Hành trình trên những chuyến xe
2024-02-16 05:30
Tác giả:
Nhật Ký Sinh Viên Y
Không hiểu sao mình từng có những cảm giác bồi hồi rất lạ khi đi xe khách (nhưng mình vẫn thích gọi là xe đò hơn ấy nhỉ?). Xe đò nghe thân thương mộc mạc như cái tên "đò" của nó vậy. Là bậc hậu bối sinh sau đẻ muộn nên mình cũng chỉ biết được người ta gọi xe khách là xe đò vì ngày xưa đường xá chưa phát triển, ở miền Nam mà muốn đi lên bến xe chỉ có nước đi bằng đò thôi.
Trên những chuyến xe, mình luôn tự hỏi rằng có bao nhiêu lượt người ngồi với bao nhiêu cảm xúc khác nhau, mỗi người một vẻ. Người ta mua tấm vé xe đò với vô vàn mục đích, đi học, đi du lịch, đi khám bệnh. Đa phần mình thấy đi khám bệnh và để cho sinh viên về quê là nhiều nhất. Ở quê mình, có những cô chú ở ruộng lên, mỗi lần có bệnh nặng lên thành phố khám như bệnh viện Chợ Rẫy, BV Đại học Y dược thì chỉ có cách ngồi xe đò thôi. Cô bác vẫn hay đùa nhau "'Rẫy' mà chê thì ra 'ruộng' nằm'" nhé. Lý giải cho câu này là vì ở người miền Tây rất hay xây mả (mộ) ở giữa đồng.
Còn một lí do thứ hai không thể phổ biến hơn nữa đó là dành cho sinh viên đi lại về nhà. Chắc ai cũng nhớ cái cảm giác nôn nóng khi đặt vé về quê mỗi kì nghỉ nhỉ, bạn cùng lớp đại học của mình, đang ngồi trong lớp mà nó khăn gói chuẩn bị luôn các đồ đạc lỉnh kỉnh về Cà Mau cơ. Có hôm vừa trực vệ sinh xong, nhỏ N lớp mình chưa kí tên đã đi về, gọi cho nó thì nó bảo "Tao đang ở bến xe chuẩn bị về quê rồi mày ơi!?"
Theo từng vòng bánh xe quay, mình ngồi hồi hộp mở Spotify và cứ bật đi bật lại từng bài listening vì đó là lần đầu tiên lên Sài Gòn thi một mình (dù trước đó đã đi Sài Gòn với gia đình nhiều lắm), còn những người ngồi trên 33 chiếc ghế còn lại thì sao nhỉ? Một cặp đôi đang đi du lịch, một gia đình thành phố thế hệ mới đang về nhà sau chuyến về quê thăm họ hàng? Hay là một cặp vợ chồng thăm đứa con đang học xa? Có thể là mọt vài hoặc tất cả lí do trên, hoặc là không cái nào cả, mình vẫn mãi mãi không thể hiểu hết được. Tuy nhiên mình chỉ biết rằng đó sẽ là nhũng người mang lại những suy nghĩ thú vị lướt qua cuộc đời mình.
Mà cũng lạ lắm, mỗi người một mối suy tư giấu kín sau nền nhạc bolero. Ở miền Tây bác tài hay mở nhạc đấy cho khách nghe lắm, vì đơn giản là dễ ngủ ấy mà. Doanh số nhạc của cô Như Quỳnh, ca sĩ Lệ Quyên chắc cũng đến không ít từ mấy nhà xe đâu. Tuy nhiên nếu làm quen được thì những người bạn lữu hành trên xe cực kì thú vị. Lần trước mình có gặp một cặp vợ chồng tầm 70 tuổi thích ngao du, bác còn bảo mình "Đi xe thì tránh ngồi cuối tàu hỏa thì tránh ngồi đầu" nghe cũng hay ho ha. Mình và những người bạn đồng hành ấy cứ nói chuyện, dù biết chỉ là bèo nước gặp nhau, xuống xe rồi thì vẫn sẽ là người lạ. Nhưng nhữung cuộc gặp như thế sẽ điểm xuyết cho cuộc sống và cho cả những mối quan hệ bền chặt hàng ngày.
Giờ thì lên đại học cũng hơi lâu, mình quen dần với việc di chuyển xa rồi, có khi vẫn tự chạy xe máy về ấy chứ. Nhưng xe đò thì vẫn cứ để lại một cảm giác làm lạ như mối tình đầu vậy, chỉ đành tạm gọi là một cảm giác bồi hồi khó quên thôi!
© Nhật ký sinh viên Y- blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

