An yên với chính mình
2026-03-02 20:30
Tác giả:
Lê Hoàng Kha
blogradio.vn - “Cô đơn không phải lúc nào cũng đến từ việc thiếu người bên cạnh. Đôi khi, nó chỉ xuất hiện khi chúng ta chưa kịp làm quen với chính mình trong những khoảng lặng của cuộc sống. Và cũng từ những khoảng lặng ấy, hành trình chữa lành bắt đầu, rất chậm, rất nhẹ, nhưng đủ để lòng người dịu lại.”
***
Có những giai đoạn, chúng ta bỗng ở một mình nhiều hơn trước. Bạn bè bận rộn, những cuộc hẹn thưa dần, điện thoại có lúc nằm im hàng giờ. Ban đầu, cảm giác ấy khiến chúng ta hơi lúng túng, giống như vừa bước vào một căn phòng rộng mà chưa kịp quen ánh sáng. Chúng ta tưởng mình đang thiếu điều gì đó, tưởng rằng cuộc sống đang trở nên lặng lẽ quá mức. Nhưng rồi sau một thời gian, nếu đủ bình tĩnh để ở lại với khoảng lặng ấy, chúng ta sẽ nhận ra: không phải mọi sự yên tĩnh đều mang tên cô đơn.
Thực ra, phần lớn nỗi sợ của chúng ta không nằm ở việc ở một mình, mà nằm ở việc chưa quen sống cùng chính mình. Chúng ta đã quen với những ngày đầy lịch hẹn, quen với việc luôn có tin nhắn, quen với việc lúc nào cũng có ai đó để trò chuyện. Khi những điều đó tạm thưa đi, chúng ta bối rối, giống như người vừa bước xuống một chuyến xe đông đúc mà chưa biết phải đứng ở đâu. Nhưng nếu đứng yên thêm một chút, chúng ta sẽ thấy mình vẫn ổn, vẫn thở đều, và thế giới xung quanh cũng không hề quay lưng.
Cuộc sống hiện đại khiến chúng ta hiếm khi thật sự ở trong im lặng. Buổi sáng mở mắt là âm thanh thông báo, ban ngày là tiếng công việc, buổi tối lại tiếp tục với những dòng tin tức và những cuộc trò chuyện nối dài. Sự ồn ào ấy khiến chúng ta tưởng rằng mình đang sống rất đầy, nhưng nhiều khi chỉ là đang chạy liên tục mà không kịp biết mình mệt ở đâu. Chỉ đến khi một buổi tối nào đó bỗng trở nên yên hơn thường lệ, chúng ta mới nghe rõ tiếng thở dài của chính mình.
Có người mở nhạc ngay khi về đến nhà chỉ để căn phòng bớt im. Có người cầm điện thoại lướt thật lâu dù không tìm gì cụ thể. Không phải vì chúng ta thật sự cần những âm thanh ấy, mà vì chúng ta sợ cảm giác trống trải khi mọi thứ lặng xuống. Nhưng càng chạy trốn sự im lặng, chúng ta càng thấy mệt, giống như người cứ nói liên tục mà không có lúc nghỉ hơi. Đến một lúc nào đó, cơ thể và cả tâm trí đều cần một khoảng dừng, dù chúng ta có nhận ra hay không.

Khi chúng ta thử tắt bớt âm thanh xung quanh, chỉ ngồi yên trong căn phòng quen thuộc, một cảm giác rất khác sẽ xuất hiện. Ban đầu có thể hơi lạ lẫm, nhưng chỉ sau vài phút, chúng ta bắt đầu nhận ra sự yên tĩnh không hề đáng sợ. Nó giống như một khoảng sân trống để chúng ta thả xuống những mệt mỏi đã mang theo suốt cả ngày. Ánh đèn trong phòng bỗng trở nên ấm hơn, ly nước trên bàn bỗng có vẻ bình yên hơn, và nhịp thở của chúng ta cũng chậm lại mà không cần cố gắng.
Nhiều người nghĩ rằng cô đơn là khi không có ai bên cạnh, nhưng thật ra có những lúc chúng ta đứng giữa rất đông người vẫn thấy lạc lõng. Ngược lại, có những ngày chúng ta đi ăn một mình, đi bộ một mình, thậm chí ngồi trong quán cà phê một mình, nhưng lại thấy lòng nhẹ tênh. Sự khác biệt không nằm ở số lượng người xung quanh, mà nằm ở việc chúng ta có cảm thấy dễ chịu khi ở cạnh chính mình hay không. Khi chúng ta chưa quen lắng nghe bản thân, khoảng lặng trở nên nặng nề. Nhưng khi chúng ta bắt đầu hiểu mình hơn một chút, sự im lặng cũng trở nên dịu dàng hơn.
Chúng ta thường rất bao dung với người khác, nhưng lại khá nghiêm khắc với chính mình. Bạn bè mệt, chúng ta bảo họ nghỉ ngơi; bạn bè sai, chúng ta nói “không sao đâu”. Nhưng khi chính mình kiệt sức, chúng ta vẫn cố làm thêm một chút; khi mình thất bại, chúng ta trách bản thân rất lâu. Sự khắt khe ấy khiến những lúc ở một mình trở nên khó chịu, vì khi không còn ai bên cạnh, chúng ta phải đối diện trực tiếp với người mà mình đang đối xử chưa đủ dịu dàng chính mình. Chỉ khi học được cách chậm lại, tự cho phép mình nghỉ ngơi, chúng ta mới thấy khoảng thời gian một mình không còn nặng nề nữa.
Chữa lành không phải lúc nào cũng là những điều lớn lao. Đôi khi nó chỉ là ngủ sớm hơn một chút, ăn một bữa cơm đàng hoàng, tắt điện thoại khi thấy đầu óc đã quá đầy, hoặc dành vài phút nhìn ra cửa sổ mà không nghĩ ngợi gì nhiều. Những việc nhỏ như vậy không làm cuộc đời thay đổi ngay lập tức, nhưng giúp chúng ta dần trở về trạng thái cân bằng. Và khi bên trong đã bớt căng, sự cô đơn cũng không còn mang màu sắc buồn bã như trước.
Trong cuộc đời, sẽ có những giai đoạn người đến rồi người đi, những mối quan hệ từng rất gần cũng dần xa, những cuộc trò chuyện từng kéo dài hàng giờ rồi cũng thưa dần. Nếu nhìn theo cách cũ, chúng ta dễ thấy đó là mất mát. Nhưng khi trưởng thành hơn một chút, chúng ta hiểu rằng mỗi người đều có con đường riêng của mình, và không phải ai cũng có thể đi cùng chúng ta suốt đoạn đường dài. Điều quan trọng không phải là giữ thật nhiều người ở lại, mà là khi những khoảng lặng xuất hiện, chúng ta vẫn không đánh mất chính mình.
Khi chúng ta không còn sợ ở một mình, cách chúng ta nhìn các mối quan hệ cũng thay đổi. Chúng ta không còn giữ một người chỉ vì sợ trống trải, không còn cố ở lại nơi khiến mình mệt mỏi chỉ vì nghĩ rằng rời đi sẽ không còn ai. Thay vào đó, chúng ta chọn ở cạnh những người thật sự khiến mình thấy dễ chịu, và cũng sẵn sàng dành thời gian cho chính mình mà không cảm thấy áy náy. Đó không phải là sự khép kín, mà là một dạng trưởng thành rất lặng lẽ.
Có những buổi chiều rất bình thường, chúng ta ngồi trong quán quen, nhìn dòng người đi qua, không chờ ai và cũng không vội vàng rời đi. Ly cà phê nguội dần, ánh nắng chậm rãi trượt qua mặt bàn, và chúng ta chợt nhận ra mình không hề buồn. Chỉ là đang ở trong một khoảng nghỉ nhỏ của cuộc sống. Trước đây, chúng ta có thể thấy khoảnh khắc ấy trống rỗng, nhưng khi đã quen với sự tĩnh lặng, ta nhận ra nó chính là lúc lòng mình nhẹ nhất.

Hạnh phúc không phải lúc nào cũng đến từ những điều lớn lao. Nhiều khi, nó chỉ là cảm giác cuối ngày trở về căn phòng quen thuộc mà không thấy trống trải, là bữa cơm đơn giản nhưng ăn chậm rãi, là một buổi tối không có kế hoạch gì đặc biệt nhưng lòng vẫn bình an. Những điều ấy không ồn ào, không rực rỡ, nhưng giúp chúng ta đứng vững giữa rất nhiều đổi thay.
Đến một lúc nào đó, chúng ta vẫn sống như trước vẫn làm việc, vẫn gặp gỡ, vẫn yêu thương nhưng bên trong đã khác. Chúng ta không còn vội vàng tìm ai đó để lấp đầy khoảng trống, không còn hoảng hốt khi điện thoại im lặng, không còn nghĩ rằng một mình là dấu hiệu của thiếu thốn. Chúng ta hiểu rằng có những khoảng lặng cần thiết để mình thở, để mình nhìn lại, và để mình trở về trạng thái cân bằng.
Rồi sẽ có một ngày, chúng ta vẫn đi qua những con đường quen, vẫn sống giữa nhịp đời đông đúc, nhưng không còn nôn nóng tìm một điều gì đó để lấp đầy khoảng trống nữa. Chúng ta hiểu rằng có những bình yên chỉ xuất hiện khi ta cho phép mình chậm lại, ngồi xuống, và ở yên với chính mình. Khi đã quen với khoảng lặng ấy, chúng ta mới nhận ra: một mình không phải là thiếu, mà là lúc lòng người đủ rộng để tự ôm lấy mình mà bước tiếp.
© Lê Hoàng Kha - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Sài Gòn nắng dịu, lòng tôi thì thương....
Hóa ra, dù chúng ta có bao nhiêu tuổi, dù đã đi bao xa hay đứng ở vị trí nào ngoài xã hội, thì khi đứng trước hiên nhà cũ, chúng ta vẫn mãi là những đứa trẻ cần được ôm ấp, vỗ về. Giữa thế gian rộng lớn, gia đình vẫn là bến đỗ duy nhất, bình an đến lạ.
Người IQ cao không bao giờ mua 6 thứ này
Người thông minh không chạy theo giá rẻ mà luôn cân nhắc sức khỏe, độ bền và tác động môi trường khi sắm đồ gia dụng.
Ký ức
Và nếu có một nơi nào đó sau gọi là kết thúc, tôi mong mình có thể đặt lại tất cả ký ức này xuống, nhẹ nhàng thôi, như đặt một bó hoa trên đường vậy. Còn nếu không có nơi nào như thế, thì cũng không sao. Vì tôi đã sống trọn vẹn một đời yêu dù chỉ có một mình tôi nhớ.
Cảm ơn người từng đi qua thế giới của ta
Những ngày tháng sau này, mỗi người sẽ tiếp tục cuộc sống của riêng mình, đi trên con đường mà mình đã lựa chọn. Có thể sẽ không còn gặp lại, cũng không còn cơ hội bước chung một đoạn đường nào nữa. Nhưng điều đó không có nghĩa những ký ức từng có trở nên vô nghĩa. Chúng chỉ đơn giản là đã hoàn thành vai trò của mình trong một giai đoạn của cuộc đời.
Thì ra người lớn là như thế
Thì ra làm người lớn lại mệt như vậy. Tôi chợt nhận ra người lớn không phải không muốn ăn cơm mà là vì không có thời gian để ăn cơm. Thì ra người lớn không phải không muốn ngủ trưa mà là mất ngủ vì những công việc và lo lắng còn dang dở. Thì ra người lớn có nhiều phiền não như thế.
Con nợ mẹ cả một đời
Có bao giờ bạn tự hỏi vì sao ba mẹ bạn luôn ngăn cấm bạn yêu người này hay lấy người kia không? Bởi vì ba mẹ nào cũng mong muốn con mình được sống trong hạnh phúc và quan trọng không phải chịu cực khổ như mình.
Hóa ra anh vẫn ở đây (Phần cuối)
Thế nào là dịu dàng, không phải với người khác, mà trước hết là với chính mình. Thì ra, có những cuộc gặp sinh ra không phải để cùng nhau đi hết một đoạn đường, mà để khiến ta trở nên sâu sắc hơn giữa dòng đời nông nổi. Nếu phải dùng đau lòng làm giá đổi cho sự tỉnh thức ấy, ta vẫn nguyện cúi đầu cảm tạ duyên phận bởi suy cho cùng, đó là một cuộc gặp không uổng.
Thất bại nhiều lần không đồng nghĩa là thất bại cả đời
Thất bại làm bạn đau đớn, nhựng sự thật nó lại chính là điểm tựa cả đời của bạn...
Đây là những kiểu người âm thầm "hút cạn" vượng khí của bạn, nhìn thấu để bảo vệ chính mình!
Trong cuộc sống, có những người dù không cãi vã hay chơi xấu ta nhưng khi ở cạnh họ, ta vẫn cảm thấy mệt mỏi và công việc bế tắc. Họ vô tình trở thành "tiểu nhân" làm hao hụt năng lượng của bạn. Nhận diện họ sớm giúp bạn biết cách bảo vệ sự bình yên của chính mình.
Em ở lại, Anh dừng lại
Một Tháng Hai trở lại, khi người thương đã rời đi từ tháng Tư. Giữa những ký ức kéo dài ba năm đồng hành tám năm dõi theo nhau từ hai miền đất nước, “em” nhớ lại hành trình trưởng thành, những quan tâm lặng thầm và khoảnh khắc phải học cách tiễn biệt. Trong ngôi nhà ngập hoa trắng, em chọn ở lại — làm một bờ vai cho người ở lại khác, gửi yêu thương theo gió, và chấp nhận rằng có những người mãi dừng lại ở tuổi hai mươi bảy, còn người còn sống thì phải học cách ổn thôi.





