Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thời gian đã lấy đi những gì?

2021-11-24 01:30

Tác giả: Hồ Điệp


blogradio.vn - Thời gian đã lấy đi những gì? Có lẽ là tôi của những năm về trước, có lẽ là không mang đi gì cả, chỉ trả cho tôi một câu trả lời, là nắm giữ hay buông xuôi. Cảm ơn vì cả hai đều có thể quay trở lại, rồi sẽ có một ngày mai cùng trở nên tốt đẹp hơn.

***

Ngày 1 tháng 8 năm 2021,

Lại một ngày nữa trôi qua với nỗi nhớ về người con gái ấy, hôm nay, tôi vô tình đọc được một đoạn thơ khi đang lướt mạng khiến bao ký ức ùa về trong tôi.

“Bầu trời hôm ấy từng rất xanh.

Bầu trời hôm nay cũng vậy, ngày mai cũng thế,

Năm tới sẽ vẫn xanh, chỉ có điều, chúng ta đã

Không còn nhau như hôm ấy, sau này cũng không.”

Chúng tôi là bạn thân với nhau từ những năm cấp hai, chính xác hơn là lớp bảy, chúng tôi luôn ở cạnh nhau như hình với bóng. Vốn Hoa đi đâu, tôi sẽ theo đó nên lâu dần, sự xuất hiện của đối phương là một phần không thể thiếu của cả hai đứa thường ngày. Chơi với nhau, cùng nhau trốn học, nghịch ngợm và đồng hành trong cả những lần bị gọi phụ huynh, nhớ lại, tôi của lúc đó thật vui vẻ biết bao. 

Những năm tháng dưới ghế nhà trường cứ thế qua đi êm đềm, chúng tôi bắt đầu biết cố gắng cho những lý tưởng, biết ấp ủ những dự định và lựa chọn của riêng mình. Nhưng lạ lùng thay, hai đứa đã không còn bên nhau nhiều như trước nữa. Khi đọc tới đây, tôi biết các bạn đều đang thắc mắc điều mà tôi của ngày đó cũng trăn trở, nghĩ suy.

xoa_-dau

Gia đình tôi vốn không khá giả, cha mẹ lại sức khỏe già yếu nên tôi khát khao cháy bỏng trong lòng trở thành một bác sĩ tài hoa, chữa bệnh cứu người. Trái với tôi, ngày đó, cô ấy liên tục nhảy nhót bên cạnh tôi với hộp màu vẽ và nói rằng bản thân sẽ trở thành họa sĩ nổi tiếng khắp thế giới, “thật trẻ con và mơ mộng”. Đó là tất cả những gì tôi nghĩ. 

Mọi kế hoạch, tôi và cô ấy đều chia sẻ với nhau dù cho đó có là bí mật, thì cũng chỉ hai chúng tôi biết. Duy chỉ có một điều khiến tôi đau đáu khi nghĩ lại, đó là cố tình làm lơ khi cô bảo muốn sang nước ngoài học tập.

Bẵng đi một mùa hè ít liên lạc, cuộc thi đại học ở các trường cũng diễn ra trong sự lo lắng của hàng ngàn sinh viên tham dự. Ngày nhận kết quả, tôi đỗ vào trường đại học Y Dược Thượng Hải, cảm xúc vừa vui vừa buồn, rất khó diễn tả trên gương mặt tôi lúc đó thật khiến người ta khó hiểu. 

Xung quanh ngày đó là ngàn lời chúc mừng, là sự tự hào của cha mẹ nhưng lại thiếu đi nụ cười vui vẻ của người con gái ấy. Đây cũng là lúc, tôi phát hiện tình cảm của mình với cô bạn trẻ con của mình, không phải là thích như tôi vẫn tưởng, là yêu. Ngước mắt ngắm nhìn đám mây trắng bay trên nền trời xanh rộng lớn, tôi đoán rằng, cô ấy đã lên máy bay sang Anh rồi. 

hoc_-_tro_5

Tình yêu của tôi thật buồn cười và ngốc nghếch. Còn nhớ rõ ràng mình thích cô ấy mà lại không đủ dũng khí tỏ tình để đến ngày người ta đi, tôi cũng chỉ biết nói một câu chúc may mắn, hòa tan như bao người khác. Bây giờ lại cảm thấy mình hèn nhát, để vụt mất một nửa cũng chẳng hề hay biết. 

Tháng năm trôi qua tựa cơn gió, tôi giờ đã thành công trở thành anh bác sĩ trẻ khoa giải phẫu, còn cô ấy chắc đã là họa sĩ nơi xa xôi. Thực tế khó đoán nhưng tôi mong là vậy. Hàng ngày, cuộc sống của tôi chỉ xoay quanh bệnh viện và căn nhà rộng rãi nhưng cô đơn, khoa trương hơn một chút là còn chẳng được ngủ. Mỗi ngày trôi qua là ngàn vạn cảm xúc hỉ nộ ái ố xảy ra nơi tôi làm việc nhưng cũng không thể làm mờ nỗi nhớ Hoa. 

Hôm nay cũng vậy, vẫn trôi qua tại nơi nồng mùi thuốc sát khuẩn nhưng cảm giác rất khác, vì tôi đã gặp lại Hoa, vẫn là nụ cười rạng rỡ và có chút tinh nghịch như ngày đó. Qua bữa trưa hôm nay, tôi thấy cô ấy đã trưởng thành hơn rất nhiều, không còn là cô nhóc nghịch ngợm trèo tường cùng tôi khi đó nữa, thay vào đó là một người con gái xinh đẹp, tài năng và khéo léo. 

Chào tạm biệt nhau tại cửa bệnh viện, cô ấy nói rằng đã quay về nước và sẽ trở lại làm cái đuôi nhỏ của tôi như ngày đi học, nhưng tôi không nghĩ vậy. Tôi muốn nhiều hơn là một tình bạn với cô ấy dù biết là không thể. 

23

Miên man suy nghĩ với bao nỗi giằng xé nội tâm của bản thân, tôi quyết định gói ghém mọi sự thầm thương trộm nhớ đối với Hoa cất vào đáy tim trong âm thầm. Thật lạ kì khi giờ đây tôi lại thấy nhẹ nhõm khi đối mặt với cô ấy. Tình bạn tiến một bước sẽ thành tình yêu nhưng tình yêu lùi một bước chưa chắc về  tình bạn. Tôi không muốn đánh mất Hoa nên chọn cách làm bạn với cô ấy. Chúng tôi lại bên nhau, cùng giải trí, cùng chia sẻ chuyện cuộc sống và xây dựng nên một tình bạn đẹp giữa lòng thành phố phồn hoa và  đông đúc này.

Thời gian đã lấy đi những gì? Có lẽ là tôi của những năm về trước, có lẽ là không mang đi gì cả, chỉ trả cho tôi một câu trả lời, là nắm giữ hay buông xuôi. Cảm ơn vì cả hai đều có thể quay trở lại, rồi sẽ có một ngày mai cùng trở nên tốt đẹp hơn.

© Hồ Điệp - blogradio.vn

Xem thêm: Liệu chúng ta có đủ kiên trì để thích một người đến cuối đời | Radio Tình Yêu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Gửi người em đã từng yêu

Gửi người em đã từng yêu

Em đã khóc rất nhiều, đã giải thích hết lời, cũng đã nghe anh nói xin lỗi đủ nhiều rồi.

Rời khỏi một cuộc tình lâu năm: Tại sao lại ám ảnh bởi chuyện đáng hay không?

Rời khỏi một cuộc tình lâu năm: Tại sao lại ám ảnh bởi chuyện đáng hay không?

Sau một cuộc tình nhiều năm bất thành, người ta thường lại nhìn vào nữ giới mà thở dài rằng cô ấy đã lãng phí thời gian khi “dành trọn thanh xuân” cho một người. Đến cả bản thân mình, phụ nữ cũng thầm cảm thán và không khỏi cảm thấy cay đắng. Đây là một nỗi buồn đẹp hay đang nói thời gian của phụ nữ là có giới hạn, quá lứa lỡ thì không thể tìm thấy tình yêu nữa?

Cuộc sống không dễ dàng gì, nhưng vẫn đáng để sống

Cuộc sống không dễ dàng gì, nhưng vẫn đáng để sống

Suy ngẫm lại những gì mình đã trải qua, những sai lầm, những chuyện vui, chuyện buồn, để rút ra khinh nghiệm, để sửa chữa, và thậm chí chuyện tôi sắp thực thi để có trạng thái không bỡ ngỡ lắm…

Mùa đông xứ Huế của tuổi thơ tôi

Mùa đông xứ Huế của tuổi thơ tôi

Yêu tuổi thơ, tôi càng thêm biết yêu cái khó khăn mùa đông xứ Huế. Càng làm tôi nhớ đến cái Tết của nồng ấm gia đình, mơ một bầu không khí quây quần buổi tối quanh bếp than hồng mùa đông bên ba bên mẹ dấu yêu, bên các em tôi khờ dại và cùng chờ ngày rét buốt, mưa rả rích, qua đi là ngày xuân ấm.

Con đường đi tìm ngày bình yên của riêng bạn

Con đường đi tìm ngày bình yên của riêng bạn

Ngẩng đầu lên nhìn cảnh vật bên ngoài, giống như muốn nói với cuộc sống: “Xin chào, thật vui vì thấy bạn!”

Đã bao lâu rồi bạn không bên cạnh mẹ?

Đã bao lâu rồi bạn không bên cạnh mẹ?

“Đã bao lâu rồi bạn chưa ở cạnh mẹ?”. Có thế sẽ có bạn bảo rằng 1 giờ, 2 giờ hay một ngày. Nhưng đâu đó vẫn có rất nhiều người không bên cạnh mẹ mình nhiều năm, dù là ở xa hay chung nhà. Nếu bạn đang ở bên mẹ hãy đến bên và ôm mẹ mình một cái, không cần làm gì cả, chỉ thế là đủ rồi, hãy cảm nhận khoảng thời gian ấy, trân quý từng chút một. Còn nếu bạn đang ở xa, hãy sắp xếp thì giờ quay về với mẹ sớm nhất nhé.

Bình an tự cõi lòng

Bình an tự cõi lòng

Qua màn đêm dài tịt mịt mù sương, mắt tôi không thấy được gì ngoài một màu đen huyền ảo. Nhưng lòng tôi thì như có ngọn lửa nhỏ thắp sáng cả tâm hồn, tôi biết mình không cô độc trên đường đời vạn ngã.

Một lần nữa yêu? (Phần 1)

Một lần nữa yêu? (Phần 1)

Em quay lại nhìn tôi và tặng cho tôi một nụ cười, tôi đón nhận và cười lại, rất lâu rồi tôi mới cười nụ cười này.

Cách chọn kiểu tóc và màu tóc theo cung hoàng đạo của bạn

Cách chọn kiểu tóc và màu tóc theo cung hoàng đạo của bạn

Bạn muốn thay đổi kiểu tóc nhàm chán, cũ kỹ của mình nhưng không biết bắt đầu từ đâu? Đừng cho phép những suy nghĩ này bủa vây tâm trí và khiến một ngày của bạn thêm căng thẳng và mệt mỏi. Thay vào đó, hãy để cung hoàng đạo dẫn lối bạn tìm ra kiểu tóc và màu tóc phù hợp nhất.

Năm tháng ròng rã, chúng ta có và mất gì?

Năm tháng ròng rã, chúng ta có và mất gì?

Bất luận là nắm giữ hay níu giữ đều không được. Bởi khoảnh khắc tồn tại chỉ một cái rợp mi, còn con người ta thì còn lâu lắm mới giác ngộ ra nuối tiếc trong đời.

back to top