17-01-2018 01:15:00

Em chỉ cần những ngày tháng chông chênh Có một bờ vai tựa vào sau vấp ngã Chỉ ngồi thôi, không một lời nào cả Mà em nghe lòng vơi nhẹ hết phiền lo

16-01-2018 01:25:00

Có thứ tình yêu đau lòng đến vậy, giá như đừng gặp lại để giữ lại được kỉ niệm đẹp cho những rung động đầu đời ấy. Giá như và giá như nhưng cuộc đời này là thế làm gì có chữ giá như, làm gì có thể quay ngược lại thời gian! Chỉ có thể học cách chấp nhận và bước qua những kỉ niệm, bước qua những tháng ngày đau lòng ấy!

15-01-2018 01:30:00

Đã rất nhiều lần em tự hỏi bản thân, liệu nói ra có phải là cách giải quyết hợp lí nhất. Em tự hỏi nếu lúc trước không nói ra có lẽ em và anh vẫn có thể là bạn. Hai người bạn thân có thể kể cho nhau về mọi chuyện trên trời dưới biển. Thế nhưng khi nói ra em thấy lòng mình nhẹ nhàng hơn, không còn phải chịu đựng cảm xúc ấy cho riêng mình nữa.

15-01-2018 01:20:00

Nếu kỷ niệm là gió thì tốt biết bao, Minh sẽ thả chúng bay đi mãi mãi, nhưng ngay cả gió cũng chẳng chịu nghe lời, vẫn nhẹ nhàng thổi khô những dòng nước mắt mà không tài nào thổi bay đi kỷ niệm đã thành dấu vết hằn sâu. Ánh nhìn, nụ cười, cái nắm tay ấm áp của Khanh như muốn quay về bên Minh một lần nữa.

15-01-2018 01:10:00

“Mẹ! Mẹ đừng tới trường của con nữa, không thôi bạn con nó thấy rồi nó biết con nghèo rồi lại đâm trò khiến con phải nghỉ học như con T đấy. À và nếu có gặp con ngoài đường thì mẹ lơ con đi nhé.” Nói rồi L quay đi, mẹ L chỉ biết đứng lặng người rồi nhìn theo con mà âm thầm khóc một mình trong vô vọng.

14-01-2018 01:20:00

Thành phố này, mỗi ngày có bao nhiêu gương mặt lướt qua cuộc đời nhau. Tôi và anh, chúng tôi cứ như những khoảng sao trời không bao giờ đến gần bên nhau được. Tôi đã ước rằng chỉ cần anh bình yên, điều gì tôi cũng sẵn sàng đánh đổi và giờ điều ước đó đã thành sự thật.

back to top