâu vào đó, họ lại yêu nhau như những ngày mới yêu. Khó khăn cũng sẽ qua đi và đừng vội trách cớ tại sao nó lại tàn khốc.

Hãy để em bước đến bên anh

Hãy để em bước đến bên anh

Tôi âm thầm trao đi những món quà vào ngày đặc biệt, âm thầm gửi đến vị ngọt chữa lành từ những viên thuốc mà tôi tự tạo. Tôi muốn anh luôn nhìn thấy tình yêu của mình trong từng tâm tình đấy.

back to top