05-04-2017 01:25:00

Đôi khi chúng ta biết mình yêu một người quá mù quáng, có rất nhiều lý do để chúng ta rời khỏi người đó nhưng chẳng thể nào dừng lại… Bạn đã từng trải qua điều đó chưa?

04-04-2017 01:20:00

Hiện tại em chẳng đủ can đảm để chấp nhận chuyện này, để có thể nói chuyện ôn hòa với anh. Em cũng là con gái thôi, em không phải là sắt đá bỏ qua mọi thứ để nhìn anh sánh bước cùng cô ấy.

03-04-2017 01:35:00

Em đã từng kể với tôi rằng em đến với Séc, đến với thành phố Prague này, thậm chí cả gặp tôi cũng là..ừm.. "duyên phận”. Vậy em có thể cho tôi biết cần bao nhiêu “duyên phận” để giữ em lại ở thành phố này với tôi không?

31-03-2017 01:18:00

Em cứ hát liên tục, hết giai điệu này đến ca khúc khác và rồi em lại khóc. Khi niềm tin không được ủng hộ thì bạn có quyền thất vọng. Tôi hiểu điều em mong muốn và ước ao. Tôi cũng đã từng như thế...

29-03-2017 01:35:00

Tôi đã không giữ lời hứa, đã để em một mình thực hiện ước mơ của cả hai đứa. Em vẫn độc thân, vẫn chưa chịu mở lòng với bất kì ai. Nhưng em cũng chẳng hề đến gần tôi như trước nữa. Ngày ngày nối tiếp nhau trôi qua chỉ như cái chớp mắt của thời gian. Còn đối với em nỗi nhớ kéo dài đến từng khoảng khắc. Em đi qua những ngày không tôi thật lặng lẽ. Vì em sợ làm phiền tôi. Vì em sợ tự làm tổn thương chính mình.

28-03-2017 01:22:00

Bóng tối phủ xuống những ngón tay gõ phím từ khi nào. Tôi ngừng lại, nghe hơi thở mình phả nhẹ trong đêm. Bây giờ ở nhà mùa Đông gõ cửa, chiếc khăn len thì vẫn ở đây, hoàn toàn không dùng được. Sai thời điểm, sai cả không gian, càng nghĩ càng thấy buồn. Nỗi buồn như cơn mưa không hẹn, bền bỉ rơi mãi trong lòng.

27-03-2017 01:30:00

Mộc thấy thành phố chứng kiến tình yêu của mình dần ở phía sau, cô thấy lòng bình yên. Cô không tiếc nữa, cũng không đau nữa. Nơi ấy duyên phận đã an định một kết thúc như thế...

25-03-2017 01:30:00

“Tại sao lại không tin vào duyên phận.” Đến lúc nhìn rõ câu trả lời tôi mới chợt nhớ ra vội vội vàng vàng mở bài viết lúc chiều mà mình đã để lại bình luận. “Tại vì người ta hay dùng hai từ duyên phận để làm lý do cho sự thay lòng.”

24-03-2017 01:25:00

Cô hay nguệch ngoạc trên giấy những câu hỏi viết cho anh, rằng: “Nếu được thay đổi một điều trong quá khứ anh sẽ muốn thay đổi điều gì?”. Anh nghĩ một lúc rồi nói: “Anh chưa bao giờ nghĩ đến điều này. Bởi vì nếu muốn thay đổi điều gì đó trong quá khứ thì hẳn đó là điều rất kinh khủng khiến anh muốn thay đổi. Mà anh thì không muốn nhớ lại bất cứ câu chuyện kinh khủng nào đó”. Cô nhìn anh, rồi lại viết: “Còn em, nếu em được thay đổi một điều trong quá khứ, em ngày hôm đó em đã không bắt chuyện với anh, gặp anh, yêu anh, để khiến anh bây giờ phải chịu nhiều muộn phiền như thế này...”.

back to top