12-05-2017 01:25:00

Cô vốn dĩ luôn nghĩ rằng, cuộc gặp gỡ với anh ngày bé như một giấc mộng đêm hè, dịu dàng xoa dịu nỗi tự ti trong cô nhưng cũng nhanh chóng tàn phai, tỉnh mộng cô vẫn phải một mình đơn độc với cuộc đời này. Thế nhưng, dường như chữ “duyên” ấy chỉ tạm thời chững lại, tạm thời kết nối cả hai theo một cách khác, nhọc nhằn hơn, khó khăn hơn, gai góc hơn. Tất cả, cốt cũng chỉ để dựng lên một chữ “Phận” hoàn hảo cho sau này, để cả hai mãi trân trọng và nâng niu.

12-05-2017 01:01:00

Anh không là tôi, anh không thể hiểu được cảm giác một người bỗng mất hết tất cả, một người bị phản bội bởi những người mình yêu thương nhất nó đau đớn đến cỡ nào. Tôi không yêu ông ấy ư? Không, tôi rất yêu thương và kính trọng ông ấy, thậm chí lúc nào tôi cũng muốn bám lấy ông, nhưng đó là câu chuyện trước khi tôi 13 tuổi rồi.

11-05-2017 01:15:00

Và khi màn đêm buông xuống, cô sẽ lại làm một thần tượng ảo, lẳng lặng đọc hết các bình luận và tin nhắn trên Mạng xã hội, nhưng vẫn luôn cảm thấy cô đơn vô cùng.

11-05-2017 01:05:00

Yêu là cảm xúc ta muốn gắn bó với một người ngay từ lần gặp đầu tiên, khi mà ta chưa biết bất cứ một điều gì về người ấy. Đó là một tình yêu đúng nghĩa, chỉ có cảm xúc, mà không có suy nghĩ lo âu về sự hòa hợp, sự xa cách và sự toan tính. Ta bồi hồi, nhung nhớ mỗi khi nói lời tạm biệt, và cảm thấy chạnh lòng khi nụ cười ấy hướng về bất kỳ ai khác.

10-05-2017 01:16:00

“Anh gõ cửa trái tim em lâu rồi có biết không? Mở cửa cho anh nhé!” Yêu thương dâng tràn. Thật nhanh. Mắt nàng và anh chạm vào nhau, cảm xúc chạm cảm xúc, môi chạm môi. Và khoảng lặng về giữa thật lâu, để anh và nàng nhận ra: Mình đã về phía trái tim nhau.

09-05-2017 01:00:00

Đi đi về về một mình, đôi lúc An cũng thấy mệt. Mớ tiền kiếm được nhờ kinh doanh, An xoay xở mua được một căn nhà nho nhỏ. Ở đây, miếng đất vẫn chưa phải là miếng vàng. Có nhà rồi nhưng những đêm đi hội họp về muộn, nhìn cửa kính tối thẳm, tự dưng An muốn đi trốn. Hôm bất lực vì cố thay bóng đèn trần trong nhà vệ sinh rồi bị ngã, An tức tưởi khóc như thể bị ai hiếp đáp. Cảm giác cô độc cứ đeo bám An dai dẳng không thôi.

08-05-2017 01:25:00

Thói quen của An là mỗi chiều thứ 7 hàng tuần sẽ ghé kí túc đợi Kiên xuống, hai đứa cùng nhau đi siêu thị rồi bắt xe bus về quê. Lúc nào An cũng giành phần mua nhiều hơn. Kiên chỉ im lặng đi theo An qua mấy quầy đồ, thi thoảng lựa vài ba món thiết yếu hay túi bánh gói kẹo cho bé Mi ở nhà. Nhiều lần An định hỏi, trường cấp những triệu rưỡi tháng cơ mà, sao Kiên không mua nhiều hơn. Nhưng dầu có vô tư tới mấy An cũng thừa biết hoàn cảnh Kiên khác mình. Lâu lâu, hứng lên An lại mua vài thứ, tính tiền rồi giúi vào túi của Kiên, bảo là phần bé Mi. Ánh mắt Kiên lúc ấy nhìn An vừa vui vừa phức tạp kiểu gì.

07-05-2017 01:30:00

Trong sự cô đơn đến tuyệt vọng của khoảng thời gian ấy, tôi luôn hoài niệm về những thứ đã cũ. Những thứ đã từng là men say tình yêu dẫn lối, tôi đã từng yêu bằng tất cả những gì đang có. Một cách nào đó để tôi thoát ra, nhưng không thể được. Tôi thường lang thang quay lại trường, nơi mà tôi và cô gái tôi yêu có nhiều kỷ niệm để vơi bớt nỗi buồn.

05-05-2017 01:15:00

Yêu một người thật lâu, nhớ một người rất sâu. Hạnh phúc, đơn giản là mãi mãi bên nhau, mãi mãi nắm chặt tay nhau và chung lối về. Nhưng liệu có ai biết rằng “mãi mãi” kia là bao lâu? “Mãi mãi” vốn dĩ cũng chỉ là một khoảng thời gian mông lung nào nó mà chẳng biết điểm dừng ở đâu mà thôi. Những tưởng đến với nhau là mãi mãi nhưng hóa ra mãi mãi kia vốn dĩ nó ngắn ngủi đến thế.

04-05-2017 01:22:00

"Ừ thì mưa buồn!”. Tôi chỉ đáp lại ngắn gọn cùng một nụ cười nhẹ. Và rồi cả hai cùng nhìn những gợn mưa tuôn rả rích, liên hồi trên ô cửa kính ở phía ngoài trời kia. Mưa là cầu nối, là chất xúc tác để con tim vang lên lời ca yêu đời, là tuổi thanh xuân anh nắm em giữ của đôi ta. Và qua muôn vàn cơn mưa, tuổi thanh xuân bị đánh cắp của tôi lại trở về bằng chính cơn mưa tình yêu anh mang đến bên cuộc đời tôi, chỉ cần trái tim hòa chung một nhip đập thì họ sẽ mãi là của nhau.

03-05-2017 01:25:00

"Anh giờ ở đâu?" - Tôi lặp đi lặp lại câu hỏi ấy trong suy nghĩ, nữa muốn tìm anh, nữa lại sợ. Sợ điều gì tôi không rõ nữa. Rõ ràng con người ta luôn mâu thuẫn với chính bản thân mình. Người ta luôn muốn tốt cho người mình yêu nhưng lại sợ thấy người mình yêu hạnh phúc bên ai khác. Người ta luôn muốn tốt cho người mình yêu nhưng lại sợ thấy người mình yêu đau khổ vì ai khác.ạnh phúc của anh, dù rằng niềm hạnh phúc ấy tôi không may mắn có được.

back to top