Phát thanh xúc cảm của bạn !

"Nhớ nhá - Hãy luôn giữ nụ cười"

2024-04-21 16:30

Tác giả:


blogradio.vn - Chỉ mong đoạn đường sau này của cậu, mọi thứ đều tốt, còn tớ cũng sẽ tập quên cậu. Đã 5 năm rồi, có lẽ cũng đến lúc tớ nên quên đi cậu để đón nhận những ánh nắng mặt trời của ngày mới.

***

Thỉnh thoảng lại nhớ đến cậu. Đột nhiên nghe được một số câu nói, khiến tớ trở tay không kịp. Đứng ngây ra tại chỗ, tớ bần thần nhận ra, hóa ra cậu sớm đã có người cậu thương nhớ…

Tớ buông bỏ tất cả ký ức. Nhưng tớ cũng chưa dám tin đây là định mệnh.

Trong những năm tháng thanh xuân của mình, ai cũng từng bỏ lỡ một người, mà mình nghĩ rằng sẽ theo ta đến cuối cuộc đời. Có lẽ những năm tháng ấy, chúng ta còn quá trẻ để hiểu rằng như thế nào là đánh mất, như thế nào là mãi mãi không thể quay lại. Tình đơn phương thời niên thiếu, thường luôn bắt đầu không có lý do và kết thúc bất ngờ không kịp đề phòng.

Thích cậu vào mùa thu năm ấy cũng là mùa thu mà chúng ta rời khỏi trường, xa nhau. Thanh xuân của tớ, dường như cũng có một phần rời khỏi theo cậu vậy. Sau bao năm, tới giờ tớ vẫn chưa thể mở lòng, cứ như là kiếp trước vậy. Bình An, học cùng lớp, gặp được cậu và thích cậu là chuyện tớ thấy may mắn nhất trong những năm tháng tuổi Thanh xuân này. Là cậu khiến cho đứa con trai chưa lớn này trưởng thành. Thanh xuân của tớ toàn có chơi điện tử, nhưng từ khi thích cậu và yêu đơn phương cậu, mỗi ngày trong đầu tớ luôn nhớ tới cậu.

Tớ thích thầm cậu, tất cả mọi người đều biết,... cả cậu cũng vậy. Nhưng thế mà cho đến hiện tại, tớ mới phát hiện ra, thật ra tớ và cậu, chẳng có một kỉ niệm gì với nhau... Tớ đã từng nghĩ đau khổ là không có được, nhưng có lẽ tớ sai rồi, tớ đau khổ hơn khi không có kỉ niệm gì với cậu. Rất cảm ơn cậu vì mặc dù không thích tớ nhưng vẫn luôn ôn hoà với tớ. Tớ chả biết sao nữa, cũng chẳng biết cảm giác hiện tại của mình, đau lòng, chua xót hay không can tâm, hay là cảm giác nhẹ nhõm, tớ cũng không biết nữa. Chỉ mong đoạn đường sau này của cậu, mọi thứ đều tốt, còn tớ cũng sẽ tập quên cậu. Đã 5 năm rồi, có lẽ cũng đến lúc tớ nên quên đi cậu để đón nhận những ánh nắng mặt trời của ngày mới.

"Người ta nói năm tuổi 17 đã thích ai rồi là phải mất cả đời để nuối tiếc, để ngẫm nghĩ về chúng mà chúng ta sẽ thường mỉm cười rồi lại bật khóc. Người ta bảo còn nhỏ thì biết gì mà yêu, nhưng họ không biết cảm xúc của những cô cậu học trò ấy đáng trân trọng biết bao. Tình yêu của người 17 tuổi khác với cảm xúc của những đứa trẻ cấp 1 cấp 2, lại càng khác xa so với những gánh nặng cuộc sống của người trưởng thành. 17 có thể sẽ gặp người chúng ta yêu nhất nhưng lại chẳng thể cùng ta đi hết con đường này, bởi vì chẳng ai có thể phá đi quy luật bất biến của thời gian, của sự ra đi, và của lễ trưởng thành”.

(Mối tình năm 17 tuổi là mối tình của thanh xuân)

Trong cuộc đời mỗi người, nên có ít nhất một lần vì người khác mà quên đi chính mình. Không mong có kết quả, không mong sẽ dắt tay nhau đi đến cuối cuộc đời, thậm trí không mong người ấy sẽ yêu bạn. “Cảm giác bỏ lỡ người mình thích ở cấp 3 như những kí ức mãi mãi vu vơ trong tâm trí, thứ tình yêu này sẽ không quên". Chỉ hy vọng, những năm tháng đẹp đẽ nhất của tuổi xuân, có thể sẽ gặp một người khiến bạn như thế...

Bình An, trong cuộc đời một người sẽ gặp được rất nhiều người, nhưng tình yêu mà tớ cảm thấy sâu sắc nhất vẫn không thể buông bỏ từ trước đến giờ chỉ có một. Cho dù kết cục có thế nào, có mù quáng hay ảo tưởng ra sao, thì đoạn tình cảm này thất bại rồi nhỉ? Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện trong những năm tháng thanh xuân học trò của tớ!

Nếu như tớ có thể trưởng thành sớm hơn, có phải sẽ không để mất cậu không? Sau này, chúng ta đều phải cố gắng hạnh phúc. Ở cuộc sống mới. Ngày thi môn thi cuối cùng, tớ dùng mắt mình chụp rất nhiều bức ảnh. Tất cả đều là hình bóng của cậu...

"Buồn nào hơn buồn không thể buông. Tớ không biết giữa nỗi đau chưa từng được có và nỗi đau có nhưng lại mất đi, nỗi đau nào lớn hơn". Chào cậu nhé, cô gái năm 17 tuổi tớ thích. Từ hôm nay trở đi. Nhất định. Phải luôn nở nụ cười và hạnh phúc nhé.

Nguyễn Bình An, rất vui vì có thể gặp được cậu. Cảm ơn cậu. Tạm biệt.

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Đôi Khi Từ Bỏ Cũng Là Một Loại Viên Mãn | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kí ức xưa

Kí ức xưa

Yêu nhau bằng lời nói Mến nhau qua nụ cười Đôi bàn tay nắm chặt Hạnh phúc chợt vút qua

Những đứa trẻ bất hạnh

Những đứa trẻ bất hạnh

Chúng luôn bị so sánh như một loại sản phẩm, sản phẩm nào tốt thì được ưa thích còn sản phẩm nào xấu sẽ luôn bị loại bỏ. Thế nên có những đứa trẻ đã bị ám ảnh và cố biến mình thành một đứa trẻ ngoan, ép bản thân phải làm được những gì mà cha mẹ mong muốn.

Phép màu của hướng dương

Phép màu của hướng dương

Phép màu của Dương cho tôi biết chỉ cần có niềm tin và nghị lực sống, con người ta có thể mạnh mẽ đến phi thường trước cuộc đời rộng lớn. Chỉ tiếc là phép màu này không trọn vẹn…

Nắng mùa hè

Nắng mùa hè

Ôi! Cái nắng mùa hè ấy Vẫn cứ nhớ mãi miết thôi, Dẫu biết nóng như lửa đốt Nhưng dần rồi cũng quen thôi.

Không ai tin em là kẻ hay buồn

Không ai tin em là kẻ hay buồn

Cái hình ảnh vui vẻ, tích cực ấy đã đi theo cô quá lâu rồi, khiến cho cô nhầm tưởng đó chính là mình. Mây rất sợ bản thân khóc lóc, buồn bã và yếu đuối. Nói đúng hơn là cô đang sợ mình làm mọi người thất vọng và hụt hẫng.

Đêm ơi có hẹn

Đêm ơi có hẹn

Tôi thấy nhớ, tôi thấy thương, tôi thấy yêu đêm đến lạ lùng, có lẽ chính là đêm đã luôn cho tôi những cảm xúc lúc thật mãnh liệt lúc thật chứa chan và cứ mỗi đêm cứ mỗi nhiều mỗi đầy lên mãi.

Bố, mẹ ơi! Con xin lỗi...

Bố, mẹ ơi! Con xin lỗi...

“Bố mẹ làm khổ con gái của bố mẹ quá rồi, bố mẹ xin lỗi con gái nhé. Sau này nếu có nhiều hơn, bố nhất định sẽ cho con nhiều hơn, bố hứa.” Nghe câu đấy của bố xong, lòng con như nặng trĩu

Trở lại tuổi thơ - Ước mơ xa vời của kẻ trưởng thành

Trở lại tuổi thơ - Ước mơ xa vời của kẻ trưởng thành

Giữa bộn bề lo toan của cuộc sống trưởng thành, khi đã nếm trải bao thăng trầm, hỉ nộ ái ố, ta bỗng chạnh lòng nhớ về những tháng ngày thơ ấu hồn nhiên, vô tư bên vòng tay yêu thương của bố mẹ.

Chuyện tình ngày ấy

Chuyện tình ngày ấy

Có nắng trong hồn hoa bướm say Có kẻ trầm tư và bay bổng Có kẻ vô tư và thơ mộng Có kẻ say mê chốn nhân tình

Ngày đông

Ngày đông

“Có phải em không xứng đáng nhận được hạnh phúc không chị? Không xứng đáng được yêu thương, được bảo vệ, em chỉ là một người đi lang bạt ở nhờ nhà người khác. Người thương em nhất đã đi rồi, bây giờ, em không có nhà nữa rồi!”

back to top