Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những con còng trên biển

2024-04-19 20:50

Tác giả:


blogradio.vn - Nhi nhìn chăm chăm vào bức tranh trước mặt. Sao lại có một sự trùng hợp đến vậy chứ, đây có phải là bức tranh mà Nhi rất thích và đặc biệt rất thích trong cả hai lần được xem ngoài con đường biển không?

***

Một cách rất vô tình mà tự nhiên Nhi đứng gần sát với một người nước ngoài, vì cô đang mãi mê xem tranh thì họ tới. Nhi thấy đoàn khách cũng khá đông, hình như họ là người nước Bỉ vì Nhi nghe người hướng dẫn nói toàn là tiếng Pháp. Nhi cũng biết một chút về tiếng Pháp nên cô thoáng hiểu những gì người hướng dẫn kia nói, mà nhìn qua nghe qua thì Nhi biết anh ấy là một hướng dẫn viên nhiều kinh nghiệm và nhiều tự tin trong công việc.

Nhi cố bước xa xa khỏi đoàn khách, họ khá đông về số lượng nhưng lại rất trật tự và rất im lặng khi người hướng dẫn cất tiếng. Nhi thấy họ có vẻ lắng nghe rất chăm chú và còn tỏ ra thích thú nữa, rồi sau đó họ tỏa ra khắp phòng tranh và đi theo từng nhóm từng nhóm. Nhi nghe người hướng dẫn hẹn là sau ba mươi phút là tất cả phải có mặt ngoài xe.

Nhi quay lại với các bức tranh. Sự có mặt của một đoàn khách nước ngoài như vậy cũng chẳng lạ lùng gì với phòng tranh này, Nhi tin vậy, vì thành phố nơi cô sống là một thành phố nổi tiếng về du lịch. Mà hôm nay cô đến đây là vì một người bạn của cô đã mời đến. Nhi không có sở thích về hội họa, cô cũng chẳng có chút kiến thức nào hết về lĩnh vực này, nhưng tự nhiên lời mời của người bạn làm Nhi nhớ đến hai lần. Cô đã từng say mê với những bức tranh được trưng bày rộng rãi trên một khoảng đất rất rộng của con đường biển, nơi mà rất nhiều những khách du lịch hay đi qua lại rất nhiều và đó là những cuộc triển lãm miễn phí cho tất cả mọi người được xem. Nhi cũng bị hút vào hai lần triển lãm tranh của thành phố như thế, mà cô phải công nhận là những bức tranh quá đẹp và để lại trong Nhi biết bao cảm xúc sau mỗi lần được xem như vậy.

Nhi đã gật đầu với bạn mình, rồi khi cô đến đây thì bạn cô lại nhắn tin là bị bận công việc đột xuất nên Nhi chỉ còn một mình. Vì là lần đầu tiên bước vào đây nên Nhi vừa thấy lạ lẫm vừa thấy thích thú, cô cứ say mê hết bức tranh này đến bức tranh khác. Mà không hiểu sao những cảm xúc năm nào của hai lần được xem triển lãm vẫn còn rất nhiều trong cô. Nhi hiểu là chủ đề của cả hai lần đó là những bức tranh đươc vẽ về tình yêu quê hương đất nước và về một cuộc sống thực nhất, sinh động nhất của người dân của thành phố cô. Nhi nhớ cô đã có lúc bật cười có lúc cô đã xúc động cứ đứng ngắm mãi những bức tranh giữa những tiếng gió xào xạc mát lạnh của biển khơi ngoài kia đang bay vào.

Nhi nhìn chăm chăm vào bức tranh trước mặt. Sao lại có một sự trùng hợp đến vậy chứ, đây có phải là bức tranh mà Nhi rất thích và đặc biệt rất thích trong cả hai lần được xem ngoài con đường biển không? Người họa sĩ viết rất nhỏ bên dưới tên của bức tranh, nét bút được viết bằng màu đen khá sắc sảo.

“Những con còng trên biển”

Bức tranh thoạt nhìn rất đơn giản, người họa sĩ chỉ sử dụng hai màu đen trắng, mà sao Nhi vẫn cảm nhận được như ánh mặt trời đang chói chang trên biển và trên mặt cát trắng mịn kia là những chú còng nhỏ đang lon ton bò xung quanh một vùng cát trắng. Những chú còng nhìn rất mỏng manh và bé nhỏ nhưng lại cho người ta cái cảm giác vô cùng nhanh nhẹn, cứ thoắt ẩn thoắt hiện rất vô chừng. Nhi nhìn bức tranh mà như cảm nhận được những gì người họa sĩ muốn gởi gắm đến người xem. Nhi thích gọi là những chú còng con còn người họa sĩ lại gọi là những con còng, nên Nhi cũng tôn trọng ông nên gọi theo vậy. Cô cảm nhận được những con còng như đại diện cho sức sống của biển khơi dù chúng rất bé nhỏ, chứ không phải là những con sóng to lớn hung dữ tít tắp ngoài khơi kia, rồi cứ ào ào xô lấn nhau tràn hết lên cả một bãi cát thật rộng lớn trên này. Những con còng cứ như lúc mờ lúc tỏ trong một gam màu lúc trắng lúc đen được người họa sĩ đã vô cùng xuất sắc thể hiện qua từng nét vẽ, làm cái hồn của bức tranh cứ như đang vô cùng sống động trước mắt người xem. Chỉ tiếc là Nhi chẳng có tí hiểu biết nào về hội họa nên cô chỉ có thể cảm nhận được vẻ đẹp và sự đặc biệt của bức tranh bằng chính trái tim mình. Mà Nhi nhớ lúc đó cũng vậy, là lúc Nhi đi xem tranh trên biển, vì có lẽ đó là hai cuộc triển lãm lớn nhất của hội họa sĩ thành phố hay sao mà người ta vừa đi chơi vừa đi xem đông lắm. Rồi Nhi thấy có nhiều người cũng đứng lại rất lâu trước bức tranh đó, bức tranh Những con còng trên biển. Có lẽ tác giả bức tranh đã thật thành công rồi, vì những gì ông muốn chuyển tải đến người xem thì ông đã làm được. Nhi tin là có rất nhiều người yêu thích bức tranh đó, chỉ cần nhìn qua ánh mắt và thái độ của họ là Nhi hiểu, mà cô còn được biết hình như có nhiều người nước ngoài muốn được mua bức tranh nữa.

Rồi bây giờ bức tranh đang ở đây, trong một thoáng Nhi chợt rùng mình. Cô thấy hình như cô có duyên với bức tranh hay sao, vì đây đã là lần thứ ba cô được xem bức tranh, hay là do cô thích quá, hay là bức tranh đã để lại trong cô quá nhiều cảm xúc, và cả nỗi nhớ nữa.

Hình ảnh những con còng cứ làm Nhi nhớ về những ký ức tuổi thơ của mình. Cô nghĩ, với người khác thì cô không biết nhưng với cô những ký ức tuổi thơ là luôn luôn có những buổi chiều được ba dắt đi tắm biển. Rồi lần nào Nhi cũng vô cùng thích thú khi chạy theo và có lúc còn reo lên vui vẻ với những con còng bé xíu đang bò xung quanh cô. Nhi nhớ đã ngồi bệt trên cát rồi được vọc cát thỏa thích, mà những gì cô hay chơi với cát lúc đó nhiều nhất là xây nên những ngôi nhà thật đẹp. Rồi có lúc chưa kịp ngắm một xíu xiu nào đã bị sóng biển cuốn trôi đi mất, để lại một mình Nhi ngẩn người tiếc nuối nhìn theo những con sóng mà không biết làm sao để níu kéo lại những ngôi nhà trong giấc mơ kia. Nhi còn nhớ có lúc được ba bắt cho mấy con còng rồi ba bỏ vào một cái túi ni lon có đầy nước biển rồi mang về nhà cho Nhi tha hồ chơi. Nhưng sau đó Nhi lại thấy tội nghiệp mấy con còng vì chúng nó đã quen sống với biển bao la mà cứ bắt chúng sống trong cái túi nhỏ xíu như vậy thì chúng sẽ chết, nên những lần sau đó Nhi chỉ chơi với chúng ngoài biển thôi. Cô còn nhớ nguyên vẹn cảm giác thích thú được những con còng cứ bò bò trên tay cô, vừa nhột nhột vừa cứ như những cái xoa những cái chạm tay nhau của những người bạn của Nhi vậy.

“Những con còng trên biển”

Sao bức tranh này cứ luôn trong nỗi nhớ của Nhi vậy không biết nữa. Cô cứ nhìn bức tranh và cứ thấy nhớ nôn nao về những đứa bạn năm xưa, khi cô là học sinh cấp ba. Nhi nhớ nhất những buổi đi lao động ngoài biển, cứ đứa này rồi đứa kia hết chổng mông hứng lấy nước biển cho đầy cái can nhựa để mang về. Rồi những chiếc xe đạp cứ trật lên trật xuống vì cát biển vì mấy cái can nước nặng quá, vậy mà đứa nào cũng có thời gian để chăm đầu vào mấy con còng. Sao ngày đó cả lớp Nhi đứa nào cũng thích còng, hễ ra biển là tụi nó lại cứ thích chơi với cát chơi với còng, rồi còn thích thú nhìn theo những con còng bé xíu bị sóng cuốn theo ra tận ngoài biển xa. Có đứa còn nói không biết những con còng có sống nổi không vì những con sóng to lớn như vậy mà, rồi cứ lần sau nữa được ra biển thì khi những con còng hiện ra là tụi nó lại cười vang lên khoái chí. Còn Nhi thấy đúng là những con còng trên biển nhìn rất bé nhỏ mỏng manh vậy mà sức sống của nó lại mãnh liệt dữ dội như vậy. Cho dù biển khơi có rộng lớn như nào, cho dù những con còng có bé nhỏ như nào thì chúng mãi mãi là một sinh vật đáng yêu nhất dễ thương nhất và có sức sống dài lâu nhất của biển, Nhi nghĩ là chắc biển rất tự hào về điều đó.

Nhi nhìn mãi bức tranh, rồi như một cảm giác tự nhiên nhất vừa đến bất chợt như một cảm xúc trong cô vừa dâng lên rất mạnh. Nhi tiến sát lại bên bức tranh và đưa tay sờ vào nó, cô cảm nhận được nguồn lực mà tác giả, người đã vẽ bức tranh đã gởi hết tâm hồn mình vào đó, và Nhi cũng cảm được giờ phút này trái tim cô đang đập cùng một nhịp với ông, tác giả của bức tranh.

Nhi bước những bước thật chậm trên con đường, cô cứ vừa đi vừa nghĩ về bức tranh. Rõ ràng người họa sĩ chỉ sử dụng hai gam màu đen trắng mà cả bức tranh đã toát lên được điều mà ông muốn nói. Những con còng bé nhỏ xinh xinh trên biển, những con còng mỏng manh cứ như là hạt cát trước cả một đại dương, nhưng những con còng ấy cứ sống mãi, sống mãi, và muôn đời có mặt trong cuộc đời này. Cùng với biển, cùng với con người, đang lặng lẽ rót vào tim mọi người những cảm xúc nhẹ nhàng nhất của một sức sống một niềm tự hào lớn nhất. Là trong cuộc đời này, có những khi, có những lúc, có những điều bé nhỏ nhưng lại vô cùng kỳ diệu. Chúng làm con người nhớ mãi, yêu mãi và luôn luôn có những niềm cảm xúc trong trái tim mình, mà với Nhi là những con còng thân yêu đó.

Bất chợt Nhi quay lại, cô nhìn thấy phòng tranh đã khuất sau con đường cô vừa đi qua, nhưng cô cũng biết cô sẽ mang theo về nhà và sẽ cất giữ hoài trong tim bức tranh đó, bức tranh những con còng trên biển.

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Một Lần Dang Dở, Bỏ Lỡ Cả Đời | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

back to top