Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hóa ra hôn nhân không khắc nghiệt như chúng ta vẫn tưởng

2019-11-14 01:25

Tác giả: Bình Ben


blogradio.vn - Em đã từng hi vọng nhưng kết cục cũng vẫn là thất vọng. Em đã từng chịu qua nhiều tổn thương rồi vết thương cũng tự thế mà lành. Sau từng ấy năm hôn nhân em đã tưởng rằng mình mạnh mẽ. Chuyện hò hẹn thành buồn cười và những lời yêu thương thành phù phiếm. Em thấy mình hóa ra vẫn ổn dẫu chẳng có anh. Nhưng nay ngắm hai bố con đang thi nhau ngủ em như người vừa thức dậy sau một cơn say. Chúng mình đừng để cuộc đời cuốn đi xa thêm nữa.

***

Đã bao lâu rồi chúng mình chẳng hò hẹn nữa. Em chẳng nhớ, anh chắc cũng đã quên. Cuộc sống chúng mình giờ chỉ quẩn quanh cãi cọ. Em cáu gắt, anh bực bội. Con ọc ạch thâu đêm. Ước mơ của em chỉ gói gọn trong một giấc ngủ ngon, con không quấy khóc, không tè dầm. Mỗi sáng trước khi đi làm có dăm ba phút soi gương. Nay chồng về sớm, không bù khú bạn bè lòng em an nhiên gọi đó là hạnh phúc.

Nhưng đó chẳng phải điều em muốn kể với anh đâu. Mấy nay giao mùa con ho, khó ngủ. Em dậy ru con, anh ngáy vang phòng. Đó là hình ảnh quen thuộc của chúng mình từ sau ngày em sinh nở. Dẫu tay rã rời, mắt không mở nổi em cũng chẳng buồn gọi anh dậy nữa. Nhưng nay ngắm hai bố con em giật mình chộn rộn. Bấy lâu nay mình đã sống thế nào? Em chỉ trách móc anh chuyện bù khú sớm khuya. Anh phàn nàn em lôi thôi, nhếch nhác. Mỗi ngày quay ngang ngó dọc toàn chuyện tiền nong, bếp núc. Tối mệt nhoài mỗi người một góc, có khi cả tuần trời ánh mắt chẳng chạm nhau.

Nay nhìn anh lòng em buồn chững lại. Hóa ra em cũng chỉ là một người đàn bà tầm thường như bao người đàn bà khác. Suốt ngày phàn nàn, bực bội và lôi thôi. Viện cớ chăm con em tự cho mình quyền nhếch nhác. Tối con ngủ say rồi mới nhớ ra tóc mình hình như sáng nay chưa kịp chải. Quần áo em con tè ướt đi chợ về rồi mới nhớ chưa thay. Em coi mình chăm con là mệt mỏi nhất, chẳng cần hỏi han nay anh đi làm có mệt không? Anh cho rằng đàn ông là khổ cực nhất. Gánh vác bao điều mà vợ có hiểu đâu. Viện cớ xã giao anh suốt ngày chè chén. Việc bạn nhờ chả bao giờ anh dám xếp thứ hai. Còn tương lai chúng mình anh đã từng nghĩ tới?

Và rồi...

Chúng mình cứ dần xa nhau như thế. Có lúc tưởng chừng đã đến bờ vực thẳm. Anh lảng tránh em, em cũng chẳng buồn gọi hỏi anh đi đâu mà khuya quá chưa về. Mọi thứ ngột ngạt đến đôi khi chả còn muốn thở chung một bầu không khí. Nghe giọng nhau thôi đã ứa nước mắt rồi. Em chẳng còn bồi hồi mỗi khi anh đi vắng. Anh cũng đâu còn lo lắng em ở nhà có ấm ức gì không. Em đã từng hi vọng nhưng kết cục cũng vẫn là thất vọng. Em đã từng chịu qua nhiều tổn thương rồi vết thương cũng tự thế mà lành. Sau từng ấy năm hôn nhân em đã tưởng rằng mình mạnh mẽ. Chuyện hò hẹn thành buồn cười và những lời yêu thương thành phù phiếm. Em thấy mình hóa ra vẫn ổn dẫu chẳng có anh.

Nhưng nay ngắm hai bố con đang thi nhau ngủ em như người vừa thức dậy sau một cơn say. Chúng mình đừng để cuộc đời cuốn đi xa thêm nữa. Em dù có mạnh mẽ đến đâu vẫn mang trong mình trái tim yếu đuối. Hằng đêm vẫn trằn trọc chờ anh dẫu em không thèm gọi. Anh dù mệt mỏi đến đâu vẫn không quên lời vợ dặn mua sữa cho con. Chúng mình thực ra vẫn cần nhau như trước. Chỉ là khác đi cách nghĩ, cách làm.

Hóa ra hôn nhân không khắc nghiệt như chúng ta vẫn tưởng

Hôn nhân hóa ra không khắc nghiệt như chúng mình vẫn tưởng nếu biết sẻ chia, thấu hiểu và yêu thương. Nay em sẽ dậy sớm nấu cho anh một bữa sáng đơn giản, điều mà em chưa từng làm kể từ ngày cưới. Em vẫn sẽ phàn nàn chuyện anh về muộn, nhưng sẽ bớt đi vì hôm qua anh chẳng còn thế nữa. Em vẫn sẽ đắn đo khi quyết định mua món này, thứ kia mà anh cho rằng keo kiệt. Nhưng không phải chỉ để cân đo, đong đếm chuyện mắm muối dưa cà mà để nuôi con lợn mốc meo dưới gậm giường thật béo. Rồi chúng mình sẽ cùng dắt tay nhau ngắm tuyết trắng trời Sapa như hai đứa hứa hồi mới cưới. Em sẽ mặc thật xinh đẹp khi ra ngoài dù về nhà em vẫn là bà mẹ bỉm sữa lôi thôi. Em sẽ luôn hỏi han nay anh đi làm có mệt không dẫu công việc ngập đầu khiến em không muốn thở. Vì em biết những giông bão ngoài kia sẽ dừng sau cánh cửa nếu chúng mình vẫn nắm tay nhau.

Nhưng đó là chuyện của những tháng ngày sau. Còn hôm nay chỉ cần anh dậy xì xụp ăn hết tô mì em nấu. Biết vợ anh đã vất vả rồi. Với em đó là hạnh phúc.

© Bình Ben – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình: Vợ chồng là duyên phận đời trước kiếp này

Bình Ben

Những chuyện không cần giải thích kia, vào giây phút bạn nói ra, bạn đã thua.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Lời hứa sẽ yêu em trọn đời mà anh nói ra hôm ấy đâu rồi?

Lời hứa sẽ yêu em trọn đời mà anh nói ra hôm ấy đâu rồi?

Người ta thường nói rằng nếu cùng nhau ngắm pháo hoa trong ngày đầu năm mới thì cặp đôi ấy sẽ hạnh phúc cả năm. Giờ đây, em mới hiểu đó chỉ là lời truyền và nó không có thật vì nước mắt em đang rơi làm nhòa đi tấm ảnh kỉ niệm của chúng ta đêm giao thừa. Còn lời hứa sẽ yêu em trọn đời mà anh buột miệng nói ra hôm ấy cũng đã từng được em xem như là chân lý bất di bất dịch, để rồi mỗi khi nhớ lại em thấy mình dại khờ quá đỗi.

Khi tâm trạng tệ cùng cực, hãy nhớ đến 21 điều này

Khi tâm trạng tệ cùng cực, hãy nhớ đến 21 điều này

Cuộc đời không phải lúc nào cũng suôn sẻ, êm ả. Nếu đang phải trải qua tâm trạng tệ, bạn hãy nhớ lấy những điều này.

Mượn nhau một đoạn đường, sau cùng cũng phải trả

Mượn nhau một đoạn đường, sau cùng cũng phải trả

Ta mượn nhau một đoạn đường, dìu nhau đi qua những con đường đầy nắng, gió, mây mù. Gửi gắm cho nhau niềm vui, nỗi buồn và cả những giọt nước mắt lăn trên gò má, thấm ướt đôi mi. Mà mượn thì phải trả, tạm bợ vốn không bền, cho nhau lối đi riêng có lẽ là điều duy nhất giúp chúng ta tìm thấy nẻo đường về, nơi chốn bình yên ở tương lai.

Bạn có phải người thành công hay không? Nhìn ngón tay đeo nhẫn sẽ biết

Bạn có phải người thành công hay không? Nhìn ngón tay đeo nhẫn sẽ biết

Hãy so sánh độ dài của ngón trỏ và ngón đeo nhẫn, bạn sẽ biết nhiều điều thú vị.

Dịch bệnh là điều không tránh khỏi nhưng rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi

Dịch bệnh là điều không tránh khỏi nhưng rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi

Thế giới là một vòng tuần hoàn, là một bức tranh muôn hình vạn trạng, và bản thân mỗi con người chỉ là một cá thể được thụ hưởng những giá trị mà cuộc sống ban tặng. Đôi khi, ta cần phải gửi lời cảm ơn đến cuộc sống, gửi lời cảm ơn đến những điều kỳ diệu xảy đến bất chợt, để rồi ta chợt nhận ra, sau bao thăng trầm trong cuộc đời, điều cần thiết nhất chỉ là sự khỏe mạnh của cơ thể và sự an yên trong tâm hồn.

Gia đình là điều tuyệt vời nhất

Gia đình là điều tuyệt vời nhất

Bất chợt nghe cái giọng nhẹ nhàng, ấm ấm của mẹ, những lời dặn dò bình thường, giản dị ấy mà bất cứ ai có thể nói được ấy, nhưng qua giọng mẹ, nó khiến lòng lâng lâng và quặn thắt, không tự chủ mà nước mắt tuôn rơi. Không đâu bằng gia đình. Con nhớ nhà mẹ ạ.

Những đứa trẻ luôn muốn mình lớn thật nhanh, còn người lớn lại luôn muốn được bé lại

Những đứa trẻ luôn muốn mình lớn thật nhanh, còn người lớn lại luôn muốn được bé lại

Tôi ước Doraemon là có thật. Tôi sẽ mượn cỗ máy thời gian trở về cái thời gian tung tăng, vô tư tắm mưa, nghịch nước cùng đám trẻ nơi đầu làng. Hay tôi sẽ vòi vĩnh một bảo bối khiến mình mãi là đứa trẻ chẳng cần lớn lên. Con người ta lạ vậy đó. Những đứa trẻ luôn muốn mình lớn thật nhanh, còn người lớn lại luôn muốn được bé lại.

Ngày nắng lên

Ngày nắng lên

Em ra trước thềm hong khô lại mái tóc Những thanh âm xung quanh đã không còn khô khốc Em dần quên đi những ngày buồn.

Việt Nam chiến thắng

Việt Nam chiến thắng

Từ già tới trẻ Từ lớn đến bé Không cần súng đạn Tinh thần quyết tâm Để một ngày mai Việt Nam chiến thắng.

Chọn con tim hay là nghe lý trí?

Chọn con tim hay là nghe lý trí?

Trước một ngã ba với hai lối rẽ, một hướng rẽ trái theo con tim nuông chiều cảm xúc để có thể hạnh phúc hoặc lại dẫn vào lối mòn thất vọng, một hướng rẽ phải thênh thang luôn rộng mở của lý trí, có chút cô đơn nhưng luôn tự do và không bao giờ phải bi lụy, tôi đã chọn rẽ phải. Rồi sau đó tôi cứ thế đi tiếp, đi thẳng bỏ qua hết những ngã rẽ sau này.

back to top