Phát thanh xúc cảm của bạn !

Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?

2026-04-01 09:05

Tác giả: Đặng Châu Anh


blogradio.vn - Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.

***

Có những giấc mơ chưa kịp lớn, những hồi ức chưa một lần gọi tên, cứ thế canh cánh trong lòng, âm ỉ cháy mãi. Đôi khi ta nuối tiếc không chỉ vì bỏ lỡ, mà do bản thân đã chẳng có đủ dũng khí theo đuổi, bất chấp phong ba để được sống lại cái thời thơ ngây ươm nắng mới, chờ hoa đơm. Trong lòng thầm trách thời gian sao quá lạnh lùng, cuộc đời vốn đã mênh mông, mỗi ngày đều mở ra hành trình mới, bỏ lại biết bao dang dở phía sau. Ta phải trưởng thành dù trái tim vương đầy lưu luyến, đâu hay mai kia hạnh phúc có dịu dàng ôm lấy mình như thuở xưa đã từng…

Mười tám tuổi, ta buộc phải tự quyết định con đường sự nghiệp tương lai bằng cách lựa chọn ngành nghề bản thân muốn gắn bó. Xoay quanh đó là vô vàn yếu tố ảnh hưởng: kỳ vọng của người thân, điều kiện tài chính, tiêu chuẩn xã hội, nguyện vọng cá nhân,... Nhiều người bấm bụng chọn lấy một ngành được trọng dụng, nhưng cũng còn những trường hợp bỏ ngoài tai lời can ngăn, phản đối vì từ sâu bên trong đã có khát vọng riêng. Dù thế nào, ta cũng phải học cách làm chủ cuộc sống, quản trị rủi ro và trở thành chỗ dựa cho chính mình.

Dần dà, mỗi chúng ta đều cất giữ trong tim những câu chuyện thật khó nói thành lời. Không có lối đi nào là dễ dàng; sai lầm, mất mát vẫn luôn nối tiếp nhau. Có lúc ta chỉ ước nước mắt xoa dịu được tổn thương, chữa lành bao vụn vỡ và hàn gắn những vết nứt chẳng thể nào che giấu. Trưởng thành, âu cũng là cái giá của bài học đầu tiên về sự tự chủ, khả năng đưa ra quyết định, phán đoán dựa trên nhận thức về bản thân. Không có nhận định nào sai hay đúng hoàn toàn, mỗi người lại càng khó để biết trước. Khi đó, thất bại cũng như màn sương khuất lấp tầm nhìn, gieo rắc hoài nghi, buồn bã, phủ mờ cả những cơn mơ đã ấp ủ suốt quãng đời niên thiếu. 

Bước tới một miền đất xa lạ, nỗi cô đơn bỗng thấm sâu tựa vị đời mặn đắng. Dĩ nhiên cô đơn vẫn ẩn chứa vẻ đẹp riêng, tịch nhiên và lãng mạn, làm nên chất liệu sống cho những tâm hồn mỏng manh, dễ rung cảm với thế giới muôn màu. Bao người đã coi đó là phong vị tuổi trẻ, lấy cảm hứng mà trút lên trang thơ tất cả nỗi niềm trào dâng nơi đáy mắt. Dẫu vậy, biển đời rộng lớn, lắm điều trái ngang rất dễ khiến người ta nản chí, chạnh lòng vì sau bao nhiêu năm chỉ thấy mình lạc lõng, bơ vơ, chẳng tìm được ai thấu hiểu. Muốn tự do thì ắt phải đổi lại sự đơn độc, lẻ loi, nhiều khi vắng bóng yêu thương, một mình quạnh hiu cùng đêm trắng. Cách xa mái ấm gia đình đến vạn dặm, ta càng thêm thấm thía những lần mỏi mệt chống đỡ cả khoảng trời giông tố, xung quanh chỉ toàn ánh nhìn vô cảm, lạ lẫm giữa dòng đời ngược xuôi vô tận.

Dẫu cho vạn lần phải trả giá bằng thời gian, tin yêu, thậm chí cả những mối quan hệ quý giá, trưởng thành đồng thời cũng là bài học tất yếu ta cần trải qua. Chẳng ai có thể bao bọc, chở che ta suốt một đời dài rộng, vỗ về lúc khốn khó, gian truân. Theo lẽ thường, rồi sẽ đến lúc mỗi người rời xa tổ ấm, không còn lớn lên trong vòng tay những người thân yêu. Ta đi theo giấc mơ, lý tưởng đang vẫy gọi, lồng ngực căng tràn hơi thở của tuổi trẻ, bước chân hăng hái tiến về nơi chan hòa nắng ấm, bốn bề vang vọng tiếng yêu.

Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.

 Hầu hết chúng ta đều không tránh khỏi những lúc chùn chân, nản lòng, tự hỏi liệu mình đã đi đúng hướng hay chưa. Hàng trăm thước phim điện ảnh về thời thanh xuân như vẽ sẵn trong đầu ta một mộng tưởng: cứ nhẫn nại chịu đựng, lặng lẽ chờ đợi, rồi sau khổ ải sẽ là niềm vui viên mãn. Nhưng đến khi hiện thực ngày một khắc nghiệt, ta lại bắt đầu nghi ngờ quỹ đạo của cuộc sống. Trưởng thành là bài học cần thời gian để tích lũy, song cũng lấy đi rất nhiều mồ hôi, nước mắt, nét ngây ngô, thơ dại trong ánh mắt lấp lánh ngày nào. Đổi lại, chỉ cần ta vẫn miệt mài dấn bước, can đảm vươn lên, không nề hà khó khăn, vất vả, ắt rằng bài học ấy sẽ mãi còn nguyên giá trị, chẳng hề lãng phí xuyên suốt hành trình tuổi trẻ đáng nhớ, để mai này gợi lại những luyến nhớ xôn xao, bồi hồi khó tả. 

Bởi cõi trần vốn dĩ bất định, không có gì là trường cửu, vô biên; sự chiêm nghiệm, lớn lên từng ngày mới giúp ta nuôi dưỡng hạnh phúc lâu bền. Đừng mải níu giữ những phù du nhất thời, hay hối tiếc muộn màng của hôm qua. Đớn đau rồi cũng là quá khứ, và cái giá cho mọi vụng về, non nớt được trả lại bằng sự thấu tường, chín chắn, chậm rãi bước đi mà chẳng cần hối hả. Trưởng thành vừa là quá trình “phá kén”, “lột xác” đầy khó nhọc, song vẫn không quên gợi nhắc rằng tất thảy chông gai, trắc trở đều giúp mỗi người tôi rèn chính mình, viết nên câu chuyện cuộc đời giàu ý nghĩa, thanh sắc lẫn dư âm để mãi nhớ về.

© Đặng Châu Anh - blogradio.vn Xem thêm: Khi Bạn Yêu Chính Mình, Cả Vũ Trụ Này Cũng Sẽ Yêu Thương Bạn | Radio Tâm Sự

Đặng Châu Anh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.

Hoa sim đỏ

Hoa sim đỏ

Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.

Hành trình tìm lại sự bình yên

Hành trình tìm lại sự bình yên

Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

back to top