Phát thanh xúc cảm của bạn !

Lấm tấm cơn mưa

2024-04-26 16:05

Tác giả:


blogradio.vn - Cô nghĩ hoa có thể làm được như vậy, những cánh hoa mong manh dịu dàng quá đỗi kia và cả vô số những hạt nước li ti được đọng lại trên đó sẽ nhắc người ta về những điều thiện lương của cuộc sống. Sẽ nhắc người ta về tình yêu thương giữa con người và con người với nhau trong cuộc sống

***

Đó là một vườn hoa có thể nói là lớn nhất nhì thành phố. Vườn hoa, Nhi chỉ có thể gọi vậy chứ cô không biết nên gọi như nào cho đúng. Vườn hoa nằm trên một con đường không thuộc vị trí trung tâm của thành phố, chỉ nằm trong khu vực nội thành nhưng lại rất nổi tiếng về các loài hoa. Mà chỉ cần nói đến tên con đường là gần như tất cả mọi người sẽ biết ngay những người dân ở đó sinh sống bằng công việc trồng hoa.

Vườn hoa mà Nhi nhắc đến là vườn hoa của nhà anh Bảy, mọi người đều gọi anh với cái tên thân mật và gần gũi đó. Và nói chính xác đó là một khu vườn cực lớn với rất nhiều loại hoa khác nhau mà anh Bảy nói khổ công chăm bón quanh năm chỉ chờ đến vụ tết để thu hoạch. Anh nói trừ hết các khoản tiền công và nhiều khoản khác thì anh cũng thu về hàng trăm triệu, nhưng đó là những năm được mùa được giá, chứ có những năm anh chỉ huề vốn vì hoa nở trước nhiều quá rồi buôn bán ế ẩm. Nguyên suốt con đường đó khu phố đó thì mười nhà đã hết chín nhà theo nghề trồng hoa, nhưng được cái mọi người đều thương yêu nhau và biết san sẻ cho nhau nên sống rất đoàn kết, anh Bảy nói với Nhi như thế.

Nhi đã thật sự choáng ngợp trước vườn hoa của anh, mà những người trong nghề cứ quen miệng nói là nhà vườn. Nhi vốn là người rất thích hoa, cô có thể ngắm say mê những bông hoa mà quên hết xung quanh luôn, rồi Nhi đã như lạc bước vào khu vườn bất tận của nhà anh Bảy. Trong khi nhiều người đang vội vã và bận rộn với công việc thì Nhi lại là người nhàn rỗi nhất, cô cứ thong thả đếm từng bước hết cây này rồi đến cây khác. Mà anh Bảy thấy cô say mê quá nên anh cũng cười và cứ để mặc cô tự đi tham quan cho thỏa thích.

Anh Bảy loay hoay với công việc một lát rồi cũng đi tìm Nhi, anh nói lâu lâu khách mới đến chơi nhà mà chủ nhà cứ để khách một mình là bất lịch sự, rồi anh giới thiệu cho Nhi nhiều loài hoa mà cô chưa biết tên. Nhi thấy nhiều nhất vẫn là các loại mai và các loại cúc, và cả những cây quất nữa, anh Bảy nói bây giờ mỗi mùa tết là người ta rất thích các loại hoa đó. Anh còn nói với Nhi tuy chúng chỉ là những loài hoa nhưng chúng cũng có tâm hồn cũng có tình cảm như con người vậy, chỉ cần mình chú ý và biết lắng nghe tiếng nói của chúng là hiểu ngay. Mà đây chẳng những là công việc mưu sinh bình thường của nhà anh mà đã gọi là nghiệp, vì đó là nghề nghiệp được ông bà ba mẹ anh truyền lại nên anh rất yêu. Anh nói với bất cứ công việc nào cũng vậy người làm cũng cần có cái tâm và sự yêu thích phải được đặt lên hàng đầu, chứ không phải lúc nào cũng chỉ đăm đăm vô tiền bạc. Anh Bảy nói tiền rất quan trọng, vì quanh năm anh khổ công như vậy chỉ là để cuối năm thu lại được tiền. Nhưng với công việc trồng hoa này thì anh thấy điều quan trọng nhất là tâm hồn anh luôn được sạch trong và hướng thiện, vì hoa là mang lại vẻ đẹp cho đời là làm cho con người thêm tin yêu thêm có nhiều tình yêu với cuộc sống này. Và anh nói từ ngày anh gắn bó với hoa, với khu nhà vườn này thay ba anh vì ba anh đã lớn tuổi, thì anh luôn thấy khỏe lên rất nhiều từ thân thể đến tâm hồn. Anh nói anh nghĩ chính là nhờ hoa, biết bao là hoa là cây xung quanh anh mỗi ngày đều luôn thì thầm những tiếng nói của riêng chúng cho anh nghe, rồi anh biết chúng cần gì muốn gì, có lẽ vì vậy mà khu vườn nhà anh năm nào cũng được mọi người chọn mua nhiều nhất.

Nhi thấy rất ấn tượng với anh Bảy. Nhìn anh bề ngoài giống như một người nông dân chất phác thật thà và còn có chút gì là cục mịch nữa, nhìn người anh thô kệch và cứ đi đứng huỳnh huỵch như một võ sự vậy, nhưng cách anh nói chuyện lại rất hiền. Và Nhi cảm nhận được tình yêu của anh dành cho công việc dành cho hoa lớn như nào. Anh có thể nói không ngừng nghỉ về những suy nghĩ những cảm xúc của các loài hoa mỗi ngày, và với anh điều làm anh thích nhất trong một ngày là cứ mỗi sáng mai thức giấc, anh chạy ngay ra vườn chưa ăn sáng gì cả chỉ để ngắm nhìn khắp khu vườn một lượt. Anh Bảy nói anh rất thích nhìn hoa và cây lúc đó, vì trên những cánh hoa trên những cành cây và lá cây là biết bao giọt sương đêm đang còn đọng lại trên đó. Nếu như đêm nào không có mưa thì vẫn thế, và nếu đêm nào có mưa thì những giọt nước bé xíu còn nhiều hơn, anh nói không thể nào đếm hết được những giọt nước li ti rất nhỏ như vậy đâu trong khắp khu vườn. Anh đã có chụp lại nhiều bức hình rất đẹp, nhìn cây và hoa lúc đó như chìm ngập trong một cơn mưa với những hạt nước vô cùng nhỏ cứ mãi bám chặt ở đó chứ không chịu rời đi. Mà anh Bảy nói đó là món quà vô giá của đất trời của thiên nhiên ban tặng cho con người, dù ai có hung ác hay lọc lõi sự đời như nào cũng sẽ thấy mềm lòng lại và dịu lòng lại trước một hình ảnh vô cùng đẹp như thế. Nhi nhớ mãi những lời nói đó của anh Bảy, và cô cứ mong điều đó là đúng để cuộc sống này chỉ toàn những bình yên và yên tâm cho bao người. Cô nghĩ hoa có thể làm được như vậy, những cánh hoa mong manh dịu dàng quá đỗi kia và cả vô số những hạt nước li ti được đọng lại trên đó sẽ nhắc người ta về những điều thiện lương của cuộc sống. Sẽ nhắc người ta về tình yêu thương giữa con người và con người với nhau trong cuộc sống, chứ chẳng phải lúc nào cũng chỉ là tiền là vật chất là bon chen lên xuống đủ điều đủ kiểu mỗi ngày.

Anh Bảy cầm tay Nhi dừng lại bên một chậu hoa rất lạ, anh nói đó là hoa lưu ly. Anh nói anh không biết ai đã đặt tên cho hoa như vậy, anh chỉ biết chúng rất thầm lặng mỗi ngày và có vẻ như rất bé nhỏ giữa một rừng hoa trong khu vườn này. Ngày nào chúng cũng hỏi anh là anh đã ăn sáng chưa và luôn nhắc anh phải cẩn thận vì công việc của anh rất dễ bị thương ở tay hay chân. Còn những chậu thược dược kia nữa, chúng luôn cố khoe màu hồng tươi của chúng cho bằng với những chị hoa hồng dù chúng biết mọi người thường thích hoa hồng nhiều hơn. Nhưng anh Bảy nói năm ngoái anh đã thu được rất lớn từ những chậu thược dược này chứ không phải là từ những chậu cúc vàng.

Nhi đi lướt qua những chậu hoa mào gà đỏ chói vì cô vốn không thích màu đỏ, nhưng rồi anh Bảy đã dừng lại nên cô buộc phải dừng theo. Anh Bảy hiểu ý cô hay sao nên anh chỉ cười, anh nói người ta thích đầu năm có màu đỏ trong nhà nên loài hoa này giống như mang lại một niềm may mắn, một tín hiệu của một năm có nhiều điều khởi sắc vui vẻ và lạc quan nên anh cũng bán được đắt hàng lắm. Nhi nghe mà thấy thật mến anh vô cùng, cô nghĩ đúng là công việc nào cũng có những cái cực và có những niềm vui riêng nữa mà chỉ có người trong nghề trong việc mới hiểu hết mới biết hết được. Nhưng Nhi cũng biết đôi khi chính công việc đã để lại, đã làm cho người ta thay đổi như nào là một phần rất lớn. Nghĩa là công việc đã ảnh hưởng ít hoặc nhiều vào tính cách và cuộc sống của mỗi người, và đam mê hay niềm yêu thích công việc của họ là họ có gắn bó được lâu không cũng xuất phát từ những điều đó. Ví như anh Bảy nè, anh đã gắn bó lâu năm như vậy nên anh rất am hiểu và rất yêu những loài hoa, và hơn hết là Nhi cảm được tâm hồn anh thánh thiện và trong sáng qua những điều anh nói về hoa. Cũng chính là nói về công việc của anh, mà nếu trái tim của một người không thật sự yêu và cảm thấu hết được những gì mình làm mỗi ngày thì làm sao có được những suy nghĩ, những cảm xúc chân thật và dạt dào như thế. Nhi biết anh Bảy đã nói rất thật từ chính trái tim của anh nên không chỉ những người làm công cho anh ở đó, trong khu nhà vườn của nhà anh rất yêu mến và khâm phục anh, mà những người đến mua hay nhiều năm họ đều hỏi có phải là hoa của nhà anh Bảy không, nếu đúng thì họ mới mua. Vậy nên tiếng lành đã đồn xa và đã vang rất xa nên Nhi đã cất công đến tận nơi, cô cũng không ngờ là anh rất bận như thế vẫn tiếp đón cô chu đáo và nhiệt tình.

Nhi rời khỏi nhà anh Bảy, cô rời khỏi đó rồi mà như còn mang theo tất cả hình ảnh của khu vườn về theo. Trong những khoảnh khắc thời gian quý báu và thật đáng yêu ở đó Nhi đã ước ao ước gì cô có thể có dù chỉ là một phần rất nhỏ của khu vườn. Nhưng rồi Nhi chỉ mỉm cười và cảm ơn anh Bảy rất nhiều, cô nói cô sẽ còn quay lại. Cô sẽ nhớ mãi khu vườn sẽ nhớ anh Bảy, một người đàn ông đúng nghĩa là lao động chân tay nhưng lại có một tâm hồn một trái tim giàu tình yêu và cảm xúc đến tuyệt vời.

Đêm hôm đó cả khu vườn nhà anh Bảy đã theo cùng Nhi vào giấc ngủ. Cô mơ thấy cô lại được đứng giữa một rừng hoa đầy màu sắc, và xung quanh cô, trên khắp tất cả những bông hoa và những thân cây nữa, là vô số những hạt nước thật bé cứ như đang reo vui và lóng lánh. Nhi đưa tay chạm thật nhẹ lên chúng như sợ chúng sẽ tan biến mất. Cô thấy mình đang cười trong giấc mơ, tiếng cười của cô hòa chung vào tiếng cười của những bông hoa và những hạt nước thật bé nhỏ ấy. Tất cả chúng đang có mặt và đang tập họp lại trong giấc mơ của Nhi, thật dịu dàng, thật róc rách và cũng thật lấm tấm.

Nhi nói với chúng.

Tôi yêu các bạn, những người bạn luôn làm đẹp cho đời và luôn nhắc chúng tôi, những con người nhiệm vụ đó, là sống thì phải biết làm đẹp cho đời, giống các bạn vậy đó.

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Trả Lại Anh Cho Cô Gái Khác | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

back to top