Nỗi sợ mẹ giấu kín
2025-12-30 11:45
Tác giả:
Phan Thi Thuan
blogradio.vn - Là một người mẹ nuôi hai con, chị đã quen với những vất vả chất chồng và những lời đối xử không mấy tốt đẹp từ cuộc đời. Nhưng điều làm tim chị thắt lại nhiều nhất vẫn là những ngày đợi con phẫu thuật tim. Từng phút trôi qua dài không thể miêu tả, vừa lo lắng, vừa đau đớn đến nghẹn thở. Chị chỉ biết nắm chặt đôi bàn tay và cầu mong mọi điều bình yên sẽ đến.
***
"Chị" là mẹ nuôi hai con, đã đi qua biết bao ngày tháng mà chỉ cần nhớ lại thôi cũng đủ nhói lòng. Cuộc đời đôi khi tàn nhẫn, phũ phàng đến mức tưởng như mình không thể đứng dậy được nữa. Có những lúc người đời quay lưng, có những lúc phải chịu điều tiếng, chịu sự lạnh nhạt, nhưng vẫn lặng lẽ bước tiếp… vì bên cạnh còn hai trái tim nhỏ bé cần được chở che...
Dẫu hai mẹ con đã từng trải qua nhiều lần phẫu thuật trước đó, vẫn không thể quên được nỗi sợ này. Mỗi lần bước vào phòng mổ là mỗi lần trái tim như bị ai siết lại. Người ta nói “quen rồi sẽ bớt lo”, nhưng với một người mẹ, nỗi sợ chẳng bao giờ nhỏ đi, thậm chí ngày một lớn hơn. Bởi càng thương con bao nhiêu, càng thấu hiểu những đau đớn mà con phải trải qua, thì càng run rẩy.
Dẫu hiểu rất rõ, hiểu rõ những rủi ro, hiểu rõ những giờ phút dài đằng đẵng ngoài cửa phòng mổ, hiểu rằng dù con mạnh mẽ, dù bác sĩ tận tâm, mà sao nỗi lo vẫn nhiều đến thế. Mỗi lần trao tay con cho phòng mổ, lại thấy như mình đang trao cả thế giới vào tay người khác, mà chỉ biết đứng đó cầu xin sự bình an.
Từng ngày chờ đợi ca phẫu thuật trôi qua là những ngày dài sống trong nỗi lo sợ thường trực: dù loa thông báo chỉ gọi tên bệnh nhân khác nhưng cũng đủ khiến tim như dừng lại. Giây phút phải ký tờ cam kết mổ… đó là khoảnh khắc không bao giờ quên được, cây bút nặng như cả bầu trời. Sợ nỗi sợ lớn hơn bất cứ điều gì trên đời này. Sợ không còn được nghe con gọi “mẹ ơi”, sợ phải đánh đổi bằng điều mà không đủ mạnh để đối mặt. Nhưng vẫn phải ký, bởi là "Mẹ".

Khoảnh khắc bác sĩ nói: “Ca mổ thành công”, đôi chân như mềm nhũn, rồi bật khóc như một đứa trẻ. Bao tháng ngày thấp thỏm, bao nỗi sợ như cơn bão cuốn tung tất cả. Giây phút được gọi nhận lại con được ôm con vào lòng, cảm nhận hơi thở bé nhỏ nhưng bình yên, và biết rằng chỉ cần con sống, mọi hy sinh đều xứng đáng.
Viện Tim không chỉ là bệnh viện, mà là ngôi nhà thứ hai của con. Nơi ấy đã giữ con lại với cuộc đời, nơi ấy có những bác sĩ, điều dưỡng đã chăm con như chăm chính người thân của họ, nơi mà sự giúp đỡ không phân biệt là lạ hay quen... Nhờ vậy trái tim non nớt của con được hồi sinh, được tiếp tục đập. Và trong những ngày khó khăn nhất, không thể quên những bàn tay đưa ra giúp đỡ từ người quen đến người xa lạ, từ một lời động viên đến sự hỗ trợ lặng thầm tất cả trở thành điểm tựa để đứng vững hơn. Càng không cho phép mình quên những ân tình ấy. Nhờ họ, mẹ con có thêm sức mạnh để đi tiếp. Lòng luôn khắc ghi, bởi có những người tuy không máu mủ nhưng lại thương mẹ con bằng cả tấm lòng. Cũng nhắc nhở chính mình: không bao giờ được quên những ân nhân đã giúp đỡ mẹ con lúc yếu lòng nhất.
Dù cuộc đời từng không tử tế, dù bị tổn thương, nhưng nhìn hai con cười tươi, lại có đủ sức mạnh để đi tiếp. Mẹ con đã cùng nắm tay nhau vượt qua những tháng ngày tăm tối nhất. Mặc kệ giông bão, mặc kệ thử thách, chỉ cần mẹ con còn bên nhau, còn thương nhau, thì chẳng có khó khăn nào là không thể vượt qua.
Bằng cả trái tim từng đau đớn và bằng chính tình yêu và nghị lực đã giúp mấy mẹ con vượt qua những ngày tăm tối nhất.
Bởi cuối cùng, điều quý giá nhất không phải là những điều đã mất đi, mà là những gì vẫn còn ở lại: tình yêu của gia đình, người thân, hơi thở của con, và niềm tin chưa bao giờ tắt.
Tất cả những dòng trên là một câu chuyện miêu tả trọn vẹn nỗi lo, nỗi sợ và tình yêu sâu thẳm của một người mẹ tên "Chị" dành cho con. Đó là hành trình cảm xúc chân thật, là những nhịp thở thắt lại, là những giọt nước mắt lăn xuống vì thương con đến tận cùng.
Cũng là lời nhắc nhở dành cho phận con, rằng phía sau mỗi bước chân mình đi, luôn có bóng dáng của cha mẹ âm thầm dõi theo. Những lo lắng mà mẹ trải qua, những nỗi sợ mà mẹ giấu kín, những hy sinh không lời… tất cả đều được dệt nên chỉ để con được bình an.
© Phan Thị Thuận - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hái trăng đêm Đông
Đông chùng dạ! Bóng đêm che nửa vầng trăng khuyết Cô gái giật mình… Nửa còn lại ở đâu?
Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)
Có những buổi chiều, khi đóng cửa hàng, tôi đứng lại thêm một chút, nhìn ánh nắng tắt dần trên con hẻm nhỏ. Mọi thứ vẫn vậy căn nhà cũ, tiếng chợ xa dần, mùi hàng quen thuộc chỉ là tôi đã không còn đứng trong đó như trước nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 16)
Nếu có thể sống lại, tôi sẽ không đánh đổi mình để đổi lấy sự yên ổn ấy thêm một lần nào nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )
Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.
Nhà có hoa Tigon (Phần 14)
Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.
Nhà có hoa Tigon (Phần 13)
Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 12)
Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.
Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng
Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.






