Phát thanh xúc cảm của bạn !

Lời tạm biệt cuối thu

2025-12-23 18:50

Tác giả: Thanh Ngọc


blogradio.vn - Hy vọng trong tương lai vẫn có thể gặp lại, em vẫn rất chờ mong vào một ngày nào đó anh em mình có thể có một buổi đi uống nước hoặc ăn tối với nhau, và hy vọng anh sẽ giống như lời chúc em gửi đến anh trong bức thư nhỏ đó, có được tất cả, hạnh phúc, sức khỏe và thành công.

***

Ngày đầu tiên sau ngày anh rời đi, viết lên bức thư sẽ không được gửi.

Gửi đến anh, rung động của em vào những ngày cuối năm 2025, nhưng để nói về chuyện của chúng mình, phải quay ngược thời gian vào hơn hai năm trước.

Những ngày cuối năm 2023, bỗng nhiên có một người xuất hiện đến trước mặt em, chủ động liên lạc, nhắn tin, nói chuyện với em, từ đó những cuộc nói chuyện xuất hiện nhiều hơn, đôi lúc sẽ kéo dài rất lâu, đôi khi bđứt quãng giữa chừng, có khi thời gian đứt quãng lên đến cả tuần cả tháng, những bằng một cách nào đó vẫn lại có thể kết nối lại, chỉ là những mẩu chuyện vụn vặt, chỉ là những câu hỏi thăm bình thường, cứ vậy mà duy trì tận hơn 2 năm.

Anh trong ấn tượng đầu tiên của em, chỉ đơn giản là một người đồng nghiệp mà em chưa gặp bao giờ vì ngồi khác nhà máy, anh nói anh biết đến em qua lời kể của các chị nên muốn làm quen, em nghe rồi cũng đđó, nhưng vẫn là cảm ơn vì anh đã chđộng tiến lại gần em.

Từ những ngày đầu, người chủ động là anh, người trêu chọc là anh, người duy trì cũng là anh, thật sự nếu anh không rep story, nếu anh không nhắn tin, nếu anh không tương tác, sự kết nối sẽ không được duy trì đến hiện giờ, vì em sẽ không bao giờ chủ động đi tìm anh.

Em thật sự có rất nhiều câu hỏi dành cho anh, ví như lời đùa giỡn kêu một người con gái là người yêu, vợ mình, ngoài em ra, anh còn gọi người khác? Thật ra cũng không phải em chưa từng hỏi, anh bảo là không phải ai anh cũng trêu thế, thế thì lý do anh trêu em là gì?

Ví như việc tâm sự với một nữ đồng nghiệp khác giới về mindset, về gia đình, vđịnh hướng nghề nghiệp, về định hướng tương lai,…em không cảm nhận được em là người đặc biệt trong lòng anh, nhưng đồng thời cũng tò mò tất cả những gì anh trao đổi cùng em, anh có nói cùng người khác với nội dung tương tự?

Anh từng đùa rất nhiều về việc làm người yêu em, làm chồng em, hỏi thăm về bố mẹ, gia đình em, nhưng đến lúc em đề cập đến việc muốn đi chơi riêng thì anh lại phớt lờ, anh luôn lảng tránh mỗi khi em đề cập đến việc có những cuộc gặp cá nhân, em không có nhu cầu tìm hiểu lý do là gì, và khổ nỗi hoặc đúng hoặc sai, em không cảm thấy anh là thằng đàn ông tệ, chỉ cảm thấy anh không muốn yêu đương, anh không thích em mà thích trêu chọc em.

Nhiều lúc thật sự em nghiêm túc nghĩ anh có lúc nào từng thật sự thích em không, em ảo giác rất nhiều, nhưng không thể khẳng định cái gì.

Cảm nhận được ánh mắt của anh nhưng không cảm nhận được tình cảm của anh,

Nghe được lời nói của anh nhưng không thấy được hành động của anh,

Ngoài việc duy trì liên lạc với em ra thì thật sự em không nhận được một tín hiệu nào về việc là anh thích em cả, và nói miệng thì thằng đàn ông nào cũng mở miệng hứa với em được hết.

Em không cảm thấy là mình thích anh đủ nhiều, vì so với những lần rung động trước thì lần rung động này chưa đđể làm em điên đảo, nhưng anh làm em bối rối và làm đảo lộn phán đoán của em thì là có thật, em không đủ tỉnh táo lắm để nhận định tất cả những việc đang diễn ra trước mắt.

Anh hẹn em đi chơi xong rồi hủy hẹn với em, anh vẫn chưa đền cho em một ngày khác,

Anh bảo lúc nào em lên Dầu Giây sẽ chở em đi chơi, em lên đến rồi, anh vẫn chưa làm, mà còn biến mất khỏi tầm mắt của em,

Anh nói sẽ dắt em đi chơi Thủy cung ở Nha Trang nếu có dịp, nhưng ngày đó vẫn chưa đến, và chắc sẽ không bao giđến,

Anh thật sự thất hứa với em rất nhiều cái, Lễ Tết gì cũng không tặng gì cho em, về quê lên cũng không mua gì cho em, em cũng không biết là em vẫn đang chđợi cái gì ở một người không thích em nhưng lại thích trêu đùa em.

 

Em nói thật là anh nhắn tin rất chán, vài lần em thật sự không tiếp tin nhắn anh nổi, oan ức gì không biết mà hồi đầu đi mách chị là em không trả lời tin nhắn anh, bây giờ em thích anh nên em cố trả lời tin nhắn lắm rồi chứ hồi đó xứng đáng bị em bơ.

Em chưa bao giờ hứng thú với mấy câu trêu đùa của anh, từ những ngày đầu tiên, em vẫn luôn thích nhất là mấy lúc anh gửi cho em hình anh đang đâu, làm gì, tối nay tăng ca hay không, đang ở với ai, ngày hôm nay thế nào, nói chuyện với nhau hơn 2 năm rồi, không biết anh có nhận ra được việc này hay chưa, những câu nhắn tin dài nhất luôn là để kể cho anh về em hoặc nói về anh theo góc nhìn của em, em thích những cuộc nói chuyện như thế.

Anh thật sự là người tốt, cái này em nói với anh rồi, em thích cái cách anh kể về gia đình nhất, nó cho em được cái cảm giác họ là ưu tiên số một trong cuộc đời anh, em thích cái cách anh luôn mở lời hỗ trợ những người xung quanh dù không phải trách nhiệm của mình, thích cái cách anh chđộng giúp em đi lấy đồ, thích cách anh che ô cho em vào ngày em quên mang ô, thích cả cái cách anh làm em cười và anh cười theo em vì anh chú ý đến việc đó.

Anh cũng thật sự rất tệ, anh là người chủ động tiếp cận em, chủ động duy trì kết nối với em, đến lúc em thật sự rung động thì anh lại rời đi.

Nhiều lúc em cảm thấy, cái khiến anh tiếp cận em ban đầu là ảo tưởng mà các chị vẽ ra cho anh về em, sau khi tiếp cận rồi thì không khiến anh cảm thấy hứng thú nữa nhưng vẫn giữ liên lạc như một người bạn với em. Em không hiểu quá rõ về con người anh, nhưng em thật sự thích nói chuyện với anh, cái này em nói với anh rồi.

Em thích cái cách mỗi khi hai đứa nói chuyện với nhau luôn rất thoải mái, không cần phải câu nệ kiểu cách nhiều đoán mò tâm ý đối phương, em vẫn luôn tự hỏi lòng mình là mình có thích anh không, vì cảm giác em đối với anh rất khác so với cảm giác em dành cho 1-2 người trước đó, câu trả lời của em tự dành cho mình trăm lần như một luôn là, có thể em chưa đủ rung động với anh, nhưng em thích ở bên cạnh anh.

Nhưng có vẻ, chỉ có em nghĩ như thế, chỉ có em muốn ở bên cạnh anh, còn chiều ngược lại thì không.

Nhiều lúc em nghĩ, nếu như anh thật sự không thích em, em thật lòng mong rằng từ đầu anh đừng chủ động tiếp cận và nói ra những câu đùa giỡn em như thế, đôi lúc, em đã có ảo giác có phải anh nghiêm túc hay không? Em ảo giác về lời chủ động mời em đi chơi vào những ngày đầu tiên, ảo giác về những câu đùa kêu em là người yêu của anh, ảo giác về những bước chân anh chậm lại đđi song song cùng em, ảo giác về những buổi ăn trưa chậm rãi để có thể nói chuyện với nhau lâu hơn một chút chỉ có hai người, ảo giác về cách đôi khi anh lại bối rối muốn qua chỗ ngồi của em, ảo giác về lần giương ô khi cơn mưa nặng hạt,... Có những cái thuộc về cảm giác, không thể phán định bằng lý trí, có lẽ em thật sự "tự mình đa tình".

Nhưng khoảng thời gian có thể nói chuyện cùng anh, có thđược tiếp xúc nhiều hơn với anh, em thật sự rất vui, nên là em cũng luyến tiếc việc nếu anh không chđộng lại gần em, chủ động duy trì với em, có phải em sẽ bỏ lỡ một người bạn, một mối quan hệ tử tế trong đời?

 

Hôm chia tay anh bảo đừng khóc, em cười cười ừ với anh cho vui chứ em khóc lúc nào thì sao anh biết được.

Giống như việc biết rõ anh là người thông minh, thừa sức hiểu những lúc ẩn ý của em là gì, anh không chđộng thì phải hiểu được anh không có tình cảm với em, nhưng bản thân vẫn muốn giữ kết nối với anh như một người bạn, ít nhất là vì em đánh giá cao một người tử tế, và em muốn giữ liên lạc với người này, và cảm ơn anh đã duy trì liên lạc cùng em.

Thật sự ở thời điểm hiện tại em rất muốn chủ động nhắn tin với anh, em muốn hỏi anh on-board thế nào, môi trường làm việc mới có tốt không, vậy rốt cuộc là anh vẫn ở Dầu Giây hay sẽ dời lên Bình Dương, Sài Gòn hay Nhơn Trạch mà ở, em muốn hỏi anh rất nhiều, em muốn nghe anh chia sẻ với em tình trạng hiện tại của anh, nhưng em không chắc là anh có muốn chia sẻ với em không, có khi anh có một người khác khiến cho anh cảm thấy muốn chủ động chia sẻ hơn là em,… Em không phải không muốn nhắn với anh, nhưng em không chắc về việc khi em nhắn thì có làm phiền anh hay không nên mới không nhắn.

Hy vọng trong tương lai vẫn có thể gặp lại, em vẫn rất chờ mong vào một ngày nào đó anh em mình có thể có một buổi đi uống nước hoặc ăn tối với nhau, và hy vọng anh sẽ giống như lời chúc em gửi đến anh trong bức thư nhđó, có được tất cả, hạnh phúc, sức khỏe và thành công.

Em quý anh.

A & D

© Thanh Ngọc - blogradio.vn

Thanh Ngọc

Tôi muốn kể cho bạn nghe cách tôi nhìn thấy thế giới này.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tết của những người con xa quê

Tết của những người con xa quê

Tết là ngày đoàn viên của những trái tim mong ngóng được về nhà sau bao ngày bôn ba vất vả…

Quá khứ không còn thuộc về anh

Quá khứ không còn thuộc về anh

Hành trình trở về, tìm lại những mảnh vỡ của quá khứ, chúng ta ai cũng từng đi qua một quãng đường quá khứ đầy về thương. Đi để trở về không phải sao?

Tết này con sẽ về (Phần 3)

Tết này con sẽ về (Phần 3)

Khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, nhẹ đến mức chẳng ai nghĩ nó sẽ để lại dấu vết gì. Nhưng sau này, khi ngoảnh lại, tôi mới hiểu: có những bi kịch trong đời bắt đầu từ chính những phút giây tưởng chừng như vô nghĩa ấy.

Đàn anh bí mật

Đàn anh bí mật

Thật tình cờ 2 năm sau tôi gặp lại. Nhưng chúng tôi vẫn như ban đầu, một người im lặng, còn một người ngập ngừng không dám nói. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao có cảm giác vừa lo sợ, vừa rất tin tưởng, lại muốn bắt chuyện, nhưng không thể. Không biết sao hình ảnh đó cứ ám ảnh, lãng vãng trong đầu tôi, lúc thì ngay trước mặt tôi. Tôi sợ mất đi tình bạn chưa kịp có, cũng sợ người ta hiểu lầm mình. Vốn dĩ chưa có gì, sao tôi lại sợ như thế?

Khi một ngọn cỏ được tự do

Khi một ngọn cỏ được tự do

Tự do là điều giúp mỗi con người, dù nhỏ bé, có thể sống đúng với bản chất của mình, từ đó tạo nên giá trị riêng và góp phần làm xã hội trở nên nhân văn hơn.

An yên với chính mình

An yên với chính mình

“Cô đơn không phải lúc nào cũng đến từ việc thiếu người bên cạnh. Đôi khi, nó chỉ xuất hiện khi chúng ta chưa kịp làm quen với chính mình trong những khoảng lặng của cuộc sống. Và cũng từ những khoảng lặng ấy, hành trình chữa lành bắt đầu, rất chậm, rất nhẹ, nhưng đủ để lòng người dịu lại.”

Sài Gòn nắng dịu, lòng tôi thì thương....

Sài Gòn nắng dịu, lòng tôi thì thương....

Hóa ra, dù chúng ta có bao nhiêu tuổi, dù đã đi bao xa hay đứng ở vị trí nào ngoài xã hội, thì khi đứng trước hiên nhà cũ, chúng ta vẫn mãi là những đứa trẻ cần được ôm ấp, vỗ về. Giữa thế gian rộng lớn, gia đình vẫn là bến đỗ duy nhất, bình an đến lạ.

Người IQ cao không bao giờ mua 6 thứ này

Người IQ cao không bao giờ mua 6 thứ này

Người thông minh không chạy theo giá rẻ mà luôn cân nhắc sức khỏe, độ bền và tác động môi trường khi sắm đồ gia dụng.

Ký ức

Ký ức

Và nếu có một nơi nào đó sau gọi là kết thúc, tôi mong mình có thể đặt lại tất cả ký ức này xuống, nhẹ nhàng thôi, như đặt một bó hoa trên đường vậy. Còn nếu không có nơi nào như thế, thì cũng không sao. Vì tôi đã sống trọn vẹn một đời yêu dù chỉ có một mình tôi nhớ.

Cảm ơn người từng đi qua thế giới của ta

Cảm ơn người từng đi qua thế giới của ta

Những ngày tháng sau này, mỗi người sẽ tiếp tục cuộc sống của riêng mình, đi trên con đường mà mình đã lựa chọn. Có thể sẽ không còn gặp lại, cũng không còn cơ hội bước chung một đoạn đường nào nữa. Nhưng điều đó không có nghĩa những ký ức từng có trở nên vô nghĩa. Chúng chỉ đơn giản là đã hoàn thành vai trò của mình trong một giai đoạn của cuộc đời.

back to top