Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mưa Đỏ - chân dung thế hệ thanh niên 2 bên chiến tuyến

2025-12-18 11:35

Tác giả: Khánh An ( Hồng Minh)


blogradio.vn - Dù là ai, xuất thân như thế nào, bất cứ thanh niên nào ở bên này chiến tuyến của quân đội nhân dân Việt Nam đều có tư tưởng rõ ràng, có lòng yêu nước và tinh thần dân tộc, cũng xác định được mục tiêu cũng như biết rõ tại sao mình phải cầm súng và mình chiến đấu cho ai, vì cái gì? Nên họ chiến đấu mạnh mẽ, dám hi sinh và trước cái chết vẫn rất bình thản, động viên đồng đội chiến đấu.

***

Những ngày vừa qua, bộ phim Mưa đỏ của đạo diễn Đặng Thái Huyền đang làm mưa làm gió trên màn ảnh Việt và tạo nên sức hút cũng như tác động khá lớn đến thị hiếu, sự quan tâm và yêu thích của một bộ phận đông đảo khán giả thuộc đủ mọi lứa tuổi. Tôi cũng bị hút theo những bài báo bình luận, những video tương tác và những cuộc phỏng vấn bên lề, để rồi quyết định đi ra rạp xem phim tuy bản thân là một người không có niềm đam mê với điện ảnh phim truyện.

Và thật sự, sau khi xem xong, hơn 120 phút của phim đã khiến tôi thật sự mãn nhãn và rưng rưng xúc động. Phim Mưa đỏ đã chạm đến trái tim và cảm xúc của tôi, đưa tôi về với những ngày hè đỏ lửa năm 1972 ở Thành cổ Quảng Trị bên dòng sông Thạch Hãn kiêu hùng . Bộ phim cho tôi thấy tinh thần dũng cảm của quân và dân, sự hi sinh anh dũng quyết tử cho tổ quốc quyết sinh của các chiến sĩ trực tiếp chiến đấu bảo vệ Thành cổ, những nỗ lực trên bàn đàm phán… Tất cả điều đó báo chí từ khi bộ phim ra mắt đã phân tích và nói đến rất nhiều, rất sâu sắc nhưng ngoài những điều đó, bộ phim còn cho tôi thấy rõ số phận con người trong chiến tranh và đặc biệt nhất là hình ảnh của 2 thế hệ thanh niên, tri thức ở hai bên bờ chiến tuyến của cùng một đất nước trong một thời điểm.

Ở bên này chiến tuyến, ta thấy được khí thế hừng hực, lòng yêu nước vô bờ và tinh thần xung phong ra trận mạnh mẽ của cả 1 thế hệ trí thức đã gác bút nghiên lên đường ra trận như Cường, Bình, Tú, Tấn. Những chàng trai ấy, là sinh viên đại học hay học sinh mới tạm biệt mái trường đều đã tạm biệt sách vở, bút viết, giảng đường, gia đình, bạn bè để khoác lên những bộ quân phục, bước lên những chuyến tàu chở tân binh để cầm sung chiến đấu vì đất nước, vì một ngày mai tươi sáng cho dân tộc.

Đó là một bác sĩ quân y như bác sĩ Lê, dũng cảm xông pha vào chiến trường, dùng chính sức khỏe, tài năng và kiến thức của mình để cứu chữa cho thương bệnh binh trong hầm phẫu thuật thiếu thốn đủ bề. Đó là chàng trai đi lính đặc công trinh sát như Sen, trải nhiều trận mạc và luôn canh cánh nỗi lo lắng bảo toàn tính mạng cho đồng đội. Đó còn là chàng thợ điện vào lính như Hải, chiến đấu rồi hi sinh anh dũng sau khi bị tra tấn dã man mà không hề run sợ, nao núng. Đó là chỉ huy trưởng Trần Thành, dũng cảm hết mình khi vào trận nhưng hết đỗi đau đớn trước sự hi sinh mất mát của đồng chí, đồng đội xung quanh, luôn nhận nhiệm vụ khó khăn về phía mình và sẵn sàng chịu trách nhiệm cho mọi quyết định, miễn sao có lợi nhất cho quân mình và chiến trận. Và đó cũng là một anh nông dân hiền lành, học vấn chỉ lớp 7 nhưng hết mình chiến đấu, anh dũng, ngoan cường như đội trưởng Tạ. Dù là ai, xuất thân như thế nào, bất cứ thanh niên nào ở bên này chiến tuyến của quân đội nhân dân Việt Nam đều có tư tưởng rõ ràng, có lòng yêu nước và tinh thần dân tộc, cũng xác định được mục tiêu cũng như biết rõ tại sao mình phải cầm súng và mình chiến đấu cho ai, vì cái gì? Nên họ chiến đấu mạnh mẽ, dám hi sinh và trước cái chết vẫn rất bình thản, động viên đồng đội chiến đấu. Họ đều không cúi đầu, chỉ gọi mẹ ơi, chị ơi như thể hiện tình thương, nỗi nhớ của mình trong giây phút cuối cùng và trước sau một lòng bảo vệ đồng đội, hết lòng và hết mình vì chiến thắng chung của đất nước.

Họ có thể còn có những phút dây yếu đuối, những trăn trở, đấu tranh nội tâm rất riêng để có thể vượt thoát lên được những ngây ngô, bỡ ngỡ, run sợ ban đầu của mình khi mới đến chiến trường Thành cổ Quảng Trị. Nhưng tất cả những Tạ, Sen, Cường, Hải, Tú, Tấn, bác sĩ Lê, chỉ huy trưởng Trần Thành đều là hình ảnh tiêu biểu và cụ thể hết mực của cả một thế hệ thanh niên, trí thức Việt Nam một thời, xông pha quên mình vào lửa đạn với tư tưởng, quyết tâm và lòng yêu nước lớn nhất. Họ mang tuổi thanh xuân, nụ cười, quyết tâm, sức trẻ và cả ước mơ, hoài bão của mình vào cuộc chiến với một mục tiêu rất rõ ràng: chiến đấu vì độc lập, tự do của tổ quốc. Chính nhờ điều đó, nhờ lập trường tư tưởng rõ ràng và kiên định đó và ý chí họ trước sau vẫn kiên cường, mạnh mẽ, không bị lung lạc, nhất tâm tiến về phía trước mà chiến đấu và chiến thắng dù cho có hi sinh, mất mát đến đâu.

Ở phía ngược lại bên kia bên kia chiến tuyến, những thanh niên sinh ra và lớn lên dưới chế độ Việt Nam Cộng Hòa dưới sự bảo hộ của đế quốc Mỹ như Hoàng, Thái hay Quang thì khác hẳn. Họ được sinh ra trong một chế độ khác, được nuôi dưỡng và học tập trong một môi trường và hệ tư tưởng khác hẳn. Có thể họ đủ đầy hơn, được đào tào bài bản hơn, nhưng họ không có một hệ tư tưởng nhất quán và đúng đắn để nghe theo, tin theo. Dẫn đến việc họ bị mất phương hướng, không tìm được mục tiêu cũng như lối ra cho cuộc đời mình, mà Quang chính là một hình ảnh tiêu biểu và rõ rệt nhất.

Quang là một sĩ quan được đào tạo tại trường võ bị Đà Lạt, sinh ra và lớn lên trong một gia đình theo Việt Nam Cộng Hòa. Anh có học thức, kiến thức, nhưng anh không có hệ tư tưởng để tin theo, không tìm ra những gì mình thật sự muốn làm, cần phải làm để cuộc sống của mình thật sự có ý nghĩa. Anh chỉ biết nuông chiều và làm theo cái tôi cá nhân rất lớn của mình, và việc đi ra chiến trường của anh chỉ là một cơ duyên để anh thể hiện chính bản thân mình. Anh không chiến đấu vì một cái gì ngoài để việc để có thể thể hiện mình, khả năng của mình, bởi lẽ anh đã nhận ra sự mục rỗng, bất tài của tướng lĩnh, chỉ huy quân đội Sài Gòn và chính quyền hiện tại. Anh từng nói với mẹ mình muốn ra chiến trường để trực tiếp chiến đấu, để ngửi mùi máu, mùi bom đạn chiến tranh… Với sự mất phương hướng và vô định tinh thần ấy, mục tiêu chiến đấu, quyết tâm chiến đấu của Quang cũng như của rất nhiều người xung lính Việt Nam Cộng Hòa khác thời đó là bằng không. Nên trong lòng họ có nhiều băn khăn, trăn trở, thậm chí giằng xé, đau đớn, vì khi đã không có hệ tư tưởng rõ ràng, con người không thể làm được điều gì cho đúng đắn hay quyết tâm. Và đã từng có một thế hệ thanh niên như vậy trên đất nước chúng ta trong những năm nước nhà còn chia cắt và hai miền hai chế độ.

Mưa đỏ như một lát cắt của lịch sử, đưa ta về với một giai đoạn có thể coi là khốc liệt nhất trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước của quân và dân ta. Bộ phim để lại cho khán giả nhiều cảm xúc và dư âm, đồng thời cũng cho chúng ta một góc nhìn đa chiều để nhìn nhận lại hình ảnh con người trong chiến tranh, cả bên này và bên kia chiến tuyến để từ đó có thể cảm nhận rõ hơn nỗi đau thời chiến là thế nào. Một đất nước nhưng tạm chia cắt hai miền, với hai chế độ khác nhau và những thanh niên, trí thức, rường cột của nước nhà cũng đã bị cuốn vào cuộc chiến với những tâm thế và tư tưởng khác nhau trong nỗi nhức nhối xé lòng khi anh em chung nhà, cùng là người Việt Nam  phải tương tàn nhau, cầm súng bắn vào nhau…

Chiến tranh đã lùi xa, tất cả chỉ còn là quá khứ. Bộ phim một lần nữa đã nhắc lại cho khán giả, những con người thời đại mới hôm nay biết quý trọng hơn hòa bình, độc lập, tự do. Đồng thời cũng khiến cho tất cả ngậm ngùi về một thời kì lịch sử đau thương và kiêu hùng, không thể nào quên trong những trang sử vàng của dân tộc ta. Xin cám ơn nhà văn Chu Lai và toàn thể đoàn làm phim của Điện ảnh quân đội nhân dân Việt Nam đã cho khán giả một bộ phim hay, đáng nhớ, với nhiều góc nhìn đa chiều để có thể một lần nữa quay nhìn toàn cảnh giai đoạn lịch sử đặc biệt của dân tộc: mùa hè đỏ lửa 1972

© Khánh An ( Hồng Minh) - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Duyên Phận Đã Định Chia Hai Lối | Radio Tâm Sự

Khánh An ( Hồng Minh)

Dù có đi cả đời khói bụi, tôi vẫn tin hạnh phúc ở cuối con đường.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

back to top