Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đạt được hạnh phúc từ việc trân trọng từng khoảnh khắc

2024-04-01 18:25

Tác giả: Lý Anh


blogradio.vn - Một trong những cách thức để con người ta có thể hạnh phúc là tận hưởng và trân trọng từng khoảnh khắc trong cuộc sống này. Đôi khi hạnh phúc chỉ là phút giây ngắn ngủi, là cảm xúc bất chợt lóe lên nhưng hãy vui với nó.

***

Tôi đã từng đọc sách self-help với đầy những ý nghĩ phán xét trong đầu, và kết quả là tôi chán nản, tôi thấy các ông triết gia, tác giả thành công rồi nói gì người ta cũng cho là đúng hết. Nhưng xin đừng như tôi, bạn hãy mở lòng, mong muốn tìm thấy sự yên bình và thấu cảm rồi bạn sẽ cảm nhận được sự yên bình trong khoảnh khắc này thôi.

Thi thoảng tôi lại đọc được câu hỏi: “Liệu rằng bạn đó đang sống?”

Dĩ nhiên là tôi đang sống, tôi đang sống sờ sờ và tôi đang ngồi viết từng dòng trong chiếc blog này đây. Nhưng càng ngẫm, tôi càng thấy câu hỏi đó thật phí lí, thật đau đáu và thật ẩn nhiều nghĩa lý.

Một nhóc tì không hiểu chuyện đặt ra một câu hỏi vu vơ đại loại như: “Cuộc sống là gì hả mẹ?” cũng có thể nhận được nhiều lời giải đáp khác nhau. Phải, nhiều người nói chúng ta đang tồn tại chứ không chắc đang “sống” thật sự và đúng ý nghĩa của từ "sống".

Nếu bạn đã và đang bước dần qua tuổi 22, bạn chắc chắn sẽ gặp thật nhiều áp lực, mệt mỏi và bất lực. Một vài người bạn của tôi đau đáu vì công việc, là ra trường rồi mà chưa tìm được việc làm phù hợp, là không biết bản thân thực sự muốn gì, là chuyện tình cảm dở dang, sự nghiệp bất thành.

Rồi từng chút từng chút áp lực hàng ngày gom lại thành một gánh nặng trên vai, thành mớ cảm xúc hỗn độn tiêu cực, mệt mỏi chán chường chưa có lối thoát. Bạn hãy tưởng tượng cách mà chúng ta quét lá mùa thu, chúng ta quét từng nhúm lá nhỏ rụng trên mặt đất rồi gom lại thành một đống lá to. Một đống to như vậy thì chúng ta làm gì? Ngày nay người ta gom lại cho vào túi rác và đưa đi tiêu hủy, còn ở quê tôi, đơn giản lắm, chúng tôi, đốt nó đi, đốt sạch chỉ còn lại tro tàn. Lá khô dễ cháy, trông bùng nhùng một đống to vậy nhưng rồi tro tàn còn lại là bao?

Tôi nói như vậy bạn nhận ra chứ? Đó là cách tôi giải quyết các vấn đề, nếu tôi cảm thấy nó khá to tát rồi đấy, tôi tìm đến một mồi lửa thiêu rụi tất cả, bắt đầu tư duy lại từ đầu.

Bạn cứ liên tục nghĩ về những vấn đề, những rối loạn của tương lai thì bạn khó có thể cảm nhận được sự sống của hiện tại này.

Lại kể một người bạn thân thiết của tôi tại Hàn Quốc này, anh bận rộn tới nỗi anh đi qua một đoạn đường dài hoa anh đào nở rộ, đẹp tinh khiết tuyệt vời nhưng anh không hề biết là con đường đó có hoa anh đào. Vì sao ư? Chính tôi cũng bất ngờ vì không nghĩ rằng trên thế gian này lại có người không chút ngó ngàng gì tới cảnh đẹp như vậy. Anh ta tiếc nuối kêu than: “Ôi anh ra ngoài sớm quá, anh bận quá, anh vừa đi anh vừa làm việc.”

Và thế là anh ta mãi bỏ lỡ khoảnh khắc tuyệt vời đó.

Bạn thấy đấy, tôi biết bạn cần xây dựng thành công, bạn cần làm việc chăm chỉ, bạn cần lo cho sự nghiệp và tương lai nhưng đó là cả một hành trình chứ đừng coi nó là một điểm đến. Đây là một trong những điều mà diễn giả, tác giả John C. Maxwell từng đề cập trong bài diễn thuyết của mình. Con người thường có xu hướng tự làm giảm giá trị của khoảnh khắc trong hiện tại vì thấy bản thân vô nghĩa và không làm được gì.

Bạn có muốn hạnh phúc không? Có lẽ là có, tôi có niềm tin rằng một trong những mục đích sống tối cao của con người là hướng đến hạnh phúc. Thế có bao giờ bạn tự hỏi khi nào bạn đạt được hạnh phúc không? Khi bạn đạt được thành công? Khi bạn có nhiều tiền? Khi bạn ổn định sự nghiệp, gia đình? Liệu rằng có được những thứ đó thì bạn sẽ hạnh phúc chứ? Bạn đạt đến đỉnh cao thì bạn lại khao khát những cái mới xa vời hơn, phải gồng gánh thêm những trách nhiệm và áp lực mới. Cứ liên tục như vậy thì tôi e ngại cho hành trình đi tìm hạnh phúc của bạn đấy. Một trong những cách thức để con người ta có thể hạnh phúc là tận hưởng và trân trọng từng khoảnh khắc trong cuộc sống này. Đôi khi hạnh phúc chỉ là phút giây ngắn ngủi, là cảm xúc bất chợt lóe lên nhưng hãy vui với nó.

Một trong những tác giả yêu thích của tôi, ông Dale Carnegie (tác giả Đắc nhân tâm và Quẳng gánh lo đi mà vui sống) đã từng viết thế này: “Để cho gánh nặng của ngày mai đè thêm vào gánh nặng hôm qua và hôm nay, thì kẻ mạnh nhất cũng phải quỵ.” Tôi biết bạn có nhiều ưu tư lo lắng cho việc tương lai nhưng xin hãy nhớ rằng “cách hay hơn hết và độc nhất để sửa soạn ngày mai là đem tất cả thông minh, hăng hái của ta tập trung vào công việc hôm nay.” (Quẳng gánh lo đi mà vui sống)

Như từ đầu tôi đã nói, thành công là một hành trình và bạn phải thực hiện nó từng bước từng bước một như leo từng bậc thang, và hành trình đó cần nhiều sự chuẩn bị. Nếu bạn làm tốt việc ngày hôm nay thì nó là một phần hoàn thành mục tiêu của tương lai, ít nhất ngày mai bạn không phải dùng thời gian để sửa chữa các lỗi lầm đã phạm phải của ngày trước đó.

Vui vẻ hay ưu tư lo lắng có lẽ đều xuất phát từ trí não chúng ta cả thôi. Thượng đế cũng thật là công bằng, ngài ban cho ta một trí não siêu phàm, có khả năng cai trị những loài vật khác nhưng chính vì sự siêu phàm ấy mà nhiều người cũng phải khổ sở suy nghĩ đau đáu đêm ngày.

Tôi không khuyên bạn là đừng suy nghĩ, đừng tính toán tương lai phía trước. Điều đó chắc chắn là sai lầm. Mà tôi muốn truyền tới bạn năng lượng của việc trân trọng hiện tại tươi đẹp này. Bạn thử nghĩ nhé: bạn có gia đình, có bạn bè bên cạnh, bạn phát triển đầy đủ cả về thể chất, trí não và tinh thần, bạn có thêm điều kiện để học tập… vậy là bạn đã tốt hơn rất nhiều em nhỏ, bạn bè cùng trang lứa ở các vùng xa xôi hẻo lánh hay những miền đất ngập tràn bom đạn chiến tranh, phong tục lạc hậu rồi đó.

Ngay từ lúc này, xin bạn hãy hít thật sâu, thở thật đều và cảm nhận không khí xung quanh mình thay đổi như thế nào. Xin hãy mỉm cười. “Ta chỉ thay đổi tâm trí khi chính tâm trí ta thực sự cởi mở và đón nhận.”

© Lý Anh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Chúng Ta Chỉ Có Một Cuộc Đời, Hãy Hạnh Phúc Nhé | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Lưng chừng tuổi trẻ

Lưng chừng tuổi trẻ

“ Lưng chừng tuổi trẻ” là cảm giác muốn quay về lúc còn ngồi trên giảng đường, là lúc người ta đi làm mình được rảnh rỗi đi cà phê sáng ngắm nhìn dòng người tấp nập trên con phố. Có mỗi chúng ta sướng nhất vì đang tận hưởng thời gian đẹp nhất, ngắm nhìn cuộc sống với đôi mắt biết cười, đôi mắt hồn nhiên khám phá mọi góc ngách với sự tinh nghịch ham chơi mà không phải lo nghĩ gì. Nhưng tất cả chỉ là mong muốn chứ không thành hiện thực. Hiện thực của “ lưng chừng tuổi trẻ” chính là những gì bạn đang có, đang nghĩ và đang cảm thấy cuộc sống của mình có ổn không ?

Tôi nhặt được may mắn khi bước đi trên đường

Tôi nhặt được may mắn khi bước đi trên đường

Thật sự may mắn là do những nỗ lực, cố gắng mà trước đó bạn góp nhặt, sau đó đợi đến một thời điểm thích hợp nó mới quay trở lại và mang đến cho bạn sự bất ngờ và niềm vui. May mắn ít khi tự xuất hiện mà không có lí do, cảm thấy bản thân mình may mắn cũng đã là một dạng may mắn. Thật may mắn khi được sống và có cơ hôị để làm những việc mà bản thân tôi muốn làm.

Thương nhớ những ngày lênh đênh sông nước

Thương nhớ những ngày lênh đênh sông nước

Trước ngày tàu vịt qua đồng mới, mẹ sẽ thu xếp để được nắm tay, e dè tiễn biệt những tiểu thương thân thiết. Niềm nở chúc nhau câu thượng lộ bình an, buôn may bán đắt và lục lọi trong ký ức tìm những điều vui vẻ để ngăn dòng nước mắt trực trào nhưng ai cũng hiểu sau lần này, biết có còn gặp lại nhau chăng?

Chuyện tình

Chuyện tình

Anh cảm thấy trái tim mình như bị xé toạc, nỗi đau mất mát quá lớn khiến anh không thể thở nổi. Anh nhớ lại những khoảnh khắc hạnh phúc bên Lan, từng nụ cười, từng cái chạm nhẹ của cô. Mọi thứ như một cuốn phim quay chậm trong tâm trí anh.

Sau 3 năm sống tối giản, tôi chợt nhận ra rằng tiết kiệm sai cách chính là sự lãng phí lớn nhất!

Sau 3 năm sống tối giản, tôi chợt nhận ra rằng tiết kiệm sai cách chính là sự lãng phí lớn nhất!

Nhiều người xung quanh tôi đang theo đuổi lối sống tối giản, nhưng tôi thấy nhiều người có hiểu lầm về chủ nghĩa tối giản. Một số người cho rằng chủ nghĩa tối giản đồng nghĩa với tiết kiệm.

Nếu thường xuyên nói 12 câu này thì xin chúc mừng: Bạn là người có EQ cao!

Nếu thường xuyên nói 12 câu này thì xin chúc mừng: Bạn là người có EQ cao!

Dưới đây là một trong những cách hiệu quả nhận biết người có EQ cao.

Một người bình thường thì sống được bao lâu?

Một người bình thường thì sống được bao lâu?

Tôi lại nhìn lại bản thân, suy nghĩ thử mình có cái gì nổi trội không? Tôi chán làm người bình thường... tôi bắt đầu sợ tôi bình thường quá một ngày nào đó sẽ không còn ai nhớ đến tôi nữa.

Những cánh hoa tàn

Những cánh hoa tàn

Anh nhớ Lan từng ngày, từng giờ. Dù họ vẫn liên lạc qua điện thoại, nhưng khoảng cách địa lý và thời gian làm cho tình yêu của họ gặp nhiều thử thách. Có những lúc Hải cảm thấy bất lực và cô đơn, nhưng anh luôn tin rằng tình yêu của họ sẽ vượt qua tất cả.

Ánh nến

Ánh nến

Luôn lạc quan tươi vui, luôn nghĩ về những về tương lai sau này. Khi mà những kim truyền đang ăn sâu vào da thịt, những dòng hóa chất dần lấy đi sức sống, em vẫn nghĩ về những thứ xa xôi. Sau này em muốn đến một cánh đồng hoa đồng cải vàng trải dài trong nắng. Để có thể thỏa sức chảy nhảy đến lúc mệt nhoài, rồi nằm dài trên thảm cỏ.

Mưa trong những ngày hạ

Mưa trong những ngày hạ

Mọi việc cũng tương tự như ngày đám tang của ngoại. Gã lại một lần nữa trầm mặc hơn, và tranh gã vẽ ra lại càng u tối hơn thêm một chút. Nhưng nó lại càng làm cho người xem, thấy phấn khởi và ai cũng công nhận gã là thiên tài. Gã cũng chẳng biết mục đích mình vẽ là để làm gì?

back to top