23-07-2017 01:15:00

Phố ơi mai mốt còn ai không Để nhớ, để thương, để tỏ lòng Dù rằng duyên đến phận không may Nên đành chôn kín ở trong lòng.

22-07-2017 01:30:00

Tôi sợ hãi chạy trốn điều ấy như một thằng hèn, tôi sợ hãi cô ấy sẽ chạy mất khỏi tôi khi biết tình cảm tôi dành cho cô ấy không đơn thuần và cũng sợ một lần nữa tôi mang đau thương đến cho một người. Lật bức tranh Thụy Miên vẽ ba người đang nô đùa trên cỏ tôi ước giá như chúng tôi có thể một nhà, giá như cô ấy là mẹ của An An là người con gái của tôi. Nhưng khoảng cách 10 tuổi cũng như một cuộc hôn nhân đổ vỡ một đứa con gái còn trẻ thơ tôi không dám dùng một phép thử nào ngoài cách trốn chạy, trốn chạy gặp cô ấy và trốn chạy tình cảm của mình.

22-07-2017 01:20:00

21 tuổi, cái tuổi chưa gọi là quá lớn, cũng không còn nhỏ để hiểu về cuộc sống, cũng không còn ngây thơ và trẻ con để biết bản thân mình đang gánh vác điều gì cho cuộc sống.

21-07-2017 01:25:00

Áp lực và mệt mỏi, tôi chia sẻ liên tục những trạng thái lên mạng xã hội. Tôi chờ ai đó hỏi han, quan tâm mình. Có vài người inbox hỏi tôi sao thế. Tôi tâm sự mà dòng nước mắt cứ tuôn, tôi gửi, vài phút sau có tin nhắn tới, câu trả lời rằng: “Cố gắng lên mà vượt qua, nhé!”. Rồi sau đó trên newfeed, tôi thấy họ vẫn like và comment những hoạt động khác.

21-07-2017 01:15:00

Tạm biệt em, tạm biệt những con phố không tên Có ngày nắng hay mưa mình tay trong tay qua đó Người ta bảo tình đầu thường thoáng qua như cơn gió Nhưng với anh sẽ luôn hằng... kỷ niệm mãi trong tim!

21-07-2017 01:14:00

Ký ức là cái ngày nó nằm trên lưng ba để ba cõng đến trường. Cảm giác ấm áp trên bờ vai cứng cáp của ba. Bao lâu rồi nó mới có cảm giác an toàn như thế này nhỉ? - nó tự hỏi. Giả như nếu như trời có sập xuống ngay lúc này đây, nó vẫn không thấy sợ hãi… vì nó biết được phía trước là ba nó, là một chỗ dựa vững chắc của nó, là một siêu anh hùng sẽ đứng ra che chở cho nó, là một cái gì đó lớn lao hơn cả vẻ đẹp của ngôn từ nữa…

20-07-2017 01:30:30

Tìm được tình yêu trong tình bạn, vốn dĩ là một điều rất bình thường, nhưng để bước qua những rào cản để đi về phía nhau là một điều thật sự phi thường. Sau này nhận ra, bên cạnh sự quan tâm, yêu thương, tình yêu luôn bắt đầu từ những đồng điệu, cảm thông và chia sẻ.

20-07-2017 01:20:00

Trên đường đời, chúng ta đã đánh rơi rất nhiều kí ức. Nhưng mà, có lẽ điều khiến ta cảm thấy tiếc nuối nhất, chính là chưa thể thực sự tạm biệt một vài người. Ví dụ như cậu ấy, ví dụ như thanh xuân.

20-07-2017 01:20:00

Em đã nghĩ rằng, mình sẽ mạnh mẽ được khi không còn anh bên cạnh, nhưng không, chỉ cần nghe tiếng anh, chỉ cần nghe tên anh đâu đó, bỗng dưng mắt em lại nhòe đi, dòng lệ trào ra nức nở. Em ngốc quá phải không anh? Nhưng …anh giờ đâu cần em, đâu cần vòng tay yếu ớt, mệt mỏi này nữa đâu…

back to top