19-09-2017 01:25:00

Đưa tay chạm vào dấu mưa, cô thật muốn một lần ướt đẫm. Một điều muốn điên rồ và mãi chẳng thể là sự thật bởi cô biết mình chẳng có cách nào xuất hiện trước mặt Huy bằng một bộ dạng không tươm tất. Phàm là con gái luôn muốn đẹp vẹn toàn trong mắt người mình yêu, cô không phải là ngoại lệ.

19-09-2017 01:16:00

Dẫu biết rằng: Ta đi về hai phía không nhau Chọn cô đơn và lẻ sầu trên phố Dẫu biết gửi tên nhau vào câu thơ dang dở Sao gió lại buồn, thổi từ phía mong manh

19-09-2017 01:15:00

Nếu tim anh là bão giông, mưa gió Em nguyện làm giọt nắng có được không? Mang ấm áp đến sưởi ấm cõi lòng Lau lệ sầu khi mùa đông lạnh giá?

17-09-2017 01:30:00

Đời người như một chuyến tàu không có vé khứ hồi. Có đoạn đường bằng phẳng cũng có đoạn đường gồ ghề. Lúc sẽ băng ngang cánh đồng vắng khi lại đi qua thành phố đẹp. Và đoạn đường gồ ghề, thành phố đẹp đó theo tôi chính là thanh xuân.

17-09-2017 01:20:00

Bước chân tôi chậm dần rồi dừng hẳn, tôi thấy Lệ, Lệ đang ngồi co ro dưới đường, hai tay ôm đầu gối mà khóc nấc lên. Khóe mắt tôi chầm chậm rơi nước, tôi thờ thẫn đến gần ôm chầm lấy người bạn thân đang đau khổ, tôi thấu hiểu nỗi đau của nó, hiểu được tôi cần phải làm gì, tôi cũng khóc mỗi lúc một to.

17-09-2017 01:15:00

Phố bây giờ chỉ còn biết dửng dưng Giống như anh Nhìn em khóc mà lặng thinh không nói Cứ mặc em thôi, đến khi em mệt mỏi Tự thương mình mà đứng dậy, lau sạch hết lấm lem

back to top