Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mẹ ơi, con thương mẹ cả cuộc đời của con

2020-11-13 01:15

Tác giả: Tuyệt Diễm


blogradio.vn - Mẹ ơi, con ghét thời gian vì thời gian tàn nhẫn, mẹ của con già nhanh quá. Con thương những sợi tóc bạc, những vết chân chim hằn trên mắt mẹ. Mẹ của con, con mong mẹ già đi từ từ thôi vì con còn chưa báo hiếu được cho mẹ. Và mẹ ơi “Con thương mẹ cả cuộc đời của con”.

*** 

Tiếng gọi mẹ thiêng liêng biết bao, thật may mắn vì con được làm con của mẹ.

Ngày đầu tiên nhìn thấy mẹ là sau 9 tháng 10 ngày con nằm trong không gian bé xíu nhưng ấm áp mang tên “bụng của mẹ”. Lúc đấy con nghĩ “Đang yên ổn trong đấy mẹ lôi con ra ngoài làm gì?”. Con cáu, giận mẹ nên khóc toáng lên, tự nhiên con thấy mẹ cũng khóc, thương mẹ quá nên con đành nín rồi ôm lấy mẹ.

Khi con được tám tháng, những cái răng bắt đầu mọc lên. Cứ mọc một cái là con lại bị sốt, cơn sốt hành hạ con đến mệt nhoài nhưng hình như mẹ còn mệt hơn con. Đêm nào mẹ cũng ôm con trên tay, mẹ liên tục nói: “Mẹ xin lỗi con, con đừng khóc nữa mà.” 

Con không hiểu mẹ xin lỗi con chuyện gì, con không muốn khóc đâu nhưng con đau lắm. Cứ lặp đi lặp lại như vậy cho đến gần sáng, con khóc mệt nên chìm vào giấc ngủ, lúc đấy mẹ mới đặt con xuống rồi đi nấu cơm. Từ khi con chào đời đến khi con tròn một tuổi, con thì ngày càng lớn, mẹ lại càng gầy đi.

Lúc con được một tuổi, đôi chân bé xíu cứ thoăn thoắt chạy theo bóng mẹ. Lúc con bập bẹ gọi mẹ, đôi mắt mẹ cười tựa vầng trăng sáng trên bầu trời.

con-chua-thuong-vo

Khi con tròn năm tuổi, con phải đi học mẫu giáo.Thật sự con chẳng muốn xa mẹ đâu. Con khóc thét chạy đến ôm chân bố, chân bà nội, mếu máo nói “Bà ơi, bố ơi cháu không muốn đi học đâu, cháu muốn ở nhà với bà với bố cơ.” Mẹ khuyên con cả nửa ngày, mẹ bảo đi học một chút thôi, rồi chiều mẹ đón về sớm.

Con đành buông chân bà ra rồi đi học cùng mẹ. Lên lớp con chẳng học được gì, con cũng chẳng chơi cùng các bạn. Con xách cặp ra ngồi bệt trước cửa, đôi mắt bé xíu cứ nhìn về phía cổng ngóng dáng mẹ.

Hai ngày liên tiếp như vậy, cô giáo nói với mẹ. Mẹ về hỏi con tại sao không chơi cùng các bạn. “Các bạn cứ khóc nhè, xấu lắm.” Mẹ bật cười khanh khách “Ôi bà cụ non của mẹ, khi bạn khóc thì con nên dỗ dành bạn, sao lại chê bạn xấu?”. Con gật gù ngẫm nghĩ “Vậy ngày mai con sẽ chơi với các bạn.”

Một ngày mới đầy năng lượng lại bắt đầu. Hôm nay con dậy sớm hơn mẹ, vệ sinh cá nhân xong, con mặc bộ đồ thật xinh, tóc thắt bím ngoe nguẩy khi con bước đi. Mẹ nói “Công chúa của mẹ xinh quá.” Rồi mẹ thơm lên má con.

Bước vào cửa lớp rồi tạm biệt mẹ. Bỏ đi vẻ hiền lành của những ngày đầu, con trở thành đại ca của ba cô bạn nhỏ trong lớp. Chúng con quậy tung lớp học, rồi chọc ghẹo bạn Sữa của lớp mẫu giáo. 

Sữa khóc nhè, chạy đi mách lẻo với cô giáo. Cô giáo gọi con lại, lúc cô chuẩn bị hỏi, nước mắt con đã rơi rồi. Cô thấy thương con quá, nên bảo con với bạn Sữa bắt tay làm hòa.

me-danh-cho-con-gai

Những ngày sau đó, Sữa cứ theo chân con, bạn chia cho con những hộp sữa và bánh kẹo bạn mang từ nhà lên. Từ đó con không còn ghét bạn Sữa nữa. Chúng con trở thành bạn thân nhưng Sữa gọi con là “đại ca”.

Năm con lên lớp Một, mẹ lại tất bật hơn. Chuẩn bị nào là sách vở, bọc lại, bút, thước,… đủ thứ trên đời. Con ngây thơ hỏi mẹ “Sao mẹ không để con học mẫu giáo tiếp cùng bạn Sữa, lên lớp Một thật là phiền phức.”

Sữa nói sẽ học tiếp lớp một cùng con nhưng vào ngày nhập học, con không thấy bạn ấy đâu. Chạy lại hỏi cô giáo thì cô bảo bạn Sữa không có tên trong danh sách lớp. Con buồn nguyên một ngày hôm ấy.

Trở về nhà, lúc ăn cơm mẹ hỏi con tại sao ăn ít như vậy. Con đành kể cho mẹ nghe. Mẹ xoa đầu con “Bạn Sữa đang đi học ở trường khác, bạn có con đường của riêng bạn, con có con đường của riêng con. Bạn đang nỗ lực, con cũng phải cố gắng nhé.”

Bỗng một ngày con nhận ra mình đã lớn rồi, là lúc con bắt đầu dậy thì. Con trở nên cáu gắt và bướng bỉnh. Khuôn mặt mọc lên những bé mụn đáng ghét. Cơ thể con cũng dần thay đổi. Mẹ nói “Công chúa của mẹ đã là thiếu nữ rồi đấy”.

Con không thích làm người lớn. Bởi con càng lớn, mẹ càng già đi. Suy nghĩ của con ngày càng phức tạp, con chỉ muốn làm cô công chúa nhỏ rúc trong lòng mẹ.

Nhà mình ở vùng quê nghèo khó, lúc mẹ hỏi mai sau lớn lên con sẽ làm gì, con ngẫm nghĩ rồi đáp rằng “Con sẽ đi ra thành phố học tập, rồi kiếm tiền gửi về cho bố mẹ.” Nghe xong mẹ bật cười.

boi-vi-tinh-anh-qua-doi-mong-manh

Hôm con phải lên đường đi học, lưu luyến không muốn rời tay mẹ. Hôm ấy con thấy bố và bà nội đều khóc. Mẹ của con kiên cường mỉm cười đưa con ra trước cửa xe. Lúc xe lăn bánh, đi được một đoạn thì con thấy mẹ ôm cổ bố rồi lau nước mắt. Giây phút ấy con cũng bật khóc. Con thương bố mẹ biết bao.

Ngày nào mẹ cũng gọi điện hỏi thăm con “Ăn uống thế nào?, “Học hành có mệt không?”, “Muốn ăn gì không để mẹ mua rồi gửi ra ngoài đó?”, Nếu thiếu tiền cứ nói với bố mẹ nhé, bố mẹ lo được”.

Nhập học được một tháng, con muốn đi làm thêm. Con xin được một công việc nhàn hạ, nhưng họ bảo cần đặt cọc. Lúc ấy trong người con còn một ít tiền, con liều lĩnh đặt cọc hết tất cả. Bạn bè con nói đó là đường dây lừa đảo, con không tin, vì muốn kiếm tiền nhanh chóng.

Vào hôm biết được mình bị lừa hết tất cả tiền, con buồn bã, chỉ muốn trở về nhà cùng bố mẹ ngay lập tức. Bố mẹ gọi điện, con không dám nghe máy. Mẹ gọi đến cuộc điện thoại thứ ba, con sợ bố mẹ lo lắng nên mới nghe máy. Nghe mẹ hỏi dồn dập lo lắng, con đã bật khóc rồi kể cho mẹ nghe mọi chuyện. Mẹ không mắng con, mẹ chỉ nhẹ nhàng “Bị lừa một lần rồi thì lần sau phải khôn ra nhé con”.

Thời gian nhanh như chớp mắt. Con ra trường và xin được một công việc lương khá ổn. Con muốn đón bố mẹ ra thành phố ở với con. Nhưng mẹ từ chối “Con cứ làm đi, khi nào cảm thấy muốn về thì về với bố mẹ. Bố mẹ luôn chờ. Còn chuyện ra thành phố ở thì thôi đi, bố mẹ thích không khí ở quê hơn, thành phố chật chội, có gì mà thích”.

meyeu

Một năm con mới về nhà một lần. Bố mẹ chuẩn bị đủ món cho con ăn. Ban đêm thì con ngủ cùng mẹ, tiếng mẹ thủ thỉ đưa con vào giấc ngủ say.

Mẹ ơi, con ghét thời gian vì thời gian tàn nhẫn, mẹ của con già nhanh quá. Con thương những sợi tóc bạc, những vết chân chim hằn trên mắt mẹ. Mẹ của con, con mong mẹ già đi từ từ thôi vì con còn chưa báo hiếu được cho mẹ. Và mẹ ơi “Con thương mẹ cả cuộc đời của con”.

© Tuyệt Diễm - blogradio.vn

Xem thêm: Khi mẹ nhớ con – mẹ gọi, khi con nhớ mẹ - mẹ ở đâu?

Tuyệt Diễm

Hãy làm những gì bạn thích, bởi bạn chỉ sống một lần thôi. Đừng quan tâm đến ánh mắt của người khác, bởi bạn sống vì hạnh phúc của chính mình, không phải vì hạnh phúc của họ.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tôi vẫn luôn đợi cậu dù bất cứ chuyện gì xảy ra

Tôi vẫn luôn đợi cậu dù bất cứ chuyện gì xảy ra

Hiện tại thì không sao nữa rồi, tôi vẫn dõi theo cậu. Tôi chẳng còn những mộng mơ về đôi ta như lúc đầu nữa rồi, không còn ngốc nghếch chạy theo cậu. Giờ tôi đã có một mục tiêu quan trọng của riêng mình. Tôi chỉ mong cậu luôn hạnh phúc và mỉm cười, không phải buồn phiền vì bất cứ điều gì cả. Và hãy luôn nhớ rằng tôi vẫn luôn ở đây đợi cậu cho dù có chuyện gì xảy ra đi nữa.

Những năm tháng vô tư tuổi 17, có phải đã biến mất rồi không?

Những năm tháng vô tư tuổi 17, có phải đã biến mất rồi không?

Chúng tôi, vốn không biết, bốn năm trôi qua, ai cũng có nỗi khổ của riêng mình, có những vấn đề nan giải trong cuộc sống. Có bao giờ, chúng tôi tự hỏi, con người vô tư tuổi 17 ấy, có phải đã mãi mãi biến mất rồi hay không?”.

Những bài học cuộc sống từ Audrey Hepburn

Những bài học cuộc sống từ Audrey Hepburn

Năm tháng qua đi, những bài học cuộc sống của Audrey Hepburn vẫn còn vang vọng, để khi một ai đó đang cần tiếp thêm động lực cho hành trình sắp tới, chúng hiện hữu như những tia sáng hướng người ta đến một thái độ sống tích cực hơn.

8 tuyệt chiêu phong thủy giúp tăng lương, thăng chức vù vù

8 tuyệt chiêu phong thủy giúp tăng lương, thăng chức vù vù

Để ý một chút chỗ ngồi, bàn làm việc nơi công sở, nếu hợp phong thủy sẽ giúp bạn tăng lương, thăng chức vù vù.

Dù gì thì vẫn phải tiến về phía trước

Dù gì thì vẫn phải tiến về phía trước

Những ngày tháng ấy bình dị biết bao nhiêu. Chỉ có ăn và học. Tôi ước mình vẫn có thể đạp mãi chiếc xe ấy, đi mãi con đường ấy và ăn những bữa cơm không cần thịnh soạn bên chúng bạn bè.

Thanh xuân của em không phải là anh

Thanh xuân của em không phải là anh

Nếu có một ngày mình sẽ lạc trôi Về thanh xuân, để rồi ngơ ngác Nhịp đau xưa, chứng minh mình từng khác Thì cuối đường là ai đó - chẳng thanh xuân.

Tim biết đi đâu tìm cánh cửa tâm hồn?

Tim biết đi đâu tìm cánh cửa tâm hồn?

Trong đêm đen tim im lặng suy tư Mái nhà nào đây sẽ là nơi dừng bước? Ánh lửa xa xăm mời gọi tim phía trước Mệt mỏi tiêu tan, tim vội vã kiếm tìm

Em gọi tên anh hết hôm nay nữa thôi

Em gọi tên anh hết hôm nay nữa thôi

Màn đêm buông xuống kết thúc cuộc sống chưa kịp bắt đầu, kết thúc ngày dài của bản thân tôi và kết thúc cho mối tình mà tôi là người đánh mất. Người ta vẫn thường nói rằng đêm là sự kết thúc của ngày và là sự chuẩn bị cho một ngày mới. Tôi chẳng biết tôi và anh rồi sẽ thế nào, chuyện tình cảm của tôi và anh sẽ ra sao, nhưng chỉ thầm mong anh sẽ vui và hãy thật an nhiên vào những ngày tiếp theo “Lần cuối cùng cho em được gọi tên anh, người em rất yêu”.

5 suy nghĩ tai hại khiến bạn nghèo mãi không giàu, cố mãi không thành công

5 suy nghĩ tai hại khiến bạn nghèo mãi không giàu, cố mãi không thành công

Bạn muốn cuộc sống của mình thay đổi, hãy thay đổi ngay 5 suy nghĩ “tai hại” này. Đừng mơ mộng về cuộc sống giàu sang, về việc thành công sẽ tuyệt vời như thế nào. Thay vào đó, hãy bắt đầu suy nghĩ về những gì bạn cần làm để đạt được mục tiêu đề ra. Niềm tin hạn chế, suy nghĩ sai lầm sẽ khiến bạn nghèo mãi không giàu, cố mãi không thành công.

Tình yêu ở phía bình minh (Phần 2)

Tình yêu ở phía bình minh (Phần 2)

Phải chăng cô đã yêu anh? Cô có nên mạo hiểm một lần nữa, có nên đánh cược sự tổn thương sẽ ập đến bất cứ lúc nào để được bên anh? Cô quay cuồng trong mớ hỗn độn: buông hay níu? Và đến chủ nhật thứ mười mấy, khoảng xa cách đủ để con tim cô nức nở gọi tên anh.

back to top