Trưởng thành mang hương vị gì?
2024-06-02 16:55
Tác giả:
Phương Nhi
blogradio.vn - Làm gì có ai tình nguyện vươn tay ra, xúc lấy một thìa cay đắng cho vào miệng bao giờ. Có thì cũng là do cuộc đời bắt chúng ta phải nếm trải mà thôi.
***
Bố nói: “Bọn trẻ bây giờ chúng nó thiệt thòi lắm. Thời của mình đói thì đói thật, khổ thì khổ thật, nhưng ít nhất buổi tối còn được ngủ ngon. Còn bọn trẻ này thì khác, chắc gì buổi tối về nhà đã được ngủ ngon, mà có khi là đang bắt đầu làm một công việc mới.”
Tôi chẳng biết, liệu mình đã thực sự trưởng thành hay chưa, hay cũng chỉ là sự ngộ nhận của tuổi tác gắn liền hai chữ trưởng thành?
Tôi của khi xưa đã từng nghĩ, trưởng thành thật đơn giản, lớn lên, đi làm, kết hôn rồi sinh con, vậy là trưởng thành rồi! Tôi rất thích hai chữ "trưởng thành", vì khi đó tôi đã được coi là người lớn! À, đó là tôi của ngày trước đã từng nghĩ vậy. Còn tôi của bây giờ có thích trưởng thành hay không thì... chắc là không!
Đến bây giờ tôi cũng không biết, hai chữ trưởng thành có hương vị thế nào? Có ngọt như viên kẹo phiên bản "limited" mà mỗi năm chỉ được ăn một lần vào dịp Tết? Hay là đắng giống như viên thuốc cảm xanh đỏ bị mẹ ép uống hồi còn bé? Phải chăng nó mang vị mặn chát của nước biển mà mỗi dịp hè được đi một lần? Chẳng lẽ nó lại có vị chua giống quả chanh độc nhất vô nhị trên cây chanh trong vườn của ông ngoại? Hoặc có thể… nó không có mùi vị gì cả?

Mà cho dù nó có mang mùi vị gì đi nữa, thì tôi cũng không muốn nếm thử nó một tí nào. Làm gì có ai tình nguyện vươn tay ra, xúc lấy một thìa cay đắng cho vào miệng bao giờ. Có thì cũng là do cuộc đời bắt chúng ta phải nếm trải mà thôi.
Nhưng không phủ nhận, đôi khi tôi cũng tò mò cái hương vị của trưởng thành, liệu nó có thơm như mùi bánh mì bơ sữa nhân trứng chảy tỏa ra từ cửa hàng làm bánh cạnh nhà, mà mỗi lần lái con xe lead về căn phòng trọ, cái mùi hương ấy lại khiến bụng tôi kêu lên ùng ục không nhỉ?
Chắc gì đã thơm ngon đến vậy, thế nên người ta mới bảo, "Cay đắng của trưởng thành mà".
Tôi chưa bao giờ dám nhận mình trưởng thành, vì làm gì có người trưởng thành nào hèn nhát như tôi. Chẳng dám thử một chút hương vị cuộc đời, cho dù chỉ là một chút ở đầu lưỡi.
Tôi chưa bao giờ dám nhận mình trưởng thành, vì trưởng thành khổ lắm. Phải gồng mình chống lại cả thế giới để bản thân được đứng thẳng.
Tôi chưa bao giờ dám nhận mình trưởng thành, vì trưởng thành cô đơn lắm. Lầm lũi, lủi thủi, cái gì cũng một mình.
Tôi của hiện tại, cũng mới chỉ là đứa trẻ con mang hình hài của một kẻ to xác mà thôi.
Tôi cũng chỉ mới biết tự đi tìm thuốc uống mỗi khi bị bệnh, thay vì đợi mẹ đến lấy cho.
Tôi cũng chỉ mới biết nấu một bữa cơm, có một món ăn mặn cùng một cốc nước lọc, thay vì một mâm cơm đầy đủ như khi ở nhà với bố mẹ.
Tôi cũng chỉ mới biết giặt chiếc áo sơ mi trắng, là lượt phẳng phiu, thay vì vứt nó vào cái chậu trong nhà tắm và ngày hôm sau có một chiếc áo thẳng thớm trong tủ đồ.
Tôi cũng chỉ mới biết cúi đầu, nén những giọt nước mắt vào trong, thay vì chạy ngay về mách mẹ với một khuôn mặt đầy nước mắt, nước mũi.
Tôi cũng chỉ mới…
Tôi cũng chẳng nhớ, thay vì đợi mẹ, tôi lại tự làm những chuyện này từ bao giờ?
Tôi cũng không biết, tôi vô tình lớn từ bao giờ?
© Phương Nhi - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Ngày Tháng Yêu Đơn Phương | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)
Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.
Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)
Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.
Nhà có hoa Tigon (Phần 6)
Có lẽ, tôi không chỉ cần ngăn một cuộc hôn nhân. Tôi còn phải thay đổi nhiều điều khác nữa.
Chốn quê
Chốn quê bao dung đến lạ lùng. Dẫu ta trở về với ít nhiều thành công hay đôi bàn tay trắng, chốn quê vẫn mở rộng vòng tay đón nhận. Không cần giải thích, chẳng lời phân trần, chỉ mong ta còn nhớ lối về, thế là đủ.
Thạnh xuân tôi có bạn
Tiếng trống trường vang lên, Báo hiệu buổi học mới. Tôi với bạn hai đứa Ngồi chung bàn mỉm cười
Nhà có hoa Tigon (Phần 5)
Tôi không muốn chia sẻ chồng. Không muốn con mình thiếu một mái nhà. Nhưng tôi cũng biết, nếu có làm gì, tía tôi sẽ không cho phép. Với ông, sĩ diện gia đình luôn là trên hết.
"Khung giờ vàng" tiễn Táo Quân: Cứ cúng đúng điểm này, gia chủ năm mới tiền vào như nước, sự nghiệp thăng hoa
Chọn đúng "giờ vàng" để tiễn các Táo không chỉ là nét đẹp tâm linh mà còn là cách gửi gắm mong ước về một năm mới "mưa thuận gió hòa", nhà cửa êm ấm.
5 câu nói "hack não" của người thông minh
Càng lớn, tôi càng để ý một điều: Người thông minh hiếm khi nói những câu nghe cho “đã tai”. Họ nói những câu rất bình thường, thậm chí làm người khác hụt hẫng. Nhưng càng nghĩ lại, càng thấy những câu đó không hề đơn giản. Chúng giống như nút tạm dừng cho não, bấm vào rồi mới tránh được hàng loạt sai lầm phía sau.
Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần 1)
Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.
Nhà có hoa Tigon (Phần 4)
Hắn đưa mắt nhìn quanh, như lúc này mới nhận ra mình đã quá vội. Có lẽ vừa nghe thím Năm nói chuyện cưới hỏi, hắn liền hấp tấp tìm đến mà chưa kịp nghĩ kỹ.








