Cậu như mây trời
2024-03-05 17:30
Tác giả:
#noname
blogradio.vn - Tớ chỉ muốn sống một đời an yên, tận hưởng những niềm vui nhỏ nhặt cạnh bên gia đình, được chăm sóc mái ấm nhỏ của tớ. Còn hắn, hắn là đứa con của trời đất, là làn gió mát lành thổi giữa đại dương xanh, là áng mây lửng lờ trôi nổi, có dùng trăm ngàn cách cũng không thể trói buộc.
***
"Cậu như mây trời, lưu lạc khắp chốn
Tớ là mặt đất, bồi hồi nhớ mong"
...
Đời tớ hạnh phúc nhất chính là được sinh ra trong một gia đình đầy đủ tình yêu thương, có bố mẹ dịu dàng chăm sóc, còn có một lão anh trai lớn hơn tớ cả một con giáp, suốt ngày lải nhải quanh tai mấy câu "không được yêu sớm".
Lão anh của tớ bây giờ đã hơn 30, nhưng lão chẳng thèm lấy vợ, cũng chưa thấy đưa chị gái nào về nhà. Lão cứ vậy phông bạt, đuôi mắt đã phủ đầy nếp nhăn nhưng phong độ vẫn cứ là ngút trời.
Nghe mẹ tớ bảo lão đợi một chị gái nào đó quay về, đợi mãi, đợi mãi cũng hơn 10 năm rồi nhưng vẫn cứ đợi. Nghe mẹ kể, chuyện tình của anh tớ buồn, một kẻ si tình thật khó để tìm thấy hạnh phúc cho riêng mình.
Lão hiếm khi rượu chè, nhưng lần nào uống là chất lượng lần ấy, đảm bảo một trận thành danh. Nhớ có lần hơn 2 giờ sáng lão mới mò về nhà, cả người đầy mùi rượu bia lẫn lộn, mặt mày đỏ au, chân nọ đá chân kia loạn choạng từng bước khó khăn, vừa đi vừa khóc lóc, rồi lại gào thét đến xé lòng. Bố mẹ tống lão vào phòng mặc lão tự sinh tự diệt. Nhưng tớ thương lão lắm, tớ mang vào cho lão cốc nước chanh, ép mãi lão mới uống được vài ngụm. Rồi lại ôm tớ khóc huhu như một đứa con nít, khóc ướt cả một mảng áo bên vai tớ. Tuyến lệ của lão như chẳng có điểm dừng, cả người lão run lên, tớ chẳng biết làm gì cho thỏa, chỉ ngồi vậy mặc cho lão xiết chặt trong vòng tay. Trong cơn say, lão thốt lên: "Thế giới này nhiều người như thế nhưng họ đều không phải em. Về với anh đi Quyên, anh đợi em lâu lắm rồi, sao em còn chưa về nữa, 10 năm rồi Quyên..."
Tớ ngơ người tự hỏi sao người ta cứ phải đau khổ vì tình?
Nhưng lớn rồi tớ mới biết tình yêu ấy mà, nó chính là thứ ban cho con người ta sức mạnh "giời non lấp bể", là thứ khiến một tên rượu chè bê bết như Chí Phèo có thể tự nguyện uống ít đi một tí để yêu Thị Nở, nhưng đồng thời cũng là thứ khiến con người ta mang theo một vết thương hở miệng đến cuối đời.

Ngày ấy thấy lão như vậy tớ thương lão lắm, nhưng chưa đủ lớn để hiểu việc gì lão phải thống khổ như thế? Bây giờ lớn rồi, tớ đã hoàn toàn ngâm mình vào thứ cảm xúc ấy. Tớ ở độ tuổi trăng tròn phơi phới, tương lai rộng mở, vóc dáng phổng phao đã gặp được hắn ta, người mà chỉ một cái lướt qua đã khiến tớ phải "tim đập chân run". Tớ chẳng biết ngoài kia thế giới có giống tớ không, chỉ một người xa lạ vậy mà chưa đầy 3 giây đã khiến mình thương, dù người ta chẳng làm gì cho mình nhưng mình vẫn cứ là tình nguyện rút hết tâm can mà mong nhớ.
Hắn đẹp như một vị thánh, đường nét hài hòa, mọi góc mặt đều tạo nên một tác phẩm nghệ thuật khiến người ta đắm say, ngắm nghía chẳng rời và rồi là nhung nhớ, cuối cùng chính là muốn chiếm hữu. Nhưng bản tính của hắn lại không phải một tên chịu ngồi yên. Hắn như một con tuấn mã, luôn phi nhanh trên những ngọn đồi, mặc cho phía sau có bao người truy đuổi hay mong nhớ, hắn vẫn cứ là hướng về khoảng trời tự do của riêng hắn, không một sợi dây nào có thể trói buộc.
Ngay lần đầu gặp mặt, đôi mắt trong veo như mặt hồ ban trưa, óng ánh từng gợn sóng của hắn đã hoàn toàn mê hoặc tớ, nó tràn đầy nhuệ khí. Đôi mắt ấy như thêm sáng khi hắn nói về dự định của mình, hắn bảo: "Mong ước của anh chính là có thể khám phá hết vẻ đẹp của cuộc sống này, anh muốn khi còn có thể, mình được nhìn ngắm mọi điều tốt đẹp trên đời. Người ta chỉ sống một lần thôi, nếu không thể đi thì thật uổng phí quá."
Kể từ giây phút ấy, tớ đã biết, hắn và tớ là người của hai thế giới khác nhau. Tớ chỉ muốn sống một đời an yên, tận hưởng những niềm vui nhỏ nhặt cạnh bên gia đình, được chăm sóc mái ấm nhỏ của tớ. Còn hắn, hắn là đứa con của trời đất, là làn gió mát lành thổi giữa đại dương xanh, là áng mây lửng lờ trôi nổi, có dùng trăm ngàn cách cũng không thể trói buộc.
Tớ biết có lẽ đời này tớ và hắn vĩnh viễn không thể ở cạnh nhau, nhưng trái tim tớ chẳng biết nói dối. Nó cứ nghịch ngợm đập liên hồi khi thấy hắn, cả cơ thể này chẳng thể ngồi yên khi con người ấy bước qua.
Trong lòng tớ khi nghĩ về hắn, chính là một đợt sóng trào, chính là đứa trẻ con đang mơ ước về viên kẹo ngọt ngào mà mình không tài nào có được, chính là thấy người mình yêu nhưng chẳng thể chạm vào. Dù có mơ thấy ngàn lần tớ cũng không đủ dũng cảm để nói "xin anh hãy ở lại bên em" dù chỉ một lần.
Mối tình đầu của tớ, khắc cốt ghi tâm đến từng vụn xương nhỏ.
Ngày hắn vui vẻ quay lưng bay đi Anh du học, bầu trời xanh ngát một màu, lòng tớ hụt hẫng như con mèo nhìn cuộn len nó yêu thích bị ném đi chỗ khác mà chẳng thể tìm lại được.
Hắn ở Anh, vui vẻ, hạnh phúc, đi nhiều nơi, chụp nhiều ảnh, quen thêm nhiều người. Tớ ở đây cố gắng gói ghém từng chút kí ức về hắn đang dần rời rạc, hàng ngày xào nấu lại mảnh kí ức đó để nó không thể phai phôi. Khoảng thời gian này làm tớ thấm từng câu từng chữ: "Một kẻ ra đi, một kẻ chờ - Ngày dài, tháng rộng hóa bơ vơ"...
.jpg)
Tớ cứ nghĩ đời này bọn tớ đã chính thức hai người hai thế giới, nhưng vẫn là sức mạnh của tình yêu ghê gớm hơn.
Tớ quyết tâm đi du học bằng được, cả một năm trời ngày nào cũng thức khuya dậy sớm chuẩn bị từng bước một rồi mơ mộng đến lúc được gặp lại hắn. Thật may mắn, mọi công sức đều được đền đáp, tớ đã thành công được một trường đại học bên Anh chấp nhận. Rời xa gia đình, tớ khóc đến sưng húp cả mắt, từ nhỏ đến lớn tớ chưa từng rời xa bố mẹ hay anh trai quá một tuần, vậy mà bây giờ một lần rời đi lại tính bằng năm. Tớ hồi hộp, bồn chồn và lo lắng liệu sự liều lĩnh này của tớ sẽ đổi lại được điều gì? Tớ không biết nữa, nhưng tớ cứ vậy đâm đầu chạy về phía hắn. Tớ ngu ngốc, tớ chịu, mấy ai bình thường khi yêu, đến cả sự tỉnh táo cuối cùng tớ cũng nghĩ về hắn.
Sang Anh, tớ được hắn ra tận sân bay đón rước. Hắn khác trước nhiều, gương mặt hiện rõ từng đường nét, cả người đều toát nên một phong thái tự tin, trưởng thành nhưng vẫn còn chút gì đó ngông nghênh của tuổi trẻ. Gặp được hắn, tớ vui lắm, bao muộn phiền như được trút bỏ phía sau lưng, cùng tận hưởng những ngày tháng được đi cạnh hắn, nhìn ngắm hắn từ ngày này sang ngày khác.
Nhưng dường như số phận của tớ với hắn đã sớm định đoạt không thể cạnh bên lâu dài. Một năm sau, hắn hoàn thành chương trình học sớm, rồi cứ vậy chào tớ để sang Đức học thạc sĩ. Một lần nữa tớ và hắn xa nhau. Tớ nghi ngờ mọi quyết định của mình, tớ khóc nhòe cả gối, tớ tự hỏi cuối cùng mình đang làm gì ở đất nước này đây? Tớ đang làm cái quỷ gì ở nơi này vậy? Tớ đã bỏ gia đình của mình ở lại để làm gì thế? Cuối cùng hắn ta có gì tốt đẹp để tớ phải hi sinh nhiều thứ như vậy?
Tớ chẳng biết nữa, tớ cứ như một con ngốc, đuổi theo thứ ánh sáng lập lòe đang dần vụt tắt giữa trời chiều. Khi mặt trời không còn nữa, ánh sáng ấy lụi tàn, trước mắt tớ chỉ còn lại khoảng không u tối, vô định.
Khoảng thời gian còn lại tớ tập trung mọi sức lực vào việc học tập, học thật nhanh rồi quay về nước. Tớ nhận ra, không phải giày của mình, dù đẹp đến mấy nhưng không vừa chân thì có cố đến đâu cũng bằng thừa, vẫn là không thoải mái, ngược lại còn tự làm khổ chính mình.
Cuối cùng tớ đã hiểu được cảm giác thống khổ của lão anh ở nhà, ngày ngày nhìn máy bay trượt dài trên đỉnh đầu, tớ đều mong đó là chuyến bay đưa hắn về với tớ. Nhưng chẳng có chuyến bay nào như vậy cả.
Đường hắn đi chính là đường một chiều, còn con đường tớ đi, là con đường song song với hắn, chỉ có thể nhìn thấy nhưng không thể chạm vào, dù có những điểm giao nhưng rất nhanh sẽ lại chệch hướng. Tớ không thể thay đổi hắn, cũng không thể vì hắn thay đổi hoàn toàn con người mình, mỗi người đều có con đường riêng. Có lẽ, để người mình thương làm điều họ thích, cho họ được sống với đúng thế giới của họ cũng chính là một cách yêu. Có như vậy dù không ở cạnh mình thì sao chứ? Chẳng phải họ vẫn vui vẻ và hạnh phúc đấy sao? Chỉ là trong tim mình có một khoảng trống không thể lấp đầy thôi...
© #noname - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Bạn Đã Đánh Đổi Điều Gì Để Trưởng Thành? | Blog Radio 906
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.









