Sao không chờ nhau thêm chút nữa?
2020-06-19 01:25
Tác giả:
Tuyệt Diễm
blogradio.vn - Ai biết được đâu có những cách xa rồi sẽ là mãi mãi. Và ai biết được chỉ cần một lần bỏ lỡ, cả cuộc đời cũng không thể chờ nhau.
***
Cô từng nghĩ tình yêu không cần môn đăng hộ đối, yêu là việc của hai người, không cần quan tâm đến gia đình, dòng họ, nhưng trải qua cuộc tình dài gần năm năm với anh thì cô mới hiểu.
Cô từng nghĩ những người yêu nhau rồi sẽ quay về bên nhau. Ai biết được đâu có những cách xa rồi sẽ là mãi mãi. Và ai biết được chỉ cần một lần bỏ lỡ, cả cuộc đời cũng không thể chờ nhau.
Năm cô lên lớp mười hai thì lớp cô có bạn mới chuyển đến. Chàng trai ấy cao ráo, mắt đeo cặp kính mơ màng, cậu đeo cặp một bên vai, dáng vẻ ấy vừa liếc mắt nhìn đã ăn sâu vào tận tim cô. Từ lúc ấy, cô đã tin trên đời này có cái gọi là vừa gặp đã yêu. Cậu được xếp ngồi sau lưng cô, nghe nói cậu là học sinh chuyên toán, còn cô thuộc dạng học hành không giỏi, thường xuyên trốn học hoặc ngủ trong giờ.

Cô được nuôi dưỡng như tiểu thư nhà giàu, thích gì thì được nấy, thường xuyên tụ tập với đám con trai trong lớp.
Cậu là con trai cả trong gia tộc họ Cung, dưới cậu có các em trai của mẹ hai, mẹ ba. Bố cậu là một người đàn ông lăng nhăng, cậu hận vì mang trong mình giọt máu của ông. Có một lần cãi nhau với bố, cậu từ bỏ quyền kế thừa gia tộc và vứt bỏ gia tộc từ đó. Ban đêm cậu làm DJ cho quán bar nổi tiếng, vì có quen biết với anh chủ quán nên anh đồng ý nhận cậu. Ban ngày cậu đi học bình thường. Cuộc sống tuy vất vả nhưng cậu cảm thấy tâm hồn an yên.
Cô giáo giao cho cậu nhiệm vụ kèm cô học, nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của cô, cậu dần dần cảm thấy thích cô. Cô và cậu bắt đầu yêu nhau.
Cô không biết dòng tộc phía sau cậu, nên cứ nghĩ nhà cậu không khá giả. Cậu không chia sẻ với cô về cuộc sống riêng tư của cậu. Có một lần cô thấy cậu làm DJ ở quán bar, cô cứ nghĩ cậu là học sinh vượt khó nên nhiều lần đi chơi cùng đám bạn của cô thì cô nhét túi cho cậu ít tiền vì sợ cậu không có tiền trả.

Cô cùng cậu hẹn ước sẽ vào cùng một trường đại học để tiện cho quá trình yêu đương. Sau khi tốt nghiệp đại học, cô vẫn ở thành phố này làm việc, còn cậu nhận được lời mời của công ty A ở thành phố khác. Cô không muốn xa cậu, nhưng cậu bảo vì tương lai của hai người, nên cô để cậu đi. Lúc tiễn cậu ra sân bay, cô cứ ôm chặt cậu không buông, cho đến khi tiếng phát thanh truyền đến chuyến bay chuẩn bị cất cánh thì cô mới luyến tiếc buông cậu ra.
Cậu nói:
“Thời đại này, giao thông phát triển, nhớ anh thì nói anh bay về tìm em, có phải xa nhau luôn đâu”.
Anh cốc nhẹ lên trán cô, rồi vẫy tay tạm biệt.
Ba ngày cậu ở thành phố khác là ba ngày không liên lạc. Đến ngày thứ tư thì cô nhận được cuộc gọi của cậu, cậu nói: “Chia tay nhé em”. Cô bảo cậu đang đùa phải không, nhưng không có tiếng hồi âm, cuộc gọi bị cắt đứt. Cô lục lọi trí nhớ xem mình đã làm gì sai. Cô đặt vội chuyến bay về thành phố của anh, nhưng rồi chợt nhận ra, ngoài số điện thoại thì cô không biết anh ở đâu.

Sau chia tay ngày nào nước mắt cô cũng rơi ướt gối, cô mong chờ cuộc gọi của anh biết nhường nào. Tròn một tháng sau, có một cuộc gọi từ dãy số lạ lúc nửa đêm, cô vốn nhút nhát nên không dám nghe. Cuộc gọi tắt, dãy số đó lại gọi lần nữa, cô quyết định nhấc máy lên nghe. Là giọng nói mà cô ngày đêm nhớ mong: “Anh nhớ em quá”. Cô khóc nấc lên: “Anh ở đâu vậy? Em muốn nói chuyện với anh”. Cô nghe tiếng tút tút ngân dài, lòng cô cứ vậy mà trùng xuống tận đáy. Rồi cứ như vậy, một tuần cậu gọi cho cô một lần, cậu nói nhớ cô rồi lại thôi. Nhiều lần cô trách cậu nhẫn tâm, bỏ cô rồi sao không dứt khoát luôn, để cô ôm hy vọng với cậu thật nhiều.
Có một lần bạn bè cấp ba rủ họp mặt, cô biết là cậu sẽ đến nên ngồi tàu ngầm bốn tiếng để về thành phố kỉ niệm của hai người. Mấy tháng không gặp cậu gầy đi nhiều, mái tóc kiểu Hàn Quốc ngày ấy đã được cậu cắt gọn lên, bây giờ cậu không còn nét thư sinh mà thay vào đó là vẻ đẹp của đàn ông trưởng thành. Mấy tháng không gặp, cô và cậu dần trở nên xa lạ, cô dõi theo cậu suốt cả bữa tiệc nhưng ánh mắt cậu không hề dừng lại trên người cô. Mọi người cũng nhận ra sự bất thường giữa chúng tôi nên lúc tiệc tàn, biết tôi không đi xe đến nên mọi người đẩy tôi ngồi cùng xe với cậu.
Anh Thành là bạn của cô và cậu, người chứng kiến quá trình cô cậu bắt đầu yêu nhau, tới khi cô và cậu trở nên xa lạ. Anh Thành lái xe, cô và cậu ngồi ở ghế sau, cậu say rồi, cứ thế dựa lên vai cô. Ra đến bến tàu, cô chờ cậu tỉnh dậy để cùng bắt xe về, nhưng chờ mãi, chờ mãi, đến khi chuyến tàu cuối cùng chuẩn bị khởi hành cậu vẫn không tỉnh. Cô đành cất lời:
“Anh Thành ơi, em không đợi được rồi. Em đi về trước đây.”
Cô bước chân lên tàu, tìm được chỗ ngồi và nhắm mắt ngủ. Chuông điện thoại reo, cô nhấc máy, đầu dây bên kia cậu cất lời:
“Em đợi anh làm gì? Chúng ta chia tay rồi”.
Cô nói:
“Em không đợi anh, em đợi một chút hy vọng cho cuộc tình mình, nhưng em đợi không được rồi”.
Nói rồi cô cúp máy, ngước mắt nhìn xa xăm ngoài cửa, giọt nước mắt lăn dài trên má, cô khóc vì điều gì đây, khóc thương anh, thương cô hay thương cho cuộc tình đã đến hồi kết.

Cô trở lại với cuộc sống của mình, ngày ngày đi làm, cuối tuần dành một chút thời gian về thăm ba mẹ. Người ta nói: “Tình yêu sẽ làm con người ta trưởng thành, hạnh phúc có, đau thương có thì năm tháng mới trọn vẹn”.
Cuối tuần này ở công ty tổ chức một buổi tụ tập nho nhỏ nhằm giúp mọi người hòa thuận hơn. Cô mặc một chiếc váy trắng ôm sát eo, tóc dài buông xõa, trang điểm nhẹ nhàng. Ngồi vào bàn cùng mọi người, tay với ly rượu đưa lên miệng uống. Nghe nói hôm nay có một người trong công ty muốn tỏ tình với người mình thích, cô cũng hóng hớt muốn biết cô gái đấy là ai. Mọi người đến đông đủ, anh giám đốc Tô đứng dậy cất lời:
“Cảm ơn mọi người hôm nay đã dành chút thời gian đến đây. Cũng sắp tới năm mới rồi, thành tích của mọi người đã được cải thiện rất nhiều và hy vọng rằng chúng ta sẽ có bao lì xì to bự trong năm mới. Mọi người cùng nâng ly nào”.
Mọi người cùng nhau nâng ly, nhìn nhau cười hạnh phúc. Giám đốc Tô cạn ly xong thì điện thoại anh có người gọi đến, anh ra ngoài nghe điện thoại. Năm phút sau, ánh đèn tắt, anh quay lại, tay trái đẩy xe bánh kem hình trái tim với ánh nến nhỏ lung linh, tay phải anh ôm bó hoa hồng đỏ. Anh cứ vậy mà đi đến trước mặt cô, anh nói:
“Em nhớ lúc công ty chúng ta tổ chức sự kiện ở Đại Lãnh không? Lúc có một đứa trẻ bị chuột rút chìm xuống nước, bản thân mình không biết bơi mà em cứ chạy ra cứu đứa bé đó, đến chính mình còn nguy hiểm, lúc đó anh thật sự thấy em rất ngốc, mong mình có thể bảo vệ, che chở cho em”.
Cô cãi lời anh:
“Là tại vì em không tìm được ai ở gần, em nghĩ nước biển sẽ không sâu lắm”.
Anh Tô lại nói:
“Đây không phải vấn đề trong lời nói của anh, mà là anh thích em, em đồng ý làm bạn gái anh chứ?”
Đồng nghiệp trong công ty liên tục hò hét: “Đồng ý đi, đồng ý đi”.
Cảm xúc cô rối bời, anh là một chàng trai rất tốt, gia cảnh cũng không tệ, và anh còn yêu cô, chia tay lâu rồi có lẽ đến lúc cô nên tìm một chỗ dựa mới. Cô gật đầu đồng ý. Anh mỉm cười hạnh phúc, rồi hét to:
“Mọi người cứ ăn uống thoải mái, không say không về, chầu này tôi bao tất.”

Thế là mọi người cùng nhau ăn uống vui vẻ.
Bữa tiệc kết thúc lúc ba giờ sáng, anh đưa cô về, đến trước cửa chung cư cô thì anh dừng xe lại. Cô bước xuống xe rồi vẫy tay tạm biệt anh. Bước chân lên thềm cửa thì chuông điện thọai cô reo, có số lạ gọi đến, cô nhấc máy. Cậu nói:
“Mình quay lại được không em? Anh vừa mở được một công ty nhỏ, anh lo được cho cuộc sống của em rồi”.
Cô đáp lại:
“Em đã có người yêu rồi”.
Nói xong cô cúp điện thoai, nước mắt rơi xuống mặn đắng, cô khóc nấc lên. Cô thầm trách cậu ích kỉ, cậu nghèo cô vẫn theo cậu, tại sao cậu lại sợ nghèo mà bỏ rơi cô, đến lúc cô tưởng đã tìm được hạnh phúc mới thì cậu quay lại dằn vặt cô. Cô bước từng bước lên bậc cầu thang rồi vào phòng, không mở đèn, không cởi giày, cô cứ thế nằm lên giường khóc đến kiệt sức rồi chìm vào giấc ngủ.

Trong mơ, cô thấy dáng cậu trên sân trường, thấy cậu ngồi đọc sách dưới ánh mặt trời, thấy lúc cô ngủ gật thì cậu dơ tay che ánh sáng cho cô, thấy cả lúc cậu tuyệt tình buông tay cô ra rồi quay lưng về hướng khác. Giấc ngủ cứ chập chờn, nửa tỉnh nửa mơ, lúc tỉnh dậy cơ thể mỏi nhừ, đầu óc cô nặng trịch. Điện thoại reo, là anh Thành gọi:
“Em bình tĩnh nghe anh nói, thằng nhóc bị tai nạn đang nằm ở tầng 4 bệnh viện XX, em tranh thủ đến nhanh kẻo không kịp”.
Cô lao nhanh ra cửa, bắt vội chiếc taxi đến bệnh viện XX, nước mắt lưng tròng, cô bay vào hỏi anh Thành:
“Cậu ấy đâu? Tại sao cậu ấy nằm trong đấy, hôm qua không phải vẫn ổn sao?” Anh Thành nói:
“Hai đứa mày yêu nhau mà sao lại cứ dằn vặt nhau như vậy? Thằng nhóc hôm qua uống say, lái xe ô tô rồi đâm vào cột điện, hiện tại đang nguy hiểm đến tính mạng”.
Cô nghe xong thì quỳ sụp xuống, anh Thành cũng ngồi xuống cùng cô, anh nói: “Em có biết vì sao thằng nhóc chọn chia tay với em không? Tranh đấu trong gia tộc nó quá gay gắt, mặc dù từ bỏ quyền thừa kế nhưng ba nó vẫn mong nó quay về, vì nó là con cả. Mấy đứa em cùng cha khác mẹ của nó cũng lớn hết rồi, mấy bà mẹ kế thì bà nào cũng nhắm vào gia sản của ba nó. Thằng nhóc đúng là số khổ. Nó lo em sẽ bị cuốn vào vòng xoáy này nên định giải quyết ổn thỏa rồi mới tìm em, không ngờ là vòng xoáy này lại kéo dài như vậy. Dài đến mức nó để mất em rồi”.
Đèn phẫu thuật tắt, bác sĩ đi ra, y tá đẩy một chiếc xe chùm vải trắng che khuất khuôn mặt người ấy, cô run rẩy không dám lại gần, cứ ngây ngốc ngồi bệt xuống đất. Anh Thành ở bên cạnh quay đi lau nước mắt. Bác sĩ tuyên tử lúc mười giờ sáng ngày mười bốn tháng ba vì lí do va chạm mạnh, phần đầu máu tụ quá nhiều.

Một ngày của mùa xuân, cô không khóc, cứ ngồi yên lặng bên mộ của cậu, mắt ngắm nhìn bức ảnh trên bia mộ. Cô mỉm cười cứ như thể cậu ngồi ngay cạnh cô, hai người vẫn như thuở còn yêu nhau.
Có tiếng nói trong gió:
“Anh đi rồi, em nhớ phải hạnh phúc, nghe không?”
Cô đáp lại lời trong gió:
“Người như em, đáng được hạnh phúc sao anh?”
Người ta nói: “Nên trân trọng tất cả những khoảnh khắc ở bên người mình yêu thương, vì có một số thứ tưởng lỡ một lần, hóa ra là cả một đời”.
Và cuối cùng cô và cậu đã không thể chờ nhau.
© Tuyệt Diễm – blogradio.vn
Xem thêm: Ta bên nhau vào những ngày ngược gió rồi từ bỏ vào một ngày nắng có mây
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?
Đứng trước những lời nói tưởng chừng chỉ muốn tốt cho bạn, hay là một câu nói bông đùa,.... nhưng thật sự có phải như vậy hay không? Ý nghĩa thật sự đằng sau những lời nói đó là gì? Ngày nay, có rất nhiều vụ tự tử xảy ra đến từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Nhưng có lẽ họ đều đang gặp rất nhiều áp lực. Và điều quan trọng hơn hết, họ có yêu bản thân mình không? Bạn ạ! Mạng sống thật sự rất quý giá! Hãy trân trọng nó. Hãy yêu lấy bản thân mình, bạn luôn xứng đáng nhận được tình yêu và trước hết hãy mở rộng lòng tự ôm lấy chính mình, vỗ về bảo vệ nó khỏi những điều tiêu cực.
Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)
Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.
Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi
Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.
Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?
Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.
Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?
Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.
Chậm một nhịp yêu (Phần 2)
Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:
Hằng số của thanh xuân
Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?
Sẽ nhớ những gì anh nói
'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'
Cánh hoa không lời
Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.
Nhà
Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.
















