Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thanh xuân năm ấy, tớ đã bỏ lỡ thật rồi

2021-11-09 01:20

Tác giả: shtce_ar.moon


blogradio.vn - Chúng ta không thể trở thành bạn, cũng không thể  trở thành kẻ thù, mà chỉ trở nên xa lạ với những ký ức, kỉ niệm năm xưa. Thanh xuân năm ấy, tớ đã bỏ lỡ thật rồi.

***

Chớp nhoáng, thời cấp 2 đã kết thúc, những kỉ niệm, kí ức vẫn còn vương vấn, những lời tỏ tình giấu nhẹm trong lòng, những lá thư chưa kịp gửi,  nhưng vẫn có một cô gái còn đem tấm lòng đơn phương của mình để thích  một người, người con trai mà cô đã từng nhớ, đã từng hận và khóc rất nhiều.

Bạn cảm thấy sao khi bản thân mình thích đơn phương một người?  Bạn cảm giác như thế nào? Vui hay buồn? Khi người ấy, gặp gỡ một cô gái  khác, liệu trong lòng bạn có chút ghen tuông không? Tớ, chính tớ đây, là một cô gái trong bi kịch ấy, hiểu được, cảm nhận được, nhưng không thể nào chạm vào được trái tim ấy. Và cuối tháng năm, tháng của sự chia ly, tình cảm tớ cũng thật giống bản nhạc, nhưng đáng tiếc rằng, đó lại là bản nhạc buồn. Và đó cũng là tháng mà hai  ta bắt đầu rời xa nhau.

Người ta thường nói “Một số người bước vào cuộc sống của bạn, rồi biến mất. Một số ở lại rất lâu, rồi biến mất, nên bạn đừng trông chờ vào họ quá nhiều, để rồi ôm bản thân một nỗi tuyệt vọng day dứt, không thể nào quên”. Quả đúng như vậy, tớ đã lỡ ôm tương tư về cậu thật nhiều, để rồi bản thân không thể nào thoát ra khỏi nỗi nhớ đấy. 

Thỉnh thoảng, tớ còn không biết mình đang làm gì, chờ đợi ai nữa, tâm trạng như muốn phát điên. Trong tim đau nhói, trong lòng mệt mỏi, lời không thể cất lên, chỉ có  thể tự ôm bản thân khóc nức nở, khóc mãi, khóc đỏ khóe mi trong màn đêm tối lặng thinh. Cậu biết không? Tớ đã từng trốn tránh, nhưng cảm xúc đấy càng đau hơn tớ tưởng, đau một khoảng thời gian mà không thể chữa  lành được. 

em_4

Tớ muốn biến mất khỏi cảm giác đó, nhưng không cách nào chạy thoát nổi, như kẻ khờ đang mò mẫm trong bóng tối, nơi không có chút  tia sáng hy vọng nào. Cảm giác bất lực nhất khi chỉ có thể ngắm cậu qua màn hình điện thoại, là lúc đọc lại những dòng tin nhắn giữa hai ta, là lúc  gọi tên cậu thật to, nhưng lại đáp trả bằng sự im lặng đau đến tột cùng, trái  tim đau đớn tan vỡ.         

Tớ đã từng nghĩ rằng “Đáng lẽ, ngay từ đầu, thà ghét nhau còn hơn.  Mỗi lần như thế sẽ đỡ hơn nhỉ?” Nhưng quan trọng lại không thể, đó là cái giá phải trả, đó là số trời sắp đặt, nhưng cuối cùng không thể là định mệnh của đời nhau. Thật trớ trêu. 

Cậu cứ mỉm cười, giúp đỡ, trò chuyện, an ủi khi mỗi lần tớ khóc … tất cả những điều đó, nó cứ như gieo lên một tia  hy vọng trong lòng. “Lỡ như cậu ấy thích mình thì sao? Lỡ như cậu ấy cũng có tình cảm với mình thì sao?” Những câu hỏi đó cứ liên tục xuất hiện trong đầu, và dường như, tớ thật sự cần câu trả lời thật rõ ràng và dứt khoát.  

Trước khi thích cậu, tớ đã nghĩ kĩ rồi “Khi thích một ai đó, một là ta sẽ nhận  được tình cảm từ người đấy, hai là ta sẽ nhận được sự đau đớn, có thể mất  cả hai chữ tình bạn. Làm ơn, nếu muốn thì cứ tiến tới, không thì rời bỏ. 

Rồi điều gì cũng xảy đến, cậu đã công khai người yêu, tớ còn thậm  chí chưa kịp hỏi. Nghe được điều ấy, tớ đã không tin vào tai mình, chỉ biết đứng sững người, miệng mỉm cười thế thôi, chứ trong lòng trái tim đã tan vỡ, như hàng nghìn nhát dao đâm thẳng vào trái tim mong manh ấy. 

Có vẻ như, bản thân tớ nhận được câu trả lời rồi “Thì ra, câu trả lời mà mình hằng mong đợi bấy lâu nay, lại chính là lựa chọn thứ hai - sự đau đớn”.  Và sau một hồi lâu, tớ mới chợt nhận ra, điều mà cậu từng làm với tớ, thì ra lại là điều mà cậu đã làm với các cô bạn khác, tớ cứ nghĩ mình thật đặc biệt để được đối xử như vậy.

Ngốc thật, một kẻ khờ lại có thể dám tin vào  tình yêu chứ. Tình cảm này thật đẹp, đẹp đến nỗi chỉ mình tớ biết, chỉ mình tớ đứng lặng im phía sau ngắm nhìn, chỉ mình tớ đơn phương, rồi cuối  cùng, cũng chỉ mình tớ đau.

êm_5

Trở về nhà với một tâm trạng khác thường, tớ đã kìm nén cảm xúc, và đến lúc không thể kìm được nữa, tớ bắt đầu khóc, khóc mãi mà cậu chẳng đến bên và dỗ dành. Lúc trước, cậu là người luôn xuất hiện đầu tiên mỗi khi tớ buồn, luôn là bờ vai để tớ gục đầu. Nhưng lần này lại khác, thay vào đó, chỉ mình tớ trong một căn phòng ôm ấp sự hy vọng, buông ra những lời oán trách. Rõ ràng, cậu chưa bao giờ thuộc về tớ, vậy mà cứ có cảm giác người ta rời bỏ mình. 

Đôi khi, muốn đổ hết mọi lỗi lầm, dù chỉ một chút nhưng tớ thậm chí còn không có nổi một tư cách, một danh phận để hỏi, để trách móc, đau buồn, tức giận và thất vọng khi cậu đã yêu người khác. 

Tớ muốn là bạn gái của cậu, muốn có một danh phận rõ ràng,  thích được có cảm giác bảo vệ, che chở, thích có được cảm giác yêu chiều, chăm sóc. Tớ cũng biết chấp nhận mọi cái xấu, tớ cũng có thể thay đổi vì cậu, nhưng cớ sao, người đó lại không phải là tớ. Tớ đã thắc mắc và oán trách bản thân suốt mấy tiếng đồng hồ ở trong phòng, khóc đến cả sưng  mắt.

Tớ đã vào trang facebook của cô ấy để xem. Quả thật, một gương mặt khá ưa nhìn, cô ấy có đôi mắt to tròn, trong veo, hàng mi cong cong, trông cũng khá đáng yêu. Tớ chỉ biết thốt lên “Cô ấy thật xinh, trông thật rực rỡ, rực rỡ hơn cả bầu trời xanh”. Đúng thật là, giờ tớ mới hiểu được ý nghĩa  của câu nói “Mây tầng nào thì gặp mây tầng đó”, một cặp xứng đôi vừa lứa. 

Càng nhìn những tấm ảnh nỗi cô đơn của tớ lại thu trong bóng tối, chỉ muốn nắm tay cậu và cùng nhau thưởng thức ánh hoàng hôn tuyệt đẹp. Có lẽ quá xa vời, và người thực hiện cùng cậu, lại không phải là tớ, mà là cô  ấy. Tớ và cậu, hai thế giới thật khác nhau. Muốn tiến tới bên cậu, nhưng không đủ dũng khí, mối quan hệ này chỉ mình tớ biết trân trọng mà thôi. 

Nếu cuộc đời giống như trong phim, chắc có lẽ, cậu là nam chính, cô ấy là nữ chính, còn tớ thì lại là một vai phụ mờ nhạt, chỉ là người đứng sau xem cuộc tình hai người diễn ra như thế nào. Nếu như, tớ có khả năng thay đổi kịch bản, liệu cậu có thích tớ không? Liệu tớ có thể ở bên cạnh cậu mãi mãi? Liệu cậu có thể chăm sóc và bên cạnh tớ. Tớ sợ, tớ sợ nếu cả hai ta thích nhau, nhưng rồi lại chia xa, nên cảm giác đó còn đau đớn hơn cả lúc tớ thích cậu đơn phương.  

em_1

Xin lỗi vì mọi buồn phiền của tớ lại nhắc tới cậu. Xin lỗi vì đã khiến cậu phải an ủi khi mỗi lần tớ khóc. Tớ không thể mãi yếu đuối để nhận  được sự chăm sóc của cậu, tớ không thể mãi ích kỉ để muốn chiếm đến trái  tim cậu. Giả vờ đăng story để cậu có thể ngắm tớ lâu hơn, giả vờ mỉm cười để khiến bản thân mình xinh hơn. Nhưng, chỉ lại là sự hoang tưởng vô ích mà thôi, cũng không phải bản thân thật sự của tớ. 

Có lẽ nên chọn cách né tránh, càng xa càng tốt, để đỡ phải mơ tưởng chuyện tình cảm đơn phương này. Nhưng ít ra, cũng thật tốt, vì tớ đã từng được làm bạn với cậu,  từng được trò chuyện, nhắn tin, như thế là quá đủ rồi.

Tớ nên nói lời tạm biệt trước vì chả hi vọng gì về mối quan hệ này cả, chỉ khiến bản thân trở nên mệt mỏi, đau đầu. Cứ đợi chờ một kết quả dù đã biết trước, thì đợi chờ làm gì nữa, như một con ngốc đâm đầu vào tình yêu, u mê không lối thoát. Một người hạnh phúc, một người đau khổ và chỉ biết đứng sau nhìn người khác cười đùa.

Tạm biệt, người con trai mà tớ đã từng thích, coi như là cả thanh xuân tươi đẹp. Chúc cậu hạnh phúc bên người mình yêu, chăm sóc cho cô ấy thật chu đáo, đừng làm cô ấy buồn nhé. Hãy sống thật tốt và làm những điều cậu đã từng ước với tớ. 

Khi không có cậu, chắc có lẽ, tớ sẽ có cảm giác hụt hẫng một chút, nhưng cảm giác ấy rồi cũng sẽ quen mà thôi. Cậu cứ yên  tâm, tớ vẫn tự chăm sóc bản thân mình thật tốt. Hy vọng, không có cậu ở bên, tớ vẫn chính là bản thân mình, vẫn vui vẻ, hạnh phúc và đón chờ một  tình yêu mới. Duyên ta đến đây là hết, bây giờ, tất cả chỉ còn tồn đọng lại  hai chữ ký ức, vẫn còn vương vấn nơi đây, những dòng tin nhắn, những lời chúc mừng... Và sẽ có một ngày nào đó, khi ai đó nhắc đến tên của cậu, thì sẽ không làm tớ mỉm cười, cũng sẽ không làm tớ buồn, mọi thứ sẽ dần dần rơi vào dĩ vãng. 

Chúng ta không thể trở thành bạn, cũng không thể  trở thành kẻ thù, mà chỉ trở nên xa lạ với những ký ức, kỉ niệm năm xưa. Thanh xuân năm ấy, tớ đã bỏ lỡ thật rồi.

© shtce_ar.moon - blogradio.vn

Xem thêm: Đó là một người mà tôi đã từng rất thương | Radio Tình Yêu

shtce_ar.moon

Chỉ cầu mong những năm tháng thanh xuân đẹp nhất, tôi gặp được bạn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

back to top