Phát thanh xúc cảm của bạn !

Khi ba mươi ta sợ điều gì?

2020-02-28 01:30

Tác giả: Bình Ben


blogradio.vn - Ai cũng có những nỗi sợ của riêng mình dù là đứa trẻ lên ba hay bạn đã già gấp ba mươi lần đứa trẻ. Nhưng nỗi sợ của người già, con trẻ có thể nhanh chóng qua đi sau giấc ngủ ngon lành. Còn những người trưởng thành mọi buồn vui đều theo vào giấc ngủ. Nhất là những kẻ đang phải gồng gánh trong mình bao nỗi lo cho người khác, người ta thường gọi họ là những kẻ tuổi băm.

***

Kẻ ba mươi sợ chưa yên bề gia thất. Ở tuổi này ai cũng đều mặc định vợ chồng con cái đuề huề. Trong yên ngoài ấm. Bởi vậy nếu ai lỡ long đong chưa tìm được bến đỗ, họ sợ những lời đàm tiếu, sợ người thân, xóm làng dị nghị, bóng gió đón đưa. Sợ những tấm thiệp trên bàn làm việc mỗi ngày một dày lên nhưng mãi vẫn chẳng có của mình. Đi tiệc cưới bạn bè tíu tít kể chuyện vợ chồng con cái, mình ngồi cười trừ, lạc lõng trong câu chuyện mà mọi người đều hào hứng. Thấy mình thật bơ vơ như đến từ hành tinh khác. Âu cũng là cái duyên mỗi người ai sắp đặt được đâu. Sự nghiệp có thể tự mình tạo dựng long trời lở đất nhưng gia thất có yên bề cần mối lương duyên. Ai chả mong một cuộc sống bình yên. Có vợ có chồng đoàn viên mỗi tối. Chỉ mong rằng giữa những bộn bề sớm tối đừng ai xát muối kẻ cô đơn, cũng đừng rỉ tai nhau chuyện hai kẻ chung giường nhưng không chung lối. Hạnh phúc ai chẳng mưu cầu chỉ là họ đã mưu cầu nhưng chưa may mắn gặp được hạnh phúc. 

Khi ba mươi ta sợ điều gì?

Khi ba mươi tuổi ta cũng rất sợ cô đơn. Giống như đứa trẻ bị bỏ rơi giữa chốn xa lạ, những kẻ ba mươi cũng rất sợ bị bỏ rơi. Nỗi cô đơn của những kẻ không còn trẻ ấy cũng muôn hình vạn trạng. Kẻ cô đơn vì chưa có người cùng bước, người lại cô đơn trong chính cuộc hôn nhân mà người ngoài cuộc tưởng chừng viên mãn. Cô đơn trong việc tìm lối đi riêng cho sự nghiệp, thực hiện ước mơ, khát vọng mà người khác nghĩ điên rồ. Bạn bè cũng không còn nhiều như trước. Ai cũng mải miết lo toan công việc, gia đình, con cái. Chẳng thể cứ buồn buồn lại í ới nhau làm dăm ba chén tiêu sầu. Cũng đâu thể suốt ngày kể cho người thân nghe nỗi cô đơn sâu thăm thẳm trong lòng. Bởi người trưởng thành giỏi tự gặm nhấm nỗi buồn hơn việc khiến những người thương yêu vì mình mà lo lắng. Thành ra cô đơn lại chồng chất cô đơn.

Khi ba mươi tuổi ta còn thêm nỗi sợ mà hồi trẻ không nghĩ tới: sợ già. Bỗng một ngày thức dậy ta nhận ra mình đã bằng tuổi của cha mẹ ta mấy chục năm về trước. Tóc mẹ đã bạc dần, mắt cha chẳng còn tinh anh. Những người ôm ấp, bế bồng ta ngày nhỏ đã dần đi đâu mãi. Kiếp này chẳng còn được gặp lại. Ai rồi cũng không thắng nổi thời gian. Ta đã đi qua quá nửa của "60 năm cuộc đời". Bao dự định từ thời niên thiếu hãy còn dang dở. Ta vội vàng sống trọn từng khoảnh khắc với những tháng ngày "sầu thương cao vời vợi". Sợ cuộc đời mỗi ngày một ngắn lại mà chưa làm được gì cho cha mẹ vui lòng, cho con cái bình yên và cho chính mình tâm đắc.

Khi ba mươi ta sợ điều gì?

Ngày ta ba mươi ta còn sợ chẳng có tiền. Ngày bé chẳng cần bận tâm tiền ở đâu mà có. Cứ mè nheo là được kẹo, được quà. Rồi ra trường kiếm dăm ba triệu, đầu tháng tiêu nhòe, cuối tháng mẹ lại nuôi. Giờ bao thứ ngập đầu nhiều khi không buồn thở. Nay cha mẹ ốm đau, mai con lại sụt sùi. Rồi cưới xin, giỗ chạp, thôi nôi chưa kể sinh hoạt phí đều đều mỗi tháng. Nghĩ đến thôi đã chẳng dám ốm rồi. Nhiều khi thấy bản thân mình thật tệ, cha mẹ có tuổi rồi vẫn chẳng được ngơi tay. Nên thôi đành hoãn ốm dài ngày, miễn sao công thành danh toại. Cha mẹ ấm no, con cái đủ đầy. Người ta bảo những kẻ ba mươi luôn đầy thực dụng. Nhưng mấy ai thấu được những âu lo chất chồng họ bắt buộc phải gồng vai gánh. Mưu cầu vật chất có gì không chính đáng đâu?

Nhưng có lẽ điều mà những kẻ chênh vênh trên con thuyền ba mươi sợ nhất lại chính là: họ không được phép sợ hãi điều gì cả. Họ chính là chỗ dựa vững chắc cho con cái, là điểm tựa cho cha mẹ. Nhưng họ lại chẳng có ai để dựa vào, đúng hơn họ chẳng dám dựa vào ai. Vì họ không muốn bất kì người thân nào thấy được khoảnh khắc mình yếu đuối. Đôi khi trong lòng họ muốn òa lên nức nở nhưng miệng vẫn nở nụ cười để những người bên cạnh an yên.

Khi ba mươi ta sợ điều gì?

Hi vọng rằng giữa những đợt sóng triền miên ập đến, những kẻ ba mươi đều có đủ bản lĩnh để vượt qua. Để những tháng ngày sau nhìn lại có thể mỉm cười vỗ ngực đó là ta những năm tháng cũ. Là mình đã sống một cuộc đời trọn vẹn, toàn tâm, không hối tiếc. Để những sợ hãi qua đi, an yên ở lại. Để ba mươi năm sau kiêu hãnh mà nói rằng cuộc đời này có chi đâu mà sợ hãi. Chỉ sợ là ta đã không dám dốc lòng mà sống hết mình thôi.

© Bình Ben – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

30 đâu quá muộn để yêu một người

Bình Ben

Những chuyện không cần giải thích kia, vào giây phút bạn nói ra, bạn đã thua.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tình đầu không phải tình

Tình đầu không phải tình

Lần đầu tiên nghe câu nói “Anh không còn yêu em nữa” - thật đau, và thật tệ. Dường như không có gì đau đớn bằng khi nghe mối tình đầu nói với bạn rằng bạn không còn là của họ nữa.

Trò cá ngựa và những tự suy

Trò cá ngựa và những tự suy

Những con ngựa chạy đua sát nhau, ta cười hả hê vì vừa loại bỏ được một đối thủ, niềm vui chưa trọn thì đã chẳng thấy quân mình còn trên đường đua ấy nữa, luật hoa quả đến nhanh quá chẳng kịp trở tay.

6 bài học về tài chính cá nhân chúng ta rút ra được từ đại dịch

6 bài học về tài chính cá nhân chúng ta rút ra được từ đại dịch

COVID-19 đã gây tổn thất nặng nề tới nền kinh tế nhưng nó cũng mang lại cho chúng ta những bài học ý nghĩa về cách quản lý tài chính cá nhân.

Hôm nay con nhớ nhà

Hôm nay con nhớ nhà

Giờ nơi phương xa con thầm ước Mong cho cha mẹ được bình an Ngày mai nắng ấm về thôn xóm Con lại trở về đón xuân sang.

Các cung hoàng đạo thích được nuông chiều như thế nào?

Các cung hoàng đạo thích được nuông chiều như thế nào?

Trong mỗi người đều tồn tại một đứa trẻ. Đôi khi, giữa những áp lực và mệt mỏi của cuộc sống, chúng ta chỉ ước giá như có ai đó sẵn sàng chiều theo mọi mong muốn của bản thân để mình được cảm thấy an ủi và bảo bọc khỏi những khó khăn của cuộc đời.

Con sẽ thật trân quý chính mình vì ba mẹ

Con sẽ thật trân quý chính mình vì ba mẹ

Con cảm ơn hai 25 năm trước bằng trái tim ấm áp và lòng bao dung, ba đã chinh phục mẹ con và bằng sự kiên cường cùng đức hy sinh ấy, đã có con ngày hôm nay. Thân thể này là món quà vô giá của ba mẹ cho con. Trái tim này là tài sản mà con được thừa hưởng. Cả hai góp phần tạo nên con. Con sẽ giữ gìn và thật trân quý.

Chỉ mùa này thôi, cứ nhung nhớ đi em

Chỉ mùa này thôi, cứ nhung nhớ đi em

Hôm nay ở đây vẫn mưa ướt một trời, lác đác chút phiền muộn trong tâm trí. Tôi không còn ngồi một góc mà đợi mưa qua nữa, cứ mặc chúng trải dài bốn bể. Năm nào cũng vậy, năm nào cũng có một mùa mưa. Người nào cũng vậy, người nào cũng có riêng một mùa mà thương mà nhớ. Thôi thì mùa này, nhung nhớ đi em. Chỉ mùa này thôi.

Cánh đồng hoa vừng

Cánh đồng hoa vừng

Tôi đã từng đi ngắm những vườn hoa ở Nhật Tân, vườn hoa cải ven sông Hồng hay cánh đồng hoa tam giác mạch ở Hà Giang nhưng trong tôi cánh đồng hoa vừng quê tôi vẫn là đẹp nhất, cánh đồng nằm ven bờ sông, trải dài đến vô tận trong tầm mắt.

 Rồi một ngày, ai cũng sẽ bình yên

Rồi một ngày, ai cũng sẽ bình yên

Chuyện chúng mình giờ là màu đục xám Chỉ còn trong mớ kí ức mơ hồ Anh hãy đi và tìm một bến đỗ Rồi một ngày, ai cũng sẽ bình yên.

Bỏ túi ngay 5 bí kíp quản lý tài chính sau đại dịch

Bỏ túi ngay 5 bí kíp quản lý tài chính sau đại dịch

Làm thế nào để quản lý chi tiêu tốt hơn và có kế hoạch tiết kiệm hiệu quả sau những biến động của đại dịch? Hãy cùng nhau khám phá 5 bí kíp dưới đây.

back to top