Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bạn đang che giấu cảm xúc?

2024-04-17 18:50

Tác giả: Trang Nguyễn


blogradio.vn - Có những khoảng thời gian, chỉ cần chạm nhẹ vào kí ức cũng khiến chúng vụn vỡ. Dù có cố lờ đi thế nào thì vết thương trong tim vẫn ở đó, cảm xúc hỗn loạn ấy khiến bản thân rơi xuống khe vực bóng tối.

***

Mỗi ngày, chúng ta phải đối mặt với nhiều cảm xúc khác nhau. Từ niềm vui, sự hạnh phúc cho đến những nỗi buồn, lo lắng và căng thẳng. Cảm xúc là sức mạnh cho ta động lực mạnh mẽ và sự tự tin, nhưng sức mạnh đó cũng đủ để làm ta phải gục ngã.

Đã bao giờ bạn cảm thấy muốn dừng hết tất cả mọi việc lại và ngồi xuống khóc thật to hàng giờ đồng hồ chưa? Có những lúc, chỉ khi hết một ngày bạn mới nhận ra rằng bạn không ổn chút nào, bạn có thể chịu đựng một thứ nào đó, không có nghĩa là nó không nặng nề. Bạn cho rằng việc mạnh mẽ, kiên cường, một mình đối mặt với mọi thứ là niềm đáng tự hào, nhưng rốt cuộc đó là kiên cường hay là mệt mỏi vì cố gắng?

Đã bao giờ bạn thắc mắc rằng, một sự việc chẳng có gì to tát mà lại khiến cho bản thân bật khóc? Một vết thương đang chữa lành, cho dù là những tác động vào nó cực kì nhỏ bé, nhưng theo thời gian, sẽ xuất hiện nhiều vết nứt hơn, để rồi nó biến thành một vết thương lớn. Những ấm ức bạn cố gắng kìm nén vào trong, và đến một lúc nào đó chạm đến giới hạn, cảm xúc ấy sẽ bùng nổ, khiến bạn chỉ muốn bật khóc một cách bất lực.

Nếu như bạn là một người nhạy cảm, có khả năng cảm nhận và hiểu biết sâu sắc về cảm xúc của mình và của mọi người xung quanh, luôn cho rằng, tất cả mọi thứ đều dang rất hoàn hảo, chỉ có riêng bạn là làm sai. Nếu vậy thì bạn chẳng nên buồn vì điều đó. Bởi nhạy cảm là "món quà" của tạo hóa.

Còn nếu bạn là một người luôn đem lại hạnh phúc cho mọi người, luôn đồng cảm, và hiểu cho cảm xúc của người khác. Bạn có thể đưa ra rất nhiều lời khuyên giúp họ giải quyết vấn đề. Nhưng khi đối mặt với vấn đề của bản thân, bạn lại có xu hướng che giấu đi cảm xúc ấy và chẳng quan tâm đến sức khỏe tinh thần của mình.

Bạn luôn cảm thấy nỗi buồn này chỉ nên giữ cho riêng bạn, bạn không muốn những người khác cũng vướng vào những "xiềng xích" cảm xúc của bạn, không muốn họ bối rối khi chẳng biết làm gì để giúp bạn tốt hơn. Khi bạn cứ ở lì trong những mớ cảm xúc hỗn độn và họ muốn kéo bạn ra ngoài, nhưng nhận ra điều đó là không thể. Và rồi, bạn cảm thấy rằng bản thân thật phiền phức, nghĩ rằng mình chẳng đáng có được sự quan tâm nào cả. Cảm xúc của bạn chỉ đang kéo tâm trạng của mọi người đi xuống cùng bạn, và bạn chẳng thể nào thoát ra được...

Bạn hiểu chuyện, cố gắng làm hài lòng người khác, tạo niềm vui cho người khác, nhưng đằng sau đó lại là sự khao khát tình yêu thương, khao khát được vỗ về bị đè nén. Bạn cho ràng muốn có được tình yêu thương của người khác, thì chỉ có thể đeo chiếc mặt nạ hạnh phúc để phục tùng mọi người.

Nỗi buồn xuất phát từ những quá khứ đau thương. Quá khứ bị tổn thương, hay làm tổn thương người khác khiến cho ta cảm thấy ta xứng đáng bị dày vò bởi những gì mà ta đã gây ra. Ta chỉ muốn thu mình lại, sống trong sự cô đơn, dần tạo khoảng cách với mọi người.

Có những khoảng thời gian, chỉ cần chạm nhẹ vào kí ức cũng khiến chúng vụn vỡ. Dù có cố lờ đi thế nào thì vết thương trong tim vẫn ở đó, cảm xúc hỗn loạn ấy khiến bản thân rơi xuống khe vực bóng tối.

Bạn biết không? Chúng ta sẽ chẳng thể bước tiếp đến tương lai, chẳng biết được phía trước tươi đẹp đến nhường nào, nếu ta cứ mãi quanh quẩn tại nơi được gọi là kỉ niệm. Không phải muốn cậu chối bỏ đi quá khứ, nhưng mong rằng, bạn có thể ngừng dày vò bản thân, điều đó không thể chữa lành vết thương đâu, hãy để cho thời gian làm việc đó, bạn chỉ việc sống thật tốt những ngày tháng của hiện tại, và nghĩ về tương lai.

Bạn muốn yếu mềm? Chẳng sao cả đâu. Người ta thường nói, cần nuốt nước mắt vào trong để trưởng thành, nhưng nếu mình thật sự có một điều ước từ ngôi sao băng đem lại, mình thật lòng mong bạn có thể lớn lên từ tình yêu.

Hãy thừa nhận và chấp nhận cảm xúc của mình, đừng cố gắng che giấu hoặc lẩn tránh cảm xúc của mình, hãy tìm cách thấu hiểu và xử lý chúng một cách tích cực. Đừng ngần ngại mở lòng, việc chia sẻ cũng là một thứ để kéo gần khoảng cách của mối quan hệ. Cuối cùng, hãy nhớ rằng, cảm xúc của là một phần của cuộc sống, dù có những lúc chỉ muốn gục ngã nhưng vẫn luôn tồn tại cách để vượt qua. Hãy tin tưởng bản thân bởi chỉ khi đối mặt và vượt qua khó khăn một cách thông minh, ta mới thực sự trưởng thành. Chỉ có như vậy, bạn mới có thể nhận ra rằng, trái tim mạnh mẽ hơn bạn tưởng rất nhiều.

© Trang Nguyễn - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Chúng Ta Chỉ Có Một Cuộc Đời, Hãy Hạnh Phúc Nhé | Radio Tâm Sự

Trang Nguyễn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhìn bầu trời

Nhìn bầu trời

Tiếng ve rì rào trong gió chiều Anh gọi hè đến trong mơ yêu Gọi mùa hoa nở trong mầm nhớ Tuổi thần tiên qua bao cô đơn

Kí ức xưa

Kí ức xưa

Yêu nhau bằng lời nói Mến nhau qua nụ cười Đôi bàn tay nắm chặt Hạnh phúc chợt vút qua

Những đứa trẻ bất hạnh

Những đứa trẻ bất hạnh

Chúng luôn bị so sánh như một loại sản phẩm, sản phẩm nào tốt thì được ưa thích còn sản phẩm nào xấu sẽ luôn bị loại bỏ. Thế nên có những đứa trẻ đã bị ám ảnh và cố biến mình thành một đứa trẻ ngoan, ép bản thân phải làm được những gì mà cha mẹ mong muốn.

Phép màu của hướng dương

Phép màu của hướng dương

Phép màu của Dương cho tôi biết chỉ cần có niềm tin và nghị lực sống, con người ta có thể mạnh mẽ đến phi thường trước cuộc đời rộng lớn. Chỉ tiếc là phép màu này không trọn vẹn…

Nắng mùa hè

Nắng mùa hè

Ôi! Cái nắng mùa hè ấy Vẫn cứ nhớ mãi miết thôi, Dẫu biết nóng như lửa đốt Nhưng dần rồi cũng quen thôi.

Không ai tin em là kẻ hay buồn

Không ai tin em là kẻ hay buồn

Cái hình ảnh vui vẻ, tích cực ấy đã đi theo cô quá lâu rồi, khiến cho cô nhầm tưởng đó chính là mình. Mây rất sợ bản thân khóc lóc, buồn bã và yếu đuối. Nói đúng hơn là cô đang sợ mình làm mọi người thất vọng và hụt hẫng.

Đêm ơi có hẹn

Đêm ơi có hẹn

Tôi thấy nhớ, tôi thấy thương, tôi thấy yêu đêm đến lạ lùng, có lẽ chính là đêm đã luôn cho tôi những cảm xúc lúc thật mãnh liệt lúc thật chứa chan và cứ mỗi đêm cứ mỗi nhiều mỗi đầy lên mãi.

Bố, mẹ ơi! Con xin lỗi...

Bố, mẹ ơi! Con xin lỗi...

“Bố mẹ làm khổ con gái của bố mẹ quá rồi, bố mẹ xin lỗi con gái nhé. Sau này nếu có nhiều hơn, bố nhất định sẽ cho con nhiều hơn, bố hứa.” Nghe câu đấy của bố xong, lòng con như nặng trĩu

Trở lại tuổi thơ - Ước mơ xa vời của kẻ trưởng thành

Trở lại tuổi thơ - Ước mơ xa vời của kẻ trưởng thành

Giữa bộn bề lo toan của cuộc sống trưởng thành, khi đã nếm trải bao thăng trầm, hỉ nộ ái ố, ta bỗng chạnh lòng nhớ về những tháng ngày thơ ấu hồn nhiên, vô tư bên vòng tay yêu thương của bố mẹ.

Chuyện tình ngày ấy

Chuyện tình ngày ấy

Có nắng trong hồn hoa bướm say Có kẻ trầm tư và bay bổng Có kẻ vô tư và thơ mộng Có kẻ say mê chốn nhân tình

back to top