Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đóa hoa bên đường

2024-04-19 18:40

Tác giả: Jaa


blogradio.vn - Chợt, tôi bắt gặp một đóa hoa nhỏ bên lề đường. Đóa hoa ấy, mặc dù nở giữa bụi rậm và khô cằn, nhưng vẫn tỏa sáng với vẻ đẹp riêng của mình. Tôi ngừng bước, nhìn chăm chú vào đóa hoa và bắt đầu suy tư về ý nghĩa của nó.

***

Trong cuộc hành trình đầy chông gai và biến động của cuộc sống, một người con vùng quê mơ mộng nhận ra rằng công việc văn phòng đang đẩy họ vào vòng xoáy của kiệt sức và mất ý nghĩa sống. Tuy nhiên, một ngày nọ, trên con đường cô đơn, tôi tình cờ phát hiện một đóa hoa nhỏ nở giữa bụi rậm và khô cằn, tỏa sáng giữa cảnh khó khăn. Đóa hoa ấy đã thức tỉnh lòng ấm áp và khơi gợi niềm tin trong tôi, thúc đẩy họ suy ngẫm về ý nghĩa thực sự của cuộc sống. Từ đó, tôi nhận ra rằng không chỉ là vượt qua khó khăn mà còn là giữ vững vẻ đẹp và ý nghĩa riêng trong mỗi thử thách.

Cuộc sống, một cuộc hành trình dài lắm, đan xen giữa những khoảnh khắc hạnh phúc và những thử thách đầy khó khăn. Đôi khi, chúng ta bị mắc kẹt trong những góc khuất của cuộc sống, những cảm xúc tiêu cực và bế tắc. Nhưng đâu đó, luôn tồn tại ánh sáng, những khoảnh khắc đẹp và ý nghĩa mà chúng ta có thể tìm thấy nếu biết cảm nhận và suy ngẫm.

Cuộc sống dường như luôn biết cách dồn nén con người vào những ranh giới của thử thách khó khăn, như một cuộn sóng dồn cuốn muốn chúng ta học cách vượt qua để đến với bình yên.

Là một người con quê từ vùng sâu tỉnh lẻ, tôi đã đổ hết tâm huyết vào việc lập nghiệp nơi phố thị nhộn nhịp, ôm trong mình mộng mơ một ngày trở thành sẽ thành người thành đạt để quay về phát triển quê hương. Hiện tại công việc của tôi là nhân viên văn phòng, công việc một ngày tôi nhận được vốn dĩ rất nhiều nên liên tục phải tăng ca đến tận khuya. Công việc dường như đã trở thành một phần lớn trong cuộc sống của tôi, khiến năng lượng dần rút cạn và chẳng còn thời gian cho những việc khác. Mỗi ngày, chỉ đi làm, ngủ, rồi lặp lại từ đầu, và rồi tôi cũng dần quên mất rằng "liệu tôi đang sống vì chính mình hay không?"

Một ngày, trên con đường vắng vẻ, lòng nặng trĩu, đống công việc nặng trịch trong đầu, hàng tá tin nhắn liên tục rung lên trong chiếc điện thoại nhỏ gấp gáp chờ hồi âm. Chợt, tôi bắt gặp một đóa hoa nhỏ bên lề đường. Đóa hoa ấy, mặc dù nở giữa bụi rậm và khô cằn, nhưng vẫn tỏa sáng với vẻ đẹp riêng của mình. Tôi ngừng bước, nhìn chăm chú vào đóa hoa và bắt đầu suy tư về ý nghĩa của nó.

Đóa hoa nhỏ kia, mặc dù nở giữa bụi rậm khô cằn, lại tỏa sáng với vẻ đẹp độc đáo của mình, như một phép màu giữa cảnh khó khăn và thách thức. Nhìn vào nó, tôi bỗng dưng cảm thấy lòng mình ấm áp hơn, như được một lời nhắc nhở về ý nghĩa thực sự của cuộc sống.

Từ đóa hoa nhỏ ấy, tôi bắt đầu suy ngẫm sâu hơn về ý nghĩa của việc đứng vững giữa bão táp. Có lẽ, cuộc sống không chỉ là về việc vượt qua những khó khăn mà còn là về việc giữ được vẻ đẹp và ý nghĩa riêng của mình trong mỗi thử thách. Đó là khả năng tỏa sáng, rực rỡ giữa những khó khăn, và biết trân trọng từng khoảnh khắc, từng trải nghiệm như một cách để thấy rõ giá trị thực sự của bản thân.

Như đóa hoa nhỏ ấy, tôi cảm thấy bản thân được khích lệ, dũng cảm hơn để đối mặt với cuộc sống, để không bao giờ quên điều quan trọng nhất: biết sống và trân trọng từng khoảnh khắc, từng cảm xúc, và từng giá trị thực sự của mình.

Tôi cảm thấy như mình đang được hướng dẫn bởi sự hiện diện của đóa hoa nhỏ ấy, như một hướng dẫn tinh thần trên con đường tìm lẽ sống. Trong những lúc gặp khó khăn và bế tắc, tôi luôn nhớ đến hình ảnh của đóa hoa bên đường, nhắc nhở mình rằng mọi thử thách đều có ý nghĩa của nó. Đôi khi, cần phải đứng lại, nhìn xung quanh và nhận ra rằng, ý nghĩa của cuộc sống không phải ở nơi xa xôi, mà ở ngay trước mắt chúng ta.

Với tâm hồn nhẹ nhàng và niềm tin, tôi tiếp tục hành trình tìm lẽ sống của mình, biết rằng mỗi bước chân đi đều là một bước tiến về phía ý nghĩa và hạnh phúc thực sự. Và từ đóa hoa bên đường, tôi học được rằng, ý nghĩa của cuộc sống không phải là đi nhanh, mà là đi đúng hướng và biết trân trọng từng khoảnh khắc.

© Jaa - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Thế Gian Rộng Lớn, Em Vẫn Yêu Anh Thêm Lần Nữa (Phần 1) | Radio Tình Yêu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kí ức xưa

Kí ức xưa

Yêu nhau bằng lời nói Mến nhau qua nụ cười Đôi bàn tay nắm chặt Hạnh phúc chợt vút qua

Những đứa trẻ bất hạnh

Những đứa trẻ bất hạnh

Chúng luôn bị so sánh như một loại sản phẩm, sản phẩm nào tốt thì được ưa thích còn sản phẩm nào xấu sẽ luôn bị loại bỏ. Thế nên có những đứa trẻ đã bị ám ảnh và cố biến mình thành một đứa trẻ ngoan, ép bản thân phải làm được những gì mà cha mẹ mong muốn.

Phép màu của hướng dương

Phép màu của hướng dương

Phép màu của Dương cho tôi biết chỉ cần có niềm tin và nghị lực sống, con người ta có thể mạnh mẽ đến phi thường trước cuộc đời rộng lớn. Chỉ tiếc là phép màu này không trọn vẹn…

Nắng mùa hè

Nắng mùa hè

Ôi! Cái nắng mùa hè ấy Vẫn cứ nhớ mãi miết thôi, Dẫu biết nóng như lửa đốt Nhưng dần rồi cũng quen thôi.

Không ai tin em là kẻ hay buồn

Không ai tin em là kẻ hay buồn

Cái hình ảnh vui vẻ, tích cực ấy đã đi theo cô quá lâu rồi, khiến cho cô nhầm tưởng đó chính là mình. Mây rất sợ bản thân khóc lóc, buồn bã và yếu đuối. Nói đúng hơn là cô đang sợ mình làm mọi người thất vọng và hụt hẫng.

Đêm ơi có hẹn

Đêm ơi có hẹn

Tôi thấy nhớ, tôi thấy thương, tôi thấy yêu đêm đến lạ lùng, có lẽ chính là đêm đã luôn cho tôi những cảm xúc lúc thật mãnh liệt lúc thật chứa chan và cứ mỗi đêm cứ mỗi nhiều mỗi đầy lên mãi.

Bố, mẹ ơi! Con xin lỗi...

Bố, mẹ ơi! Con xin lỗi...

“Bố mẹ làm khổ con gái của bố mẹ quá rồi, bố mẹ xin lỗi con gái nhé. Sau này nếu có nhiều hơn, bố nhất định sẽ cho con nhiều hơn, bố hứa.” Nghe câu đấy của bố xong, lòng con như nặng trĩu

Trở lại tuổi thơ - Ước mơ xa vời của kẻ trưởng thành

Trở lại tuổi thơ - Ước mơ xa vời của kẻ trưởng thành

Giữa bộn bề lo toan của cuộc sống trưởng thành, khi đã nếm trải bao thăng trầm, hỉ nộ ái ố, ta bỗng chạnh lòng nhớ về những tháng ngày thơ ấu hồn nhiên, vô tư bên vòng tay yêu thương của bố mẹ.

Chuyện tình ngày ấy

Chuyện tình ngày ấy

Có nắng trong hồn hoa bướm say Có kẻ trầm tư và bay bổng Có kẻ vô tư và thơ mộng Có kẻ say mê chốn nhân tình

Ngày đông

Ngày đông

“Có phải em không xứng đáng nhận được hạnh phúc không chị? Không xứng đáng được yêu thương, được bảo vệ, em chỉ là một người đi lang bạt ở nhờ nhà người khác. Người thương em nhất đã đi rồi, bây giờ, em không có nhà nữa rồi!”

back to top