Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mưa Đỏ - chân dung thế hệ thanh niên 2 bên chiến tuyến

2025-12-18 11:35

Tác giả: Khánh An ( Hồng Minh)


blogradio.vn - Dù là ai, xuất thân như thế nào, bất cứ thanh niên nào ở bên này chiến tuyến của quân đội nhân dân Việt Nam đều có tư tưởng rõ ràng, có lòng yêu nước và tinh thần dân tộc, cũng xác định được mục tiêu cũng như biết rõ tại sao mình phải cầm súng và mình chiến đấu cho ai, vì cái gì? Nên họ chiến đấu mạnh mẽ, dám hi sinh và trước cái chết vẫn rất bình thản, động viên đồng đội chiến đấu.

***

Những ngày vừa qua, bộ phim Mưa đỏ của đạo diễn Đặng Thái Huyền đang làm mưa làm gió trên màn ảnh Việt và tạo nên sức hút cũng như tác động khá lớn đến thị hiếu, sự quan tâm và yêu thích của một bộ phận đông đảo khán giả thuộc đủ mọi lứa tuổi. Tôi cũng bị hút theo những bài báo bình luận, những video tương tác và những cuộc phỏng vấn bên lề, để rồi quyết định đi ra rạp xem phim tuy bản thân là một người không có niềm đam mê với điện ảnh phim truyện.

Và thật sự, sau khi xem xong, hơn 120 phút của phim đã khiến tôi thật sự mãn nhãn và rưng rưng xúc động. Phim Mưa đỏ đã chạm đến trái tim và cảm xúc của tôi, đưa tôi về với những ngày hè đỏ lửa năm 1972 ở Thành cổ Quảng Trị bên dòng sông Thạch Hãn kiêu hùng . Bộ phim cho tôi thấy tinh thần dũng cảm của quân và dân, sự hi sinh anh dũng quyết tử cho tổ quốc quyết sinh của các chiến sĩ trực tiếp chiến đấu bảo vệ Thành cổ, những nỗ lực trên bàn đàm phán… Tất cả điều đó báo chí từ khi bộ phim ra mắt đã phân tích và nói đến rất nhiều, rất sâu sắc nhưng ngoài những điều đó, bộ phim còn cho tôi thấy rõ số phận con người trong chiến tranh và đặc biệt nhất là hình ảnh của 2 thế hệ thanh niên, tri thức ở hai bên bờ chiến tuyến của cùng một đất nước trong một thời điểm.

Ở bên này chiến tuyến, ta thấy được khí thế hừng hực, lòng yêu nước vô bờ và tinh thần xung phong ra trận mạnh mẽ của cả 1 thế hệ trí thức đã gác bút nghiên lên đường ra trận như Cường, Bình, Tú, Tấn. Những chàng trai ấy, là sinh viên đại học hay học sinh mới tạm biệt mái trường đều đã tạm biệt sách vở, bút viết, giảng đường, gia đình, bạn bè để khoác lên những bộ quân phục, bước lên những chuyến tàu chở tân binh để cầm sung chiến đấu vì đất nước, vì một ngày mai tươi sáng cho dân tộc.

Đó là một bác sĩ quân y như bác sĩ Lê, dũng cảm xông pha vào chiến trường, dùng chính sức khỏe, tài năng và kiến thức của mình để cứu chữa cho thương bệnh binh trong hầm phẫu thuật thiếu thốn đủ bề. Đó là chàng trai đi lính đặc công trinh sát như Sen, trải nhiều trận mạc và luôn canh cánh nỗi lo lắng bảo toàn tính mạng cho đồng đội. Đó còn là chàng thợ điện vào lính như Hải, chiến đấu rồi hi sinh anh dũng sau khi bị tra tấn dã man mà không hề run sợ, nao núng. Đó là chỉ huy trưởng Trần Thành, dũng cảm hết mình khi vào trận nhưng hết đỗi đau đớn trước sự hi sinh mất mát của đồng chí, đồng đội xung quanh, luôn nhận nhiệm vụ khó khăn về phía mình và sẵn sàng chịu trách nhiệm cho mọi quyết định, miễn sao có lợi nhất cho quân mình và chiến trận. Và đó cũng là một anh nông dân hiền lành, học vấn chỉ lớp 7 nhưng hết mình chiến đấu, anh dũng, ngoan cường như đội trưởng Tạ. Dù là ai, xuất thân như thế nào, bất cứ thanh niên nào ở bên này chiến tuyến của quân đội nhân dân Việt Nam đều có tư tưởng rõ ràng, có lòng yêu nước và tinh thần dân tộc, cũng xác định được mục tiêu cũng như biết rõ tại sao mình phải cầm súng và mình chiến đấu cho ai, vì cái gì? Nên họ chiến đấu mạnh mẽ, dám hi sinh và trước cái chết vẫn rất bình thản, động viên đồng đội chiến đấu. Họ đều không cúi đầu, chỉ gọi mẹ ơi, chị ơi như thể hiện tình thương, nỗi nhớ của mình trong giây phút cuối cùng và trước sau một lòng bảo vệ đồng đội, hết lòng và hết mình vì chiến thắng chung của đất nước.

Họ có thể còn có những phút dây yếu đuối, những trăn trở, đấu tranh nội tâm rất riêng để có thể vượt thoát lên được những ngây ngô, bỡ ngỡ, run sợ ban đầu của mình khi mới đến chiến trường Thành cổ Quảng Trị. Nhưng tất cả những Tạ, Sen, Cường, Hải, Tú, Tấn, bác sĩ Lê, chỉ huy trưởng Trần Thành đều là hình ảnh tiêu biểu và cụ thể hết mực của cả một thế hệ thanh niên, trí thức Việt Nam một thời, xông pha quên mình vào lửa đạn với tư tưởng, quyết tâm và lòng yêu nước lớn nhất. Họ mang tuổi thanh xuân, nụ cười, quyết tâm, sức trẻ và cả ước mơ, hoài bão của mình vào cuộc chiến với một mục tiêu rất rõ ràng: chiến đấu vì độc lập, tự do của tổ quốc. Chính nhờ điều đó, nhờ lập trường tư tưởng rõ ràng và kiên định đó và ý chí họ trước sau vẫn kiên cường, mạnh mẽ, không bị lung lạc, nhất tâm tiến về phía trước mà chiến đấu và chiến thắng dù cho có hi sinh, mất mát đến đâu.

Ở phía ngược lại bên kia bên kia chiến tuyến, những thanh niên sinh ra và lớn lên dưới chế độ Việt Nam Cộng Hòa dưới sự bảo hộ của đế quốc Mỹ như Hoàng, Thái hay Quang thì khác hẳn. Họ được sinh ra trong một chế độ khác, được nuôi dưỡng và học tập trong một môi trường và hệ tư tưởng khác hẳn. Có thể họ đủ đầy hơn, được đào tào bài bản hơn, nhưng họ không có một hệ tư tưởng nhất quán và đúng đắn để nghe theo, tin theo. Dẫn đến việc họ bị mất phương hướng, không tìm được mục tiêu cũng như lối ra cho cuộc đời mình, mà Quang chính là một hình ảnh tiêu biểu và rõ rệt nhất.

Quang là một sĩ quan được đào tạo tại trường võ bị Đà Lạt, sinh ra và lớn lên trong một gia đình theo Việt Nam Cộng Hòa. Anh có học thức, kiến thức, nhưng anh không có hệ tư tưởng để tin theo, không tìm ra những gì mình thật sự muốn làm, cần phải làm để cuộc sống của mình thật sự có ý nghĩa. Anh chỉ biết nuông chiều và làm theo cái tôi cá nhân rất lớn của mình, và việc đi ra chiến trường của anh chỉ là một cơ duyên để anh thể hiện chính bản thân mình. Anh không chiến đấu vì một cái gì ngoài để việc để có thể thể hiện mình, khả năng của mình, bởi lẽ anh đã nhận ra sự mục rỗng, bất tài của tướng lĩnh, chỉ huy quân đội Sài Gòn và chính quyền hiện tại. Anh từng nói với mẹ mình muốn ra chiến trường để trực tiếp chiến đấu, để ngửi mùi máu, mùi bom đạn chiến tranh… Với sự mất phương hướng và vô định tinh thần ấy, mục tiêu chiến đấu, quyết tâm chiến đấu của Quang cũng như của rất nhiều người xung lính Việt Nam Cộng Hòa khác thời đó là bằng không. Nên trong lòng họ có nhiều băn khăn, trăn trở, thậm chí giằng xé, đau đớn, vì khi đã không có hệ tư tưởng rõ ràng, con người không thể làm được điều gì cho đúng đắn hay quyết tâm. Và đã từng có một thế hệ thanh niên như vậy trên đất nước chúng ta trong những năm nước nhà còn chia cắt và hai miền hai chế độ.

Mưa đỏ như một lát cắt của lịch sử, đưa ta về với một giai đoạn có thể coi là khốc liệt nhất trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước của quân và dân ta. Bộ phim để lại cho khán giả nhiều cảm xúc và dư âm, đồng thời cũng cho chúng ta một góc nhìn đa chiều để nhìn nhận lại hình ảnh con người trong chiến tranh, cả bên này và bên kia chiến tuyến để từ đó có thể cảm nhận rõ hơn nỗi đau thời chiến là thế nào. Một đất nước nhưng tạm chia cắt hai miền, với hai chế độ khác nhau và những thanh niên, trí thức, rường cột của nước nhà cũng đã bị cuốn vào cuộc chiến với những tâm thế và tư tưởng khác nhau trong nỗi nhức nhối xé lòng khi anh em chung nhà, cùng là người Việt Nam  phải tương tàn nhau, cầm súng bắn vào nhau…

Chiến tranh đã lùi xa, tất cả chỉ còn là quá khứ. Bộ phim một lần nữa đã nhắc lại cho khán giả, những con người thời đại mới hôm nay biết quý trọng hơn hòa bình, độc lập, tự do. Đồng thời cũng khiến cho tất cả ngậm ngùi về một thời kì lịch sử đau thương và kiêu hùng, không thể nào quên trong những trang sử vàng của dân tộc ta. Xin cám ơn nhà văn Chu Lai và toàn thể đoàn làm phim của Điện ảnh quân đội nhân dân Việt Nam đã cho khán giả một bộ phim hay, đáng nhớ, với nhiều góc nhìn đa chiều để có thể một lần nữa quay nhìn toàn cảnh giai đoạn lịch sử đặc biệt của dân tộc: mùa hè đỏ lửa 1972

© Khánh An ( Hồng Minh) - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Duyên Phận Đã Định Chia Hai Lối | Radio Tâm Sự

Khánh An ( Hồng Minh)

Dù có đi cả đời khói bụi, tôi vẫn tin hạnh phúc ở cuối con đường.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top