Chỉ cần em mạnh mẽ
2020-04-04 01:30
Tác giả:
Ngọc Anh
blogradio.vn - Cô gái nhỏ à, chỉ cần em đứng lên được sau gục ngã, mọi chuyện còn lại cứ để anh lo.
- Theo như kết quả xét nghiệm, thì em dương tính với virus rồi, anh rất tiếc.
Lời An nói như sét đánh ngang tai đối với cô, cô bị nhiễm Covid-19 rồi, mọi chuyện đến đây coi như là kết thúc.
- An, anh đang nói cái gì vậy ? Em khỏe lắm mà, sao lại có thể nhiễm virus được, em không tin đâu. Sao lại như vậy được chứ.
Linh ngồi sụp xuống sàn nhà rồi bật khóc nức nở, có lẽ sự lo lắng, sợ sệt đã bao trùm lấy cơ thể bé nhỏ đang nấc lên từng hồi.
Cô năm nay mới chỉ có 18 tuổi, đang ở độ tuổi đẹp nhất của đời người con gái thì lại nghe tin mình bị nhiễm một căn bệnh nguy hiểm tới cả tính mạng, cảm giác ấy, đâu phải ai cũng có thể hiểu được.
- Linh à, anh hiểu rằng em đang rất sốc nhưng em phải bình tĩnh lại, đừng khóc nữa, chỉ cần em uống thuốc đều đặn và nghe lời bác sĩ thì mọi chuyện sẽ ổn thôi mà. Em biết đấy, ở Việt Nam mình, công tác phòng chống chữa bệnh đang được các bác sĩ làm rất tốt mà, chưa từng có một ca bệnh nào được phát hiện sớm mà lại tử vong cả.
Cô im lặng không đáp lại, tiếng khóc vẫn vang vọng trong căn phòng cách li nhỏ bé. Mọi người xung quanh đều đã hay tin, ai nấy đều cảm thông cho tâm trạng của Linh lúc này. Cô còn quá trẻ để phải chịu đựng một cú sốc lớn như vậy, cả về thể chất lẫn tinh thần. Sau khi An rời đi, đồ đạc của cô đã được chuyển đến phòng cách li của bệnh viện để tiện cho việc điều trị, Linh cũng nhanh chóng được các bác sĩ đưa đến phòng cách li mới.

Thời gian cứ thế trôi đi, chẳng mấy chốc đã gần một tuần kể từ khi cô nghe tin mình đã nhiễm bệnh, vì ngày nào các bác sĩ cũng vào động viên nên Linh cũng bình tĩnh hơn, nhưng cô lại như biến thành một con người khác. Không ai còn thấy được một tâm hồn vui vẻ, vô lo vô nghĩ của nàng thiếu nữ tuổi trăng tròn nữa, thay vào đó là một cô gái luôn thẫn thờ, sự cô đơn, đau buồn, lo lắng hiện rõ lên trong ánh mắt ấy. Thời tiết Hà Nội hôm nay không được đẹp, trời mưa phùn, se se lạnh dù đã sắp vào hè, khung cảnh xung quanh bình yên đến lạ, Linh ngồi trên ghế gần cửa sổ, ngắm nhìn thành phố.
Trái với khung cảnh có vẻ êm đềm ấy, trong lòng cô gái nhỏ lại luôn gợn những cơn sóng lớn, tràn đầy suy tư và rối bời. Cuộc sống của cô giờ chênh vênh vô cùng, cô không biết mình nên và phải làm gì, chẳng lẽ ở cái tuổi 18 ấy, mà cô đã phải buông xuôi tất cả, đau đớn chịu sự hành hạ của bệnh tật hay sao ?
- Linh, An đến thăm Linh này.
Đang lạc vào trong những suy tư của bản thân thì giọng nói của An bỗng vang lên, phá vỡ sự im lặng vốn có, tưởng chừng như muốn nuốt chửng thân hình nhỏ bé của cô trong căn phòng. Kể từ ngày An báo tin, đến giờ anh mới có thể vào thăm cô, trên người anh đang mặc quần áo bảo hộ y tế một cách cẩn thận. Nghe giọng nói của An, nhưng Linh cũng không hề quay lại nhìn, ánh mắt cô vẫn mải miết nhìn về phía xa xăm, vô định. An đặt giỏ hoa quả lên bàn rồi cũng lặng nhìn cô, bóng lưng cô gầy gò, tưởng như chỉ một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi bay. Cô vốn đã gầy, nay biết tin, tin dữ ấy khiến cô càng suy sụp hơn.
- Anh là bác sĩ, có thể nói cho em biết, tình hình sức khỏe của em hiện giờ được không?
- Em đang rất khỏe, em cũng tự thấy thế mà Linh, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, em phải chịu khó ăn uống thì mới có sức để chống lại bệnh tật chứ. Sau này, anh sẽ đến thăm em nhiều hơn, anh mới được phân công chuyển xuống khoa cách li này để làm việc.

An nghe thấy cô hỏi liền vội vàng trả lời, nghe nói, đã mấy hôm nay cô không nói chuyện với ai, kể cả với bố mẹ qua điện thoại dù bác sĩ đã khuyên bảo hết lời.
- Linh này, anh biết giờ em đang rất mệt mỏi, nhưng im lặng, thu mình vào một góc phòng không phải là cách hay để giải quyết. Anh biết giờ anh nói gì đi chăng nữa thì cũng chỉ là một phần, còn lại quyết định là ở em. Em phải nhớ rằng, em còn có ba mẹ, còn có người thân, bạn bè, họ đang rất lo lắng cho em ở bên ngoài kia.
- An à, đủ rồi, những lời này em cũng đã nghe nhiều bác sĩ khác nói rồi, anh không cần phải nhắc lại, anh còn biết rõ hơn cả em mà An, anh thừa biết cái dịch bệnh này nó đáng sợ như thế nào mà, bây giờ, dù em có cố gắng thì cũng vậy thôi, hết cách chữa rồi.
Linh quay đầu lại, nhìn thẳng vào An nói. Giọng cô nghe rất mệt mỏi, và đa phần đã tràn ngập sự bất lực, có lẽ cô đã chấp nhận buông xuôi, phó mặc cho số phận. Đôi mắt xinh đẹp lại rưng rưng như sắp khóc, đúng là chỉ mới vài ngày trôi qua, sự đau đớn, suy sụp đã hằn lên trên khuôn mặt vốn tràn đầy sức sống, trẻ trung, năng động của cô.
- Không đâu Linh, không có cái gì là không có cách chữa. Tại sao em lại dễ dàng cho phép bản thân gục ngã như vậy nhỉ? Ai cho phép em cái quyền phó mặc, buông xuôi như vậy? Em nhìn kia kìa Linh.

An chỉ tay về phía bên ngoài phòng cách li, nơi một nhóm bác sĩ đang làm việc. Ánh mắt anh toát lên sự ngưỡng mộ cũng như tự hào.
- Nếu ai cũng nghĩ như em, thì cần gì các bác sĩ lại phải nỗ lực như vậy. Em biết bản thân em mắc bệnh này vô cùng nguy hiểm, vậy còn các bác sĩ, họ biết là khi làm việc ở đây có khả năng lây nhiễm rất cao nhưng vẫn tình nguyện xin làm thì sao hả Linh ? Em biết họ cũng không thể về gặp gia đình, cơm ăn không ngon, ngủ không được yên vì bệnh nhân, nhưng họ còn chưa cho phép bản thân bỏ cuộc, thì sao trong khi em ở đây, ăn uống sinh hoạt thoải mái, bệnh tình chỉ cần uống thuốc là sẽ ổn mà lại từ bỏ cơ hội ?
Em cũng từng ở khu cách li rồi đấy, em cũng tiếp xúc với các anh bộ đội, các bác nhân viên lao động tình nguyện rồi, chính em cũng từng nói em ngưỡng mộ họ mà, họ hết sức cố gắng để phục vụ cho xã hội, dù nguy hiểm cận kề, họ cũng đâu có bỏ cuộc. Vậy rốt cuộc ai cho phép em có quyền buông xuôi tất cả, như vậy có xứng đáng với công sức họ bỏ ra không Linh?
Em cứ suy nghĩ đi Linh, anh cho em một ngày hôm nay để suy nghĩ, thuốc anh để trên bàn, nếu em thấy anh nói đúng thì uống, tối anh sẽ mang thuốc mới vào, còn nếu thấy không đúng, thì em có quyền không uống. Anh nói nhiều như vậy, tất cả đều chỉ vì em, giờ quyết định là ở em. Anh có việc bận rồi, anh đi trước. Tạm biệt.
An nói một hồi dài, anh ngồi xuống đối diện Linh, nhìn thẳng vào Linh như muốn truyền cho cô một chút an tâm, khuyên nhủ. Trong khoảng thời gian An nói, Linh cố gắng né tránh ánh nhìn của anh, cô cúi gầm mặt xuống, mím chặt môi để ngăn tiếng khóc nấc lên từng hồi, đôi vai cô run rẩy, nước mắt rơi ướt đẫm cả một mảng chiếc áo bệnh nhân cô đang mặc trên người.

Bây giờ Linh đang lạc lõng lắm, cảm giác ấy giống y như khi cô biết tin mình nhiễm bệnh. Cứ như vậy, cô lại khóc, khóc liên tục không ngừng, cho đến tận khi trời bắt đầu tối.
Phố Hà Nội đã lên đèn, nhìn từ phòng bệnh của cô xuống, Hà Nội thật đẹp, mưa đọng lên cửa sổ như những hạt pha lê trong suốt quý báu, thành phố lúc này thật lung linh, lộng lẫy, gió lùa qua cửa sổ tạo nên cảm giác dễ chịu. Cô đã nghĩ thông rồi, An nói rất đúng, cô còn quá sớm để có thể từ bỏ, bản thân cô đã quá nhu nhược, yếu đuối, không dám chấp nhận sự thật, và thật sự vô cùng ích kỉ.
“ Cốc, cốc, cốc”, tiếng gõ cửa phòng vang lên.
- Mời vào ạ.
Cô cất tiếng nói rồi thầm nghĩ chắc là An đến. Cánh cửa phòng mở ra, bước vào trong là một cô gái trẻ cũng mặc quần áo bảo hộ y tế, cô gái ấy nhẹ nhàng đến gần cô rồi đưa cho cô một túi thuốc nhỏ.
- Linh à, em uống hết thuốc hôm nay rồi đúng không, An nó nói đúng thật, tối nay An nó có việc bận nên không thể vào đưa thuốc cho em được, nó nhờ chị đưa hộ. Cố lên em, giờ ai cũng phải cố gắng hết mà.
Linh nhìn cô bác sĩ đang nhìn cô cười, đằng sau lớp khẩu trang y tế ấy chắc là một nụ cười ấm áp lắm. Cô cảm động, gật nhẹ đầu rồi cũng cười đáp lại, cũng đã lâu cô chưa cười thanh thản như vậy, cảm giác này nay đã mang chút lạ lẫm.
- Thôi em nghỉ ngơi đi nhé, chị ra ngoài trước đây.
- Vâng.
Linh đáp rồi cũng nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà mà suy nghĩ vu vơ. Sau khi nghĩ thông suốt, cô cảm thấy bản thân thoải mái hẳn, không còn sợ sệt, lo lắng, cô cảm thấy mình như đã vượt qua được chính bản thân mình, đạt được thành tựu to lớn nhất trong cuộc đời cô từ trước đến nay. Dần dần, cô thiếp đi. Linh ngủ được một lúc thì An xong việc nên quay lại, An nhẹ nhàng bước vào phòng, ngồi nhìn cô ngủ, gương mặt trong trẻo, an tĩnh khi ngủ của cô khiến anh như gỡ được tảng đá lớn trong lòng. Anh mải ngắm nhìn Linh mà không để ý cô đã tỉnh từ bao giờ.
- An, anh vào đây lâu chưa ?
Linh cất tiếng hỏi làm anh giật mình, lúng túng nói:
- Ơ Linh tỉnh từ bao giờ vậy. Anh vừa xong việc nên rẽ vào xem em đã chịu tỉnh táo chưa, nhưng có vẻ là emkhông làm anh thất vọng rồi.
Anh cười, rồi bước về phía ấm nước trên bàn rót cho cô một cốc nước ấm.
- Này, uống đi.
- Cảm ơn anh, thật sự cảm ơn anh rất nhiều.
Cô uống vài ngụm nước rồi nhìn anh nói.
- Không có gì, đây là việc mà anh nên làm mà, không phải hay sao?

Cả hai cùng cười nói chuyện cho đến nửa đêm, rồi An về phòng, để cho Linh nghỉ ngơi. Những ngày sau đó, mọi việc diễn ra hết sức thuận lợi, sức khỏe của Linh cũng nhanh chóng hồi phục, dần dần cũng sắp được xuất viện về nhà. Cô và An hiện tại đã trở thành một đôi, dù mới chỉ quen biết nhau từ ngày cô đi cách li nhưng hai người đều dành tình cảm vô cùng đặc biệt cho đối phương. Ngày An ngỏ lời, cô nghẹn ngào cảm động rồi nói lời đồng ý. Bởi vậy, cuộc sống vốn không bao giờ dễ dàng, có đôi khi gục ngã tưởng chừng như sẽ chẳng thể cứu chữa được nữa, nhưng chỉ cần có cố gắng, không gì là không thể.
Ngày Linh xuất viện về nhà, bước chân ra khỏi cửa bệnh viện, cô nở một nụ cười, nụ cười ấy không đơn thuần chỉ là sự vui vẻ, mà còn có cả hạnh phúc, tự hào, ngưỡng mộ và vô vàn những cảm xúc khác lẫn lộn. Khoảng thời gian này sẽ là kỉ niệm đáng quý mà cô không thể nào quên trong suốt quãng đời còn lại, khoảng thời gian ngắn nhưng lại dạy cho cô cách trưởng thành. An tiến tới nắm chặt tay Linh, nhìn cô cười rồi nói:
- Cô gái nhỏ à, chỉ cần em đứng lên được sau gục ngã, mọi chuyện còn lại cứ để anh lo.
© Ngọc Anh - blogradio.vn
Xem thêm Blog Radio: Cô gái nhỏ à, chỉ cần em đứng lên sau vấp ngã...
Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.





