Phát thanh xúc cảm của bạn !

Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?

2026-04-01 09:05

Tác giả: Đặng Châu Anh


blogradio.vn - Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.

***

Có những giấc mơ chưa kịp lớn, những hồi ức chưa một lần gọi tên, cứ thế canh cánh trong lòng, âm ỉ cháy mãi. Đôi khi ta nuối tiếc không chỉ vì bỏ lỡ, mà do bản thân đã chẳng có đủ dũng khí theo đuổi, bất chấp phong ba để được sống lại cái thời thơ ngây ươm nắng mới, chờ hoa đơm. Trong lòng thầm trách thời gian sao quá lạnh lùng, cuộc đời vốn đã mênh mông, mỗi ngày đều mở ra hành trình mới, bỏ lại biết bao dang dở phía sau. Ta phải trưởng thành dù trái tim vương đầy lưu luyến, đâu hay mai kia hạnh phúc có dịu dàng ôm lấy mình như thuở xưa đã từng…

Mười tám tuổi, ta buộc phải tự quyết định con đường sự nghiệp tương lai bằng cách lựa chọn ngành nghề bản thân muốn gắn bó. Xoay quanh đó là vô vàn yếu tố ảnh hưởng: kỳ vọng của người thân, điều kiện tài chính, tiêu chuẩn xã hội, nguyện vọng cá nhân,... Nhiều người bấm bụng chọn lấy một ngành được trọng dụng, nhưng cũng còn những trường hợp bỏ ngoài tai lời can ngăn, phản đối vì từ sâu bên trong đã có khát vọng riêng. Dù thế nào, ta cũng phải học cách làm chủ cuộc sống, quản trị rủi ro và trở thành chỗ dựa cho chính mình.

Dần dà, mỗi chúng ta đều cất giữ trong tim những câu chuyện thật khó nói thành lời. Không có lối đi nào là dễ dàng; sai lầm, mất mát vẫn luôn nối tiếp nhau. Có lúc ta chỉ ước nước mắt xoa dịu được tổn thương, chữa lành bao vụn vỡ và hàn gắn những vết nứt chẳng thể nào che giấu. Trưởng thành, âu cũng là cái giá của bài học đầu tiên về sự tự chủ, khả năng đưa ra quyết định, phán đoán dựa trên nhận thức về bản thân. Không có nhận định nào sai hay đúng hoàn toàn, mỗi người lại càng khó để biết trước. Khi đó, thất bại cũng như màn sương khuất lấp tầm nhìn, gieo rắc hoài nghi, buồn bã, phủ mờ cả những cơn mơ đã ấp ủ suốt quãng đời niên thiếu. 

Bước tới một miền đất xa lạ, nỗi cô đơn bỗng thấm sâu tựa vị đời mặn đắng. Dĩ nhiên cô đơn vẫn ẩn chứa vẻ đẹp riêng, tịch nhiên và lãng mạn, làm nên chất liệu sống cho những tâm hồn mỏng manh, dễ rung cảm với thế giới muôn màu. Bao người đã coi đó là phong vị tuổi trẻ, lấy cảm hứng mà trút lên trang thơ tất cả nỗi niềm trào dâng nơi đáy mắt. Dẫu vậy, biển đời rộng lớn, lắm điều trái ngang rất dễ khiến người ta nản chí, chạnh lòng vì sau bao nhiêu năm chỉ thấy mình lạc lõng, bơ vơ, chẳng tìm được ai thấu hiểu. Muốn tự do thì ắt phải đổi lại sự đơn độc, lẻ loi, nhiều khi vắng bóng yêu thương, một mình quạnh hiu cùng đêm trắng. Cách xa mái ấm gia đình đến vạn dặm, ta càng thêm thấm thía những lần mỏi mệt chống đỡ cả khoảng trời giông tố, xung quanh chỉ toàn ánh nhìn vô cảm, lạ lẫm giữa dòng đời ngược xuôi vô tận.

Dẫu cho vạn lần phải trả giá bằng thời gian, tin yêu, thậm chí cả những mối quan hệ quý giá, trưởng thành đồng thời cũng là bài học tất yếu ta cần trải qua. Chẳng ai có thể bao bọc, chở che ta suốt một đời dài rộng, vỗ về lúc khốn khó, gian truân. Theo lẽ thường, rồi sẽ đến lúc mỗi người rời xa tổ ấm, không còn lớn lên trong vòng tay những người thân yêu. Ta đi theo giấc mơ, lý tưởng đang vẫy gọi, lồng ngực căng tràn hơi thở của tuổi trẻ, bước chân hăng hái tiến về nơi chan hòa nắng ấm, bốn bề vang vọng tiếng yêu.

Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.

 Hầu hết chúng ta đều không tránh khỏi những lúc chùn chân, nản lòng, tự hỏi liệu mình đã đi đúng hướng hay chưa. Hàng trăm thước phim điện ảnh về thời thanh xuân như vẽ sẵn trong đầu ta một mộng tưởng: cứ nhẫn nại chịu đựng, lặng lẽ chờ đợi, rồi sau khổ ải sẽ là niềm vui viên mãn. Nhưng đến khi hiện thực ngày một khắc nghiệt, ta lại bắt đầu nghi ngờ quỹ đạo của cuộc sống. Trưởng thành là bài học cần thời gian để tích lũy, song cũng lấy đi rất nhiều mồ hôi, nước mắt, nét ngây ngô, thơ dại trong ánh mắt lấp lánh ngày nào. Đổi lại, chỉ cần ta vẫn miệt mài dấn bước, can đảm vươn lên, không nề hà khó khăn, vất vả, ắt rằng bài học ấy sẽ mãi còn nguyên giá trị, chẳng hề lãng phí xuyên suốt hành trình tuổi trẻ đáng nhớ, để mai này gợi lại những luyến nhớ xôn xao, bồi hồi khó tả. 

Bởi cõi trần vốn dĩ bất định, không có gì là trường cửu, vô biên; sự chiêm nghiệm, lớn lên từng ngày mới giúp ta nuôi dưỡng hạnh phúc lâu bền. Đừng mải níu giữ những phù du nhất thời, hay hối tiếc muộn màng của hôm qua. Đớn đau rồi cũng là quá khứ, và cái giá cho mọi vụng về, non nớt được trả lại bằng sự thấu tường, chín chắn, chậm rãi bước đi mà chẳng cần hối hả. Trưởng thành vừa là quá trình “phá kén”, “lột xác” đầy khó nhọc, song vẫn không quên gợi nhắc rằng tất thảy chông gai, trắc trở đều giúp mỗi người tôi rèn chính mình, viết nên câu chuyện cuộc đời giàu ý nghĩa, thanh sắc lẫn dư âm để mãi nhớ về.

© Đặng Châu Anh - blogradio.vn Xem thêm: Khi Bạn Yêu Chính Mình, Cả Vũ Trụ Này Cũng Sẽ Yêu Thương Bạn | Radio Tâm Sự

Đặng Châu Anh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)

Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:

Hằng số của thanh xuân

Hằng số của thanh xuân

Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?

Sẽ nhớ những gì anh nói

Sẽ nhớ những gì anh nói

'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'

Cánh hoa không lời

Cánh hoa không lời

Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.

Nhà

Nhà

Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.

Chậm một nhịp yêu (Phần 1)

Chậm một nhịp yêu (Phần 1)

Chuyến xe lại dừng, mỗi lần thắng xe là y như rằng cô lại bị đẩy lùi ra sau nhưng lần này, cảm giác khó chịu không còn nhiều như trước. Hóa ra là do anh đứng ngay phía sau, nhanh chóng nắm lấy vai cô, kéo sát vào người mình để giảm bớt độ xóc cũng như tránh cho cô va phải người khác.

Chỉ là tôi không còn chờ được nhớ đến

Chỉ là tôi không còn chờ được nhớ đến

Và có lẽ, điều mạnh mẽ nhất ở tôi không phải là việc tôi không còn tổn thương nữa, mà là việc dù vẫn còn tổn thương, tôi vẫn chọn không gục ngã, vẫn chọn bước tiếp, vẫn chọn tin rằng mình xứng đáng với một cuộc sống tử tế hơn — kể cả khi điều đó bắt đầu chỉ từ chính mình.

Tết này con sẽ về (Kết thúc)

Tết này con sẽ về (Kết thúc)

Chúng tôi đứng cạnh nhau, lặng lẽ. Nắng đã lên cao, chiếu xuống sân chùa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều rất rõ ràng: mẹ chưa bao giờ rời bỏ tôi. Mẹ chỉ đổi cách ở lại. Mẹ ở trong giọng nói trầm lặng của ba, trong tiếng cười rộn ràng của em trai, trong từng lần tôi đủ can đảm quay về nhà. Mẹ ở trong việc tôi học cách sống tiếp, không còn trốn chạy hạnh phúc. Trong căn nhà quen thuộc ấy, tôi chợt nghe như có một giọng nói rất khẽ, rất quen, vang lên đâu đó giữa những ngày giáp Tết. “Về rồi hả con.”

Sống như những đóa hoa

Sống như những đóa hoa

Khi mỗi người biết nở một đóa hoa trong chính đời sống của mình, cuộc đời dù còn nhiều lo toan, cũng sẽ bớt khắc nghiệt và thêm nhiều hương sắc nhân ái.

Thả trôi hết những phiền muộn.

Thả trôi hết những phiền muộn.

Con người sống một đời, điều gì quan trọng nhất? Ngồi bên hiên nhà, trà chiều thư thả, lặng nhìn gió thổi mây bay, những điều bình dị ấy dường như chúng ta đã bỏ rơi trong nhịp sống hối hả hiện đại. Nhưng qua cơn đại dịch, chắc hẳn chúng ta đều nhận ra cuộc sống thật mong manh. Cuộc sống nhẹ nhàng nhất là hãy trân quý từng phút giây đang sống, mong một sức khỏe bình an là quá đủ đúng không bạn?

back to top