Rồi em sẽ tìm được hạnh phúc của riêng mình
2020-07-22 01:25
Tác giả:
Tuyệt Diễm
blogradio.vn - Thật lòng cảm ơn anh đã xuất hiện trong những năm tháng em cảm thấy bất lực nhất. Anh cho em hy vọng nhưng cũng dập tắt nó, trái tim em đau nhưng nó cũng giúp em ngày một cứng cỏi hơn.
***
Em nghĩ rằng tình yêu là dành hết những điều tốt đẹp cho người ấy, chỉ cần người ấy hạnh phúc thì bản thân mình cũng vui. Nhưng em sai rồi, có những thứ tình cảm, dành hết cho đối phương nhưng em chưa từng hỏi đối phương có cần hay không? Khi em dành cho họ thứ mà họ không cần thì đó là em đang làm điều thừa thãi.
Em đang yên ổn 18 năm trời, thầm cười những đứa bạn của em khi tụi nó có người yêu và suốt ngày cãi nhau rồi giận hờn. Bỗng vào một ngày nắng đẹp, thần tình yêu bắn mũi tên lệch về phía em, em hét to và chạy thật xa nó, nhưng rồi em cũng bị mũi tên đâm vào tim. Dáng anh cao gầy, đi giữa sân trường đầy lá rơi, tim em bỗng loạn nhịp, giây phút ấy em biết là em yêu mất rồi.
Em nhút nhát không dám đến trước mặt anh xin số điện thoại, đành cực khổ chạy khắp nơi xin facebook của anh. Khi biết được tên anh: “Tên anh thật đẹp, chắc bố mẹ yêu thương anh lắm”. Có được facebook của anh nhưng em ngần ngại không dám gửi lời mời kết bạn, dùng dằng mất hai ngày trời, cuối cùng mới gửi được nó đi. Em tưởng rằng anh không kết bạn với người lạ, mãi một ngày sau mới thấy anh đồng ý kết bạn với em. Lúc đó em vui lắm.
Trò chuyện với anh gần nửa năm, càng hiểu hơn về anh thì em lại càng thương anh hơn. Lúc đó tuổi còn nhỏ, suy nghĩ của em không chín chắn, chỉ muốn anh là của riêng em. Em ngỏ lời yêu, anh từ chối. Em giận anh lắm. Em bảo anh là tại sao không cho em cơ hội, anh bảo rằng anh chưa muốn yêu. Bạn bè em cho rằng anh là người xấu, vì anh muốn quen nhiều người nên không muốn là của riêng em. Thế là em ít nói chuyện với mấy đứa bạn đó hơn vì em tin rằng anh không phải như vậy. Anh chưa muốn yêu vì anh sợ ảnh hưởng đến việc học tập của anh.
Anh hẹn cùng em vào một trường đại học, em cho rằng đó là lời hứa lên đại học anh sẽ quen em. Không hiểu sao đến lúc gần biết kết quả thi em lại sợ hãi và xóa nguyện vọng đó đi. Giây phút ấy em biết mình không thể chung đường nữa.
Em cứ nghĩ tình cảm mà em dành cho anh chỉ là một cơn say, khi cơn say qua đi, tình cảm ấy sẽ không còn nữa.
Em rời xa thành phố có anh, đến một thành phố xa lạ chưa từng có trong kế hoạch của em. Em nghĩ rằng sẽ quên anh được, nhưng tình cảm ấy cứ lớn dần từ lúc nào không hay. Em lại liên lạc với anh sau một năm cắt đứt. Em hỏi anh sống có tốt không, anh không trả lời nhưng em biết anh vẫn sống ổn khi không có em.
Có lẽ em yêu anh chưa đủ nhiều nên anh không cảm nhận được tình yêu ấy. Có lẽ em không thể hiện rõ cho anh thấy tình yêu của em. Hoặc có lẽ anh không cần tình yêu của em. Khi anh nói cho đến bây giờ anh vẫn chưa quen ai, em vui lắm. Em nói em sẽ theo đuổi anh lại từ đầu.
Em nghĩ tình yêu của người trưởng thành là cả ngày không liên lạc, không làm phiền đối phương vào ban ngày. Chờ đến khi tan làm, trở về nhà thì việc đầu tiên là gọi điện cho người ấy. Cầm điện thoại trên tay, nhìn facebook anh ở trạng thái hoạt động, em soạn tin nhắn, rồi lại xóa, rồi lại soạn, tin nhắn ấy cuối cùng vẫn không được gửi đi.
Phải chờ đến 9h tối, lúc em nghĩ anh rảnh rỗi, em mới dám gọi điện. Em không thích nhắn tin, vì lúc nhắn tin không thể thấy vẻ mặt của anh. Em thích nhìn ánh mắt anh qua màn hình, lúc ấy em có thể thấy được anh đang nghĩ gì, nếu cảm thấy anh vui vẻ, em sẽ tiếp tục nói, nếu thấy anh không muốn nói chuyện với em, thì em đành ngậm ngùi tắt điện thoại. Em thích nghe giọng nói của anh lắm. Em biết là giọng nói của mình qua điện thoại nghe rất chán, không biết anh có cảm thấy như vậy không?
Nhiều khi đi giữa thành phố xa lạ này em cảm thấy cô đơn lắm. Dòng người vội vã, những cặp tình nhân đan tay vào nhau, người con trai hỏi người con gái: “Em có lạnh không?”, rồi họ khoác vai nhau mỉm cười hạnh phúc. Giây phút ấy em bỗng gục đầu xuống òa khóc, khóc vì tủi thân, vì nhớ anh.
Em từng hỏi anh: “Anh có muốn yêu xa không?”. Anh không suy nghĩ liền đáp rằng: “Anh chưa muốn yêu”. Anh nói anh sẽ kết hôn khi sự nghiệp anh ổn định, em nói em sẽ chờ. Chính bản thân em cũng không biết mình phải chờ đến bao giờ. Và em cũng không biết mình có đủ kiên nhẫn để chờ đợi anh không.
Anh là động lực giúp em phấn đấu ngày một tốt hơn. Đời người ngắn ngủi, làm gì có ai mãi giậm chân tại chỗ. Thật lòng cảm ơn anh đã xuất hiện trong những năm tháng em cảm thấy bất lực nhất. Anh cho em hy vọng nhưng cũng dập tắt nó, trái tim em đau nhưng nó cũng giúp em ngày một cứng cỏi hơn.
Nếu sau này anh có yêu ai khác không phải em, mong anh hãy đối xử với cô ấy thật tốt. Hãy chủ động nhắn tin hoặc gọi điện trò chuyện với cô ấy, đừng để cô ấy phải chờ đợi anh mỏi mòn như em. Mong anh hãy chân trọng và nâng niu tình yêu của cô ấy.
© Tuyệt Diễm - blogradio.vn
Xem thêm: Hóa ra người thứ ba, yêu đến mấy vẫn là người đến sau
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không được bỏ cuộc
Những người mà ít nhiều kém may mắn kém khả năng hơn nhiều người. Nhưng rồi sao, nhưng rồi họ đã mạnh mẽ đứng lên họ đã quyết tâm đến cùng, với họ thì dường như những khó khăn phải dừng bước những khó khăn phải buông xuôi trước họ, bởi vì tất cả họ đều có quyết tâm rất lớn ấy, là không được bỏ cuộc.
Nơi cỏ mọc xanh rì
Người ta vẫn thường khen má giỏi, nhưng má khiêm tốn: “Tôi chỉ đang sống thôi mà.” Nhưng tôi biết má sống không chỉ cho má mà còn cho nhiều hơn một người, đó là chúng tôi. Rằng một điều hiển nhiên mà cả xóm đều biết, nhờ má mà có những mùa nước lũ không ai bị bỏ lại.
Bạo lực tinh thần có biểu hiện thế nào?
Những lời nói, cử chỉ, sự thờ ơ, ám thị, khinh miệt hay hạ thấp người khác một cách có chủ ý và lặp đi lặp lại cũng có thể trở thành một hình thức bạo lực tinh thần.
Ta tìm kiếm điều gì ở tình yêu tuổi 22
Điều quý giá nhất chúng tôi dành cho nhau có lẽ là sự thấu hiểu và sẻ chia, những điều chẳng thể nhìn thấy bằng mắt thường. Chỉ khi thực sự bước vào căn nhà tâm hồn của đối phương, kiên nhẫn soi chiếu từng ngóc ngách, dành thời gian lặng lẽ quan sát, ta mới có thể hiểu được.
Nếu có thể hãy chọn thứ tha
Anh nói nó nếu có thể nếu nó có thể tha thứ được để trái tim nó sẽ ấm áp hơn, để nó biết cuộc sống này còn rất nhiều tình người còn rất nhiều tình thương xung quanh nó, vì nó xứng đáng được yêu thương vì nó xứng đáng với một cuộc sống tốt nhất, mà chỉ chính nó mới làm đươc điều đó.
Thằng ăn học
Cái giấy tốt nghiệp đại học mà người ta vẫn gọi là bằng cử nhân đối với những đứa dân tỉnh lẻ như nó thực ra là tờ giấy mỏng tang đóng trong khung gỗ rẻ tiền mẹ nó mua ở chợ chiều. Thằng Cường không treo mà nó cuộn lại, cất trong túi áo cũ như giữ một món nợ chưa trả.
Mưa xuân
Mưa xuân mưa xuân yêu mưa xuân Đôi mắt biển xanh thuyền đậu vắng Mới lớn nên hay cười uỷ mị Ai biết lòng ai như triết nhân
Con đường ngắn nhất
Lâm đi theo con đường tắt để nhanh giàu và thăng tiến, lợi dụng mối quan hệ và chức quyền, nhưng cuối cùng bị phát hiện sai phạm, mất gia đình và tự do. Truyện nhấn mạnh: “Con đường ngắn nhất không phải là con đường đúng nếu thiếu đạo đức và cống hiến cho đời.”
Người làm được 3 điều này khi 40-55 tuổi thực sự rất khôn ngoan, đáng nể
Làm được 3 điều này, bạn sẽ thấy mình an yên với hiện tại, không tự tiêu hao, không lo lắng.
Mùa hè năm ấy, ve chưa kịp hét hết khúc chia ly
“Phượng Hồng”, bài hát gắn liền với bao thế hệ học trò. Nhưng với cô, nó không chỉ là âm nhạc, mà là hồi ức. Là thanh xuân. Là một người. Là mối tình non dại chỉ mới chớm nụ mà chưa bao giờ nở.















