Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đi đâu cũng về nhà

2026-01-02 09:00

Tác giả:


blogradio.vn - Trở về nhà nếu bạn có thể, bạn sẽ nhận được những điều tuyệt vời bạn ước. Nếu không, bạn chỉ cần nhớ về, hướng về, nghĩ về nhà bằng tình cảm chân thành, bằng yêu thương đủ lớn, chắc chắn trái tim bạn sẽ rung động yêu thương.

***

Nhà hiểu theo nghĩa đơn giản, chính là một công trình xây dựng có mái che, có tường rào bao quanh, có cửa ra vào, dùng để ở hoặc để tổ chức, sinh hoạt các hoạt động văn hóa, xã hội, cộng đồng. Không chỉ là tài sản của con người, nhà còn là nơi an toàn và bảo mật. Sự an toàn không đơn thuần vì chốt chặn cửa tốt mà vì đó có tình thân, nơi cho ta cảm giác hạnh phúc và bình yên.

 

Ai đó đã nói rất đúng rằng “Nhà là nơi trái tim có thể cười mà không ngại ngùng. Nhà là nơi những giọt nước mắt của trái tim có thể tự khô theo tốc độ của chúng”. Nhà, nơi ta được yêu thương và sẻ chia một cách vô điều kiện; nơi khđau, bất hạnh sẽ được xoa dịu bằng sự lắng nghe, thấu hiểu; nơi thành công, chiến thắng sẽ được tiếp thêm năng lượng bằng những khích lệ, động viên. Chỉ có nhà mới giúp ta tìm thấy ánh sáng khi tất cả trở nên tối tăm. Chỉ có nhà mới là nơi ta được sống là chính mình.

 

Nhà là quê hương, là nơi chôn nhau cắt rốn, nơi nuôi dưỡng ta khôn lớn nên người. Nhà cũng có thể là nơi ta định cư, lập nghiệp, bắt đầu một công việc, một cuộc sống mới. Nhà là nơi những người cùng huyết thống chung sống gắn bó yêu thương nhau. Nhà cũng có thể là nơi chung sống của những người không cùng máu mủ ruột rà nhưng luôn vì nhau mà sống, vì nhau mà làm những điều tốt đẹp.

 

Mẹ chị luôn nói rằng: nhà là nơi chúng ta được đón chào bằng tất cả niềm mong đợi và háo hức. Dù chúng ta có thể kì dị, có thể khác thường; dù ta sinh ra ở bất kì đâu, trong ngôi nhà to hay nhà nhỏ, ở bất kỳ hoàn cảnh nào, nơi thương thuộc ấy vẫn luôn dang rộng vòng tay mời gọi, chào đón, ban tặng cho ta những phút giây sum vầy, ấm áp.

 

Nhà là nơi chứa đựng tất cả hi vọng và mơ ước của mỗi người. Đa số những người thành công đều cho rằng: Nhà là nơi mà tương lai của họ bắt đầu. Nhà đặt nền móng cho ước mơ của họ bén rễ, nảy mầm; là nơi truyền cảm hứng, năng lượng cho họ kiên trì, nỗ lực và tin tưởng vào những điều đã chọn. Nếu không có nhà, họ sẽ không có gì cả.

 

Con người thường khao khát được đi đây đi đó để trải nghiệm, khám phá nhằm thử thách bản thân, chinh phục thế giới. Thế nhưng, con người cũng không ngừng khát khao được trở về nơi gọi là nhà, vì đó là gia đình, nơi xứng đáng được dành nhiều thời gian để trao yêu thương và nhận yêu thương. Có lẽ vậy, dẫu nắng mưa, giông bão, nhà vẫn là nơi trái tim mỗi người luôn hướng về.

 

Đi đâu cũng về nhà. Ai cũng biết, cũng hiểu được điều đó và đặt danh từ ấy ở một góc sang trọng trong trái tim mình. Thế nhưng, không ít người vì một lí do nào đó, hoặc không may mắn có nhà để trở về, hoặc không có nhu cầu, khát khao trở về dù mình có nhà… Mỗi người với hoàn cảnh, quan điểm, suy nghĩ, lựa chọn, quyết định khác nhau, nhưng chúng ta đều không thể phủ nhận rằng: nhà là nơi quan trọng, thiêng liêng và ý nghĩa nhất.

 

Con gái thủ thỉ với chị, dù đi đâu con cũng chỉ muốn được về nhà, vì không đâu thoải mái cho bằng nhà mình. Bố mẹ chị ở ngoài Bắc vào Nam chơi với các con, các cháu, dù thỏa niềm mong ước nhớ con thương cháu, thế nhưng vẫn nhớ quê, nhớ nhà và muốn được trở về. Chồng chị đi làm cách nhà gần 30 cây số, dù bận, dù tăng ca, tối đến anh vẫn chạy xe về nhà sau giờ làm việc… Xa nhà, với tất cả mọi người là nhớ, nỗi nhớ nhà tựa hồ như hơi thở, như cơm ăn áo mặc thường ngày, vậy nên ai cũng muốn được trở về.

 

 

Trở về nhà nếu bạn có thể, bạn sẽ nhận được những điều tuyệt vời bạn ước. Nếu không, bạn chỉ cần nhớ về, hướng về, nghĩ về nhà bằng tình cảm chân thành, bằng yêu thương đủ lớn, chắc chắn trái tim bạn sẽ rung động yêu thương.

© Xanh Nguyên - blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hái trăng đêm Đông

Hái trăng đêm Đông

Đông chùng dạ! Bóng đêm che nửa vầng trăng khuyết Cô gái giật mình… Nửa còn lại ở đâu?

Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)

Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)

Có những buổi chiều, khi đóng cửa hàng, tôi đứng lại thêm một chút, nhìn ánh nắng tắt dần trên con hẻm nhỏ. Mọi thứ vẫn vậy căn nhà cũ, tiếng chợ xa dần, mùi hàng quen thuộc chỉ là tôi đã không còn đứng trong đó như trước nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 16)

Nhà có hoa Tigon (Phần 16)

Nếu có thể sống lại, tôi sẽ không đánh đổi mình để đổi lấy sự yên ổn ấy thêm một lần nào nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.

back to top