Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hạnh phúc hôn nhân là do chúng ta cùng vun đắp

2020-09-17 01:28

Tác giả: Tuyệt Diễm


blogradio.vn - Tôi từng hỏi bà: “Tại sao ông và bà sống với nhau được lâu như vậy? Bây giờ cháu thấy nhiều cặp vợ chồng lấy nhau được năm hay mười năm là ly hôn, hiếm có cặp nào bền lâu.”

***

Bà tôi sinh ra những năm sáu mươi, cái thời mà chiến tranh còn đang rất ác liệt. Ngày ấy ngày được ba bữa ăn đã là đáng quý lắm rồi, nào là khoai, sắn trộn cơm, nào là cà muối, rau luộc, không dám mơ mộng đến miếng thịt. Bố mẹ của bà đi làm, năm anh chị em nhà bà cứ quây quần bên nhau, ngày ấy tuy nghèo mà vui. 

Bà và ông yêu nhau là do gia đình giới thiệu. Tôi từng hỏi bà: “Tại sao ông và bà sống với nhau được lâu như vậy? Bây giờ cháu thấy nhiều cặp vợ chồng  lấy nhau được năm hay mười năm là ly hôn, hiếm có cặp nào bền lâu.” Bà ôn tồn cất tiếng nói: “Thuở ấy, ai cũng nghèo, nên không phân chia giàu nghèo, đàn bà thời ấy còn giữ tư tưởng phong kiến, tam tòng, tứ đức, ai dám bỏ chồng.”

Bà nói rằng ông là một người đàn ông có trách nhiệm với gia đình. Có lần tôi về thăm quê, nhìn thấy ông dốc ngược tuýp kem đánh răng xuống, tôi nhìn không hợp mắt, liền hỏi ông tại sao làm như vậy. Ông trả lời rằng: “Để cho bà mày đỡ phải bóp nhiều.”  Đấy là một sự chăm sóc tuy nhỏ mà làm tôi thật sự cảm động. Ông bà phân chia công việc trong gia đình, bà nấu cơm thì ông sẽ rửa chén, bà quét nhà rồi để ông lau nhà. Điều hạnh phúc là hôn nhân của ông bà do hai người cùng gánh vác. Con cái lớn rồi cũng bay đi hết, chỉ có hai ông bà ở nhà, ốm đau thì chăm sóc cho nhau. Mỗi lần ông hoặc bà đau là người kia ngồi chăm suốt đêm. Ông ngồi chặt củi cho bà nhóm bếp, hình ảnh đó bình dị, và tràn đầy yêu thương. 

Ông lớn tuổi rồi, sức khỏe cũng dần yếu đi, mỗi lần bà đứng đợi trước cửa phòng cấp cứu lòng lại chùng thêm một chút, thấy ông ra bà lại thở phào nhẹ nhõm. Ông bảo ông không muốn trở thành gánh nặng cho gia đình, mỗi lần bệnh là ông lại giấu đi. Có mấy lần bà giận ông lắm mà không nỡ chửi mắng. Bà là người có đam mê xê dịch, chỉ cần có dịp là bà sẽ đi du lịch cùng con cháu. Từ lúc ông bị bệnh, bà ít đi hẳn, nếu đi thì ngày nào bà cũng gọi điện về cho ông.

Có lần bà bảo với chúng tôi: “Người rồi sẽ về với cát bụi, sáu mươi năm sống trên đời cũng làm gần hết việc cần làm, sống bên một người như ông mày thì cũng đủ hạnh phúc rồi.”

Tôi nhìn và cảm nhận về hôn nhân của những người thuộc thế hệ ông bà, bố mẹ tôi. Ở họ có sự chung thủy khó nói lên lời, hai người luôn cùng nhau vun vén hạnh phúc. Xong tôi nhìn lại hôn nhân của thế hệ anh chị tôi, mười cặp thì cũng năm cặp đã ly hôn. Tôi từng suy nghĩ để tìm kiếm sự khác biệt đấy. Kết quả là một trong hai người ngoại tình, ly hôn vì nghèo khó, ly hôn vì áp lực sinh con, hoặc sau khi kết hôn họ thấy không hợp nhau,… và còn nhiều lí do khác nữa.

Cá nhân tôi nghĩ thế này: “Trong cuộc sống hôn nhân, mỗi người nhịn nhau tí thì mọi chuyện sẽ êm đềm. Khi bước vào lễ đường thì chúng ta đã định sẵn đây là người mà mình cần chung sống cả đời. Dẫu có cãi vã thì hai bên cho nhau thời gian, suy nghĩ ổn thỏa, nếu được thì chung sống tiếp, nếu cảm thấy không sống được nữa thì ly hôn. Mà đàn bà phải độc lập về kinh tế thì mới mong không bị ràng buộc về tinh thần trong hôn nhân.”

Đến một lúc nào đó, trong hôn nhân, tình yêu sẽ cạn, nhưng thay vào đó là trách nhiệm, nó ràng buộc chúng ta. Đàn bà và đàn ông trong hôn nhân nên có trách nhiệm hâm nóng tình cảm. Hôn nhân cũng giống như kiếm người bầu bạn từ lúc trai trẻ cho đến khi tóc bạc, răng rụng. Không ai hiểu mình bằng người ấy và cũng không có ai thương người ấy hơn mình. Cha mẹ già rồi họ sẽ đi về thế giới bên kia, con cái lớn thì cũng phải lấy vợ, gả chồng, quanh đi quẩn lại chỉ còn bóng hai vợ chồng. Nhân sinh ngắn ngủi, chớp mắt một cái đã đi quá nửa đời người, chọn người cùng chung sống với mình thật sự rất quan trọng.

Mong những ngày tháng sau này, tôi sẽ tìm được một người trân trọng mình. Và tôi cũng sẽ nâng niu người ấy như cách mà họ đối với tôi.

© Tuyệt Diễm - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Suy ngẫm về câu chuyện tình cảm gia đình thức tỉnh nhiều cặp vợ chồng | Family Radio

Tuyệt Diễm

Hãy làm những gì bạn thích, bởi bạn chỉ sống một lần thôi. Đừng quan tâm đến ánh mắt của người khác, bởi bạn sống vì hạnh phúc của chính mình, không phải vì hạnh phúc của họ.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kí ức xưa

Kí ức xưa

Yêu nhau bằng lời nói Mến nhau qua nụ cười Đôi bàn tay nắm chặt Hạnh phúc chợt vút qua

Những đứa trẻ bất hạnh

Những đứa trẻ bất hạnh

Chúng luôn bị so sánh như một loại sản phẩm, sản phẩm nào tốt thì được ưa thích còn sản phẩm nào xấu sẽ luôn bị loại bỏ. Thế nên có những đứa trẻ đã bị ám ảnh và cố biến mình thành một đứa trẻ ngoan, ép bản thân phải làm được những gì mà cha mẹ mong muốn.

Phép màu của hướng dương

Phép màu của hướng dương

Phép màu của Dương cho tôi biết chỉ cần có niềm tin và nghị lực sống, con người ta có thể mạnh mẽ đến phi thường trước cuộc đời rộng lớn. Chỉ tiếc là phép màu này không trọn vẹn…

Nắng mùa hè

Nắng mùa hè

Ôi! Cái nắng mùa hè ấy Vẫn cứ nhớ mãi miết thôi, Dẫu biết nóng như lửa đốt Nhưng dần rồi cũng quen thôi.

Không ai tin em là kẻ hay buồn

Không ai tin em là kẻ hay buồn

Cái hình ảnh vui vẻ, tích cực ấy đã đi theo cô quá lâu rồi, khiến cho cô nhầm tưởng đó chính là mình. Mây rất sợ bản thân khóc lóc, buồn bã và yếu đuối. Nói đúng hơn là cô đang sợ mình làm mọi người thất vọng và hụt hẫng.

Đêm ơi có hẹn

Đêm ơi có hẹn

Tôi thấy nhớ, tôi thấy thương, tôi thấy yêu đêm đến lạ lùng, có lẽ chính là đêm đã luôn cho tôi những cảm xúc lúc thật mãnh liệt lúc thật chứa chan và cứ mỗi đêm cứ mỗi nhiều mỗi đầy lên mãi.

Bố, mẹ ơi! Con xin lỗi...

Bố, mẹ ơi! Con xin lỗi...

“Bố mẹ làm khổ con gái của bố mẹ quá rồi, bố mẹ xin lỗi con gái nhé. Sau này nếu có nhiều hơn, bố nhất định sẽ cho con nhiều hơn, bố hứa.” Nghe câu đấy của bố xong, lòng con như nặng trĩu

Trở lại tuổi thơ - Ước mơ xa vời của kẻ trưởng thành

Trở lại tuổi thơ - Ước mơ xa vời của kẻ trưởng thành

Giữa bộn bề lo toan của cuộc sống trưởng thành, khi đã nếm trải bao thăng trầm, hỉ nộ ái ố, ta bỗng chạnh lòng nhớ về những tháng ngày thơ ấu hồn nhiên, vô tư bên vòng tay yêu thương của bố mẹ.

Chuyện tình ngày ấy

Chuyện tình ngày ấy

Có nắng trong hồn hoa bướm say Có kẻ trầm tư và bay bổng Có kẻ vô tư và thơ mộng Có kẻ say mê chốn nhân tình

Ngày đông

Ngày đông

“Có phải em không xứng đáng nhận được hạnh phúc không chị? Không xứng đáng được yêu thương, được bảo vệ, em chỉ là một người đi lang bạt ở nhờ nhà người khác. Người thương em nhất đã đi rồi, bây giờ, em không có nhà nữa rồi!”

back to top