Hôn nhân không chỉ là chuyện của hai người
2020-08-18 01:25
Tác giả:
blogradio.vn - Tôi là con gái thứ ba trong gia đình sáu người, gia đình tôi chỉ ở mức bậc trung, đủ ăn và đủ sống. Cuộc sống hôn nhân của ba mẹ tôi, ảnh hưởng ít nhiều đến tâm lí của tôi sau này về vấn đề vợ chồng và yêu đương.
***
Vốn dĩ cuộc sống hôn nhân là một mớ hỗn độn mà hai người sống chung phải cùng nhau giải quyết. Thế nhưng, một khi hai bên không đồng ý kiến và quan điểm hay thậm chí thiếu tôn trọng lẫn nhau một chút, mọi chuyện sẽ bị lệch sang một hướng khác.
Tôi là con gái thứ ba trong gia đình sáu người, gia đình tôi chỉ ở mức bậc trung, đủ ăn và đủ sống. Cuộc sống hôn nhân của ba mẹ tôi, ảnh hưởng ít nhiều đến tâm lí của tôi sau này về vấn đề vợ chồng và yêu đương. Thông thường trong các gia đình nơi tôi sống, vợ chồng sẽ phân chia tiền bạc theo kiểu, vợ sẽ là người giữ 80%, chồng 20%, mọi quyết định trong nhà ngoài cửa đều sẽ là sự đồng lòng của hai bên, không bao giờ từ một phía. Tôi hoàn toàn không phải là thích cái chủ nghĩa này, thế nhưng tôi thấy như vậy lại tốt, khi vợ chiếm giữ số tiền lớn hơn, quyền quyết định sẽ công bằng cho hai bên, vợ sẽ được biết những gì họ cần biết.
Và một câu chuyện khác ở gia đình tôi.
Ba tôi vốn là người bảo thủ, từ lúc tôi còn bé đến khi tôi năm nay 19 tuổi, bố tôi vẫn không đổi. Ông luôn luôn cho rằng mình là người quyết định mọi thứ, là người đứng giữa, còn mẹ tôi thì chỉ là một phụ nữ và người mẹ, không hơn không kém. Năm tôi lên 10, tôi từng chứng kiến bố mẹ tôi cãi nhau một trận lớn, mẹ tôi hét toáng lên về việc bố tôi có kẻ thứ ba. Hồi đấy ba tôi có quen một cô ở thị trấn, cô không xinh, chỉ được cái có nét giống mấy cô tiểu tam trong truyền thuyết, dòm ngó thì gần xuống lỗ rồi nhưng vẫn thích phá hoại hạnh phúc người khác, cô ấy lại mất chồng, thành ra cảm giác thiếu vắng đàn ông có lẽ đã xâm chiếm cô ấy. Lúc con cô ấy đám cưới, cô ấy mời bố tôi với vai trò như cha của chú rể, và bất ngờ là mẹ tôi hoàn toàn không biết, ba tôi không nói mẹ tôi một lời, dù ít hay nhiều. Khi mẹ tôi biết mọi chuyện, mẹ vẫn im lặng, tối đến mẹ đuổi ba tôi ra khỏi phòng vì mẹ tôi cho rằng bà không muốn chung chồng với người khác, rồi sau đó là trận cãi nhau lớn. Đến bây giờ tôi vẫn không biết ba tôi và cô mặt người đội lốt quỷ kia có còn gian tình với nhau không, chuyện đó có trời mới biết.
Vốn dĩ ai cũng nghĩ khi sóng gió qua đi, mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn. Gia đình tôi liên tục xào xáo vì những hành động cảm tính của ba tôi. Ba mẹ tôi cãi nhau suốt làm tôi thật sự lo lắng về cuộc sống hôn nhân của mình sau này. Rồi có những ngày, ba mẹ tôi đứng trước bờ vực ly hôn, tôi lo lắng, không mong muốn, nhưng chị tôi thì khác. Chị tôi kể những ngày học đại học vất vả, cuối tuần chỉ muốn chạy xe về nhà ăn cơm ba bữa rồi ngồi nói chuyện với ba mẹ, nhưng điều chị tôi mong muốn là không thành hiện thực, mỗi lần về đến nhà lại là lời chửi bới, gây gổ của cha mẹ, chị tôi thật sự không thể nào kiếm chế được, chị tôi muốn ba mẹ đi hai lối riêng.
Mới đây thôi, ba tôi quyết định bán miếng đất hàng trăm triệu, thế nhưng không hề đả động hỏi mẹ tôi một câu, mẹ tôi im lặng không nói, mẹ chỉ biết chuyện khi thím tôi là người mai mối đất đai hỏi chuyện mẹ tôi. Tối đến mẹ tôi hỏi bố tôi tại sao không bàn tính với vợ, thứ mẹ tôi nhận được là câu nói đau lòng từ người đàn ông chung sống gần 30 năm: "tôi làm thế đâu phải tôi ăn mình tôi" kèm theo đó là một lời tục tĩu. Đôi lúc tôi không ghét ba, vì ba vĩ chị em tôi mà hi sinh rất nhiều, nhưng khi nghĩ đến mẹ, tôi không thể nào để mẹ tôi chịu đựng một người đàn ông như thế. Rồi mẹ tôi quyết định lí lẽ với ba. Mẹ tôi muốn ly hôn. Ba mẹ vẫn chưa có quyết định cuối cùng, nhưng tôi vẫn sẽ tôn trọng, dù mọi chuyện có tồi tệ thế nào. Tôi vẫn muốn mẹ tôi và ba tôi hạnh phúc như bao người, họ có quyền và trách nhiệm với quyết định của họ.
Năm nay tôi 19 tuổi, đủ lớn để nhìn nhận vấn đề theo chủ nghĩa tự do và trưởng thành, tôi nghĩ hạnh phúc luôn luôn lớn lên từ sự vun vén, chăm sóc của cả hai, nếu thiếu đi chút tôn trọng và thêm vào đó những hoài nghi ích kỉ, sẽ đổi lại là những đau thương mất mát cho cả hai và cho cả những đứa con họ 9 tháng 10 ngày đứt ruột sinh ra. Tôi mong rằng mọi người hãy yêu thương và tôn trọng người khác, ông trời tự khắc sẽ an bài cho chúng ta.
© Trân Châu - blogradio.vn
Xem thêm: Người hát những bản tình ca
Phản hồi của độc giả
Xem thêm

Chia ly - khi khoảng cách không thể xoá nhoà ký ức
Cảm giác sắp chia ly ấy cũng thật khó giải thích. Có lẽ chỉ đơn thuần là cảm xúc trống vắng khi bàn ăn trong nhà thiếu đi mất một người thân thuộc, hay sự lạc lõng trong một không gian đã từng đầy đủ,... Chắc đó là sự hụt hẫng khi có những điều vốn tưởng chừng là vậy nhưng nay đã sắp không còn.

Tình khó phai
Em biết anh luôn là người yêu em và nghĩ cho em nhiều nhất. Nhưng anh à, em cần nên biết mọi chuyện đầu tiên chứ không phải giờ đây em là người sau cùng mới biết được.

Khi con muốn được yêu thương nhưng lại sợ mất gia đình
Không có gì đau lòng hơn việc chính những người ta yêu thương nhất lại không thể dang tay ôm lấy ta.

Khi mặt trời mỉm cười
Tôi thấy yêu làm sao mặt trời lúc đó, tôi thấy yêu làm sao những buổi sớm mai thật lắng đọng thật nhiều cảm xúc và những nguồn huyết mạch của cuộc sống cứ cuộn trào mãi trong tôi.

Người ơi
Em thích gọi anh là người ơi, chỉ là một tiếng gọi thật ngắn thật nhanh mà chứa đựng trong đó biết bao ân tình biết bao da diết của những tháng năm mình được quen nhau, mình được yêu nhau thật trọn vẹn.

Kí ức muốn lãng quên
Kí ức về cậu có lẽ là kí ức đời này tớ muốn quên nhất, cậu cũng có lẽ là người tớ muốn quên nhất...

Xem cuộc đối thoại chua chát của 2 mẹ con trong Khi Cuộc Đời Cho Bạn Quả Quýt, tôi thề sẽ không bao giờ nói "Mẹ sống vì con"
Đứa trẻ lớn lên trong “sự hy sinh của mẹ” sẽ không học được cách hỏi mình: “Mình muốn gì?”, mà chỉ biết hỏi: “Mình nên làm gì để cha mẹ vui?”

Yên đơn phương
Em đã cố kìm nén không khóc trước mọi người. Chắc chỉ có mỗi mình anh không nhận ra tình cảm của em dành cho anh mà thôi.

Mùa xuân sau cơn giông
Nước mắt ông Tét bất giác trào ra. Ông quay lưng bước đi, nỗi đau và cảm giác tủi hổ đè nặng lên trái tim. "Tết này, mình phải làm gì đó… phải làm gì đó cho con Kiệu," ông tự nhủ, nhưng lòng vẫn trĩu nặng bởi những nỗi buồn chưa tìm được lối ra.

Ta chưa từng đơn côi
Nỗi nhớ cồn cào nơi biển lặng Hình bóng ai gửi vào vầng trăng Để bao đêm vì sao sáng mãi Vì gần trăng nguyện toả bao đời.