Ngôi nhà trong ký ức tuổi thơ tôi
2020-11-15 01:10:00
Ngày hôm nay, được trở về trong ngôi nhà khang trang với đầy đủ tiện nghi mà bố tôi đã làm lại, tôi cứ nhớ cái ngôi nhà cũ ngày xưa mộc mạc, gần gũi, thân quen làm sao ấy. Ngôi nhà mà tôi được sinh ra nhưng phải xa để theo bố mẹ sống nơi phố thị chỉ ông và bà nội cùng các cô tôi ở tới khi các cô xuất giá theo chồng thì chỉ còn có ông và bà sinh sống và sinh hoạt đến khi hai người về với “ nơi miền xa xăm” thì gia đình tôi về ở để hương khói cho ông bà.
Những con người thầm lặng trong đêm
2020-11-15 01:10:00
Tôi ngợi ca cái nghề của các chị, các anh nhiều lắm. Văng vẳng bên tai tôi tiếng ngâm thơ của một nghệ sĩ phát trên chiếc điện thoại thông minh bài thơ của cố nhà thơ Tố Hữu trong bài “Tiếng chổi tre” nghe sao cay nơi khoé mắt.
Sau tất cả vẫn chẳng thể từ bỏ được anh
2020-11-14 01:30:00
Sau ngần ấy năm, sau bao nhiêu cố gắng để buông tay, rồi lại cố gắng níu kéo, lại buông tay tôi vẫn mãi chẳng thể từ bỏ được anh, nhưng tôi tin rằng mình rồi sẽ ổn thôi. Sẽ có một ngày tôi thật lòng buông bỏ được anh, sẽ gặp được một người khác, một người thật sự dành cho mình, một người có thể khiến trái tim mình một lần nữa được yêu thương.
Bản làng '8 không' giữa Tây Nguyên hùng vĩ
2020-11-14 01:25:00
Thăm bản làng “8 không” giữa Tây Nguyên hùng vĩ, tôi đã nhận ra mình thật may mắn và hạnh phúc. Chuyến đi đã giúp tầm mắt và trái tim mở rộng hơn để tôi thấy mình đã trưởng thành, thêm yêu người và yêu đời hơn nữa.
Cậu biết không tớ đã luôn chờ đợi cậu
2020-11-14 01:25:00
Cậu dúi vào tay tớ chiếc kẹo nhỏ, bọc trong lớp giấy gói nilon có màu loang loáng như gói đủ màu cầu vồng trong đó “Cố lên nhé! Đợi anh”. Cậu nhìn tớ với tất cả dịu dàng trong đáy mắt. Giây phút đó tưởng chừng như kéo dài mãi cho tới giờ, mỗi khi nghĩ về cậu, mái tóc ngắn dưới ánh nắng hè, đôi mắt, nụ cười ấy vẫn khiến tớ ngẩn ngơ.
Vườn rau diếp của mẹ
2020-11-14 01:15:00
Ăn rổ rau diếp với bữa cơm ngày đông mới thấm nỗi nhọc nhằn, vất vả của mẹ bao ngày chăm vườn rau. Nhìn những luống rau mẹ trồng và những bó rau mẹ bó mang đi chợ bán ai cũng ngậm ngùi thương nhớ mẹ một thuở nuôi con khôn lớn. Từ luống rau này mà có những bữa cơm ngon thoảng trong căn bếp tranh ấm cúng.
Viết về em
2020-11-14 01:15:00
Viết về em, ôi chẳng hết được đâu Là hạnh phúc hay niềm đau nào biết Là quan tâm, là nhớ mong da diết Là nguyện yêu thương dẫu biết được cách xa.
Chúng tôi chia tay rồi, tất cả lí do đều không quan trọng nữa
2020-11-13 01:30:00
Cuối cùng tôi cũng chịu hiểu, tất cả những điều đó đều không quan trọng. Đều không quan trọng nữa rồi và điều duy nhất tôi có thể làm là lưu giữ lại những hình ảnh đẹp nhất, cất vào một góc nơi tim và vĩnh viễn chôn vùi vào quá khứ.
Mong cậu gặp được cô gái của mình
2020-11-13 01:25:00
Chúng ta có thể đã từng rất vui, đã từng thân thiết và thậm chí khi tôi viết về cậu, sự nuối tiếc về một mối quan hệ vẫn luôn ở đây trong trái tim tôi. Mong rằng cậu sẽ luôn hạnh phúc và gặp được cô gái phù hợp với mình.
Mẹ ơi, con thương mẹ cả cuộc đời của con
2020-11-13 01:15:00
Mẹ ơi, con ghét thời gian vì thời gian tàn nhẫn, mẹ của con già nhanh quá. Con thương những sợi tóc bạc, những vết chân chim hằn trên mắt mẹ. Mẹ của con, con mong mẹ già đi từ từ thôi vì con còn chưa báo hiếu được cho mẹ. Và mẹ ơi “Con thương mẹ cả cuộc đời của con”.
Anh đây rồi, em cứ ngủ ngoan thôi
2020-11-13 01:15:00
Bỗng một ngày người bước tới như mơ Gạt bỏ hết những nỗi niềm xưa cũ Tay trong tay thì thầm lời nhắn nhủ Anh đây rồi, em cứ ngủ ngoan thôi.
Những đoàn tàu không số năm ấy
2020-11-13 01:10:00
Đã bao nhiêu lần đội trưởng đã ra lệnh hủy tàu, đó là quyết định, là mệnh lệnh đau đớn nhất nhưng cũng vinh quang nhất khi không thể thoát được tàu địch.




















