Mùa đông rồi nơi ấy lạnh không anh?
2021-11-25 01:10:00
Mùa đông rồi nơi ấy lạnh không anh? Con phố dài chỉ mình em bước vội Đường đông đúc sao cô đơn quá đỗi Bước mệt nhoài, chẳng thấy bóng anh đâu.
Vé số may mắn (Phần 1/5)
2021-11-25 01:05:00
Cả nhà phải thức trắng cả đêm với nồi và chén để hứng nước mưa. Thế nhưng những giọt nước mưa lạnh lẽo tàn nhẫn ấy nào có thể dập tắt được ngọn lửa tình thương của ba con người nhỏ bé kia.
Thời gian đã lấy đi những gì?
2021-11-24 01:30:00
Thời gian đã lấy đi những gì? Có lẽ là tôi của những năm về trước, có lẽ là không mang đi gì cả, chỉ trả cho tôi một câu trả lời, là nắm giữ hay buông xuôi. Cảm ơn vì cả hai đều có thể quay trở lại, rồi sẽ có một ngày mai cùng trở nên tốt đẹp hơn.
Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ
2021-11-24 01:25:00
Cầm lá thư trên tay, Trường lao vội ra khỏi nhà, hoang mang chạy đi tìm cô. Đèn đỏ chuyển xanh, nơi ngã tư nhộn nhịp, cô trên chiếc taxi, rời xa anh cùng thành phố này. Cuối cùng, họ vẫn không kịp tìm thấy nhau, cuối cùng, anh vẫn không thể nói “Hãy để anh cùng em đi qua khó khăn này. Chúng ta sinh lão bệnh tử, một đời không xa”.
Sài Gòn những ngày ấm lòng
2021-11-24 01:20:00
Trong mùa giãn cách, ở mỗi nơi, mỗi nhà, mỗi góc phố sẽ có những câu chuyện khác nhau, câu chuyện của tôi chỉ phác họa được một góc phố nhỏ nơi tôi đang sống với nhiều cảm xúc vui buồn lẫn lộn. Điểm sáng nhất trong bức tranh vẫn là tình người, những nghĩa cử cao đẹp của mọi người trên tinh thần lá lành đùm lá rách, cùng nhau chung tay đẩy lùi đại dịch để mọi người có thể quay trở lại cuộc sống sinh hoạt thường nhật.
Sa Pa trong em là mùa nhớ
2021-11-24 01:20:00
Nụ cười của họ tan trong gió, lưu giữ trong tim nhau mãi mãi của hai con người có duyên bước cùng nhau một đoạn ngắn trong đời.
Em là thế đã đôi lần mạnh mẽ
2021-11-24 01:15:00
Em là thế đã đôi lần mạnh mẽ Khi có người chẳng san sẻ, sớt chia Dẫu đôi lần đứng trước ngưỡng chia lìa Vẫn ao ước một bờ vai vững chắc.
Muốn nói ai nghe những vụn vặt ngoài kia
2021-11-24 01:10:00
Muốn nói ai nghe những vụn vặt ngoài kia Muốn nói cùng ai những điều không là thật Và muốn nói ra nhưng lòng lại sợ Sợ người vô tình, tôi sợ nỗi xót xa.
Em thật sự rất nhớ anh
2021-11-23 01:30:00
Em cũng đã thôi không còn khóc mỗi đêm, không còn thấy nhói lòng mỗi lần đi ngang qua ngã tư khi nhìn thấy những đồng đội của anh trong màu quân phục ấy. Em tự dặn mình phải sống mạnh mẽ và nghị lực. Nhưng anh biết không, trong tình yêu thì cuộc chiến giữa lý trí và trái tim lúc nào cũng khốc liệt, chẳng biết khi nào phân biệt được thắng thua.
Bạn đã thay đổi như thế nào?
2021-11-23 01:25:00
Đâu đó nói ai rồi cũng thay đổi, đến tình yêu, tình bạn cũng sẽ thay đổi!
Chị tôi bên bến sông
2021-11-23 01:22:00
Từ ngày có hắn về, chị tôi vui vẻ, nói cười nhiều hơn. Những lúc ở cạnh bé Minh và người đàn ông kia, trông chị chẳng điên, hắn cũng chẳng dở. Chiều chiều, chị tôi lại bế con ra ngõ, đợi hắn đi cào hến dưới sông về. Từ phía xa, người đàn ông mồ hôi nhễ nhại nhưng gương mặt tươi tỉnh chạy vội về phía hai mẹ con. Thấy cảnh ấy, tôi lại nhớ đến Hưng, thầm nghĩ, có lẽ đã đến lúc tôi phải chuẩn bị cho hạnh phúc của riêng mình rồi.
Tôi của năm 17 có cậu
2021-11-23 01:20:00
Người ta thường nói “Chàng trai bên bạn năm 17 tuổi không thể bên nắm tay bạn đi hết suốt cuộc đời!”. Tôi không kỳ vọng vào tương lai, chỉ mong cậu ấy có thể bên cạnh tôi ở hiện tại, cùng tôi trải qua chặng đường thanh xuân tươi đẹp nhất của cuộc đời. Tôi của năm 17, có cậu.




















