Khi ba mươi ta sợ điều gì?
2020-02-28 01:30
Tác giả:
Bình Ben
blogradio.vn - Ai cũng có những nỗi sợ của riêng mình dù là đứa trẻ lên ba hay bạn đã già gấp ba mươi lần đứa trẻ. Nhưng nỗi sợ của người già, con trẻ có thể nhanh chóng qua đi sau giấc ngủ ngon lành. Còn những người trưởng thành mọi buồn vui đều theo vào giấc ngủ. Nhất là những kẻ đang phải gồng gánh trong mình bao nỗi lo cho người khác, người ta thường gọi họ là những kẻ tuổi băm.
***
Kẻ ba mươi sợ chưa yên bề gia thất. Ở tuổi này ai cũng đều mặc định vợ chồng con cái đuề huề. Trong yên ngoài ấm. Bởi vậy nếu ai lỡ long đong chưa tìm được bến đỗ, họ sợ những lời đàm tiếu, sợ người thân, xóm làng dị nghị, bóng gió đón đưa. Sợ những tấm thiệp trên bàn làm việc mỗi ngày một dày lên nhưng mãi vẫn chẳng có của mình. Đi tiệc cưới bạn bè tíu tít kể chuyện vợ chồng con cái, mình ngồi cười trừ, lạc lõng trong câu chuyện mà mọi người đều hào hứng. Thấy mình thật bơ vơ như đến từ hành tinh khác. Âu cũng là cái duyên mỗi người ai sắp đặt được đâu. Sự nghiệp có thể tự mình tạo dựng long trời lở đất nhưng gia thất có yên bề cần mối lương duyên. Ai chả mong một cuộc sống bình yên. Có vợ có chồng đoàn viên mỗi tối. Chỉ mong rằng giữa những bộn bề sớm tối đừng ai xát muối kẻ cô đơn, cũng đừng rỉ tai nhau chuyện hai kẻ chung giường nhưng không chung lối. Hạnh phúc ai chẳng mưu cầu chỉ là họ đã mưu cầu nhưng chưa may mắn gặp được hạnh phúc.

Khi ba mươi tuổi ta cũng rất sợ cô đơn. Giống như đứa trẻ bị bỏ rơi giữa chốn xa lạ, những kẻ ba mươi cũng rất sợ bị bỏ rơi. Nỗi cô đơn của những kẻ không còn trẻ ấy cũng muôn hình vạn trạng. Kẻ cô đơn vì chưa có người cùng bước, người lại cô đơn trong chính cuộc hôn nhân mà người ngoài cuộc tưởng chừng viên mãn. Cô đơn trong việc tìm lối đi riêng cho sự nghiệp, thực hiện ước mơ, khát vọng mà người khác nghĩ điên rồ. Bạn bè cũng không còn nhiều như trước. Ai cũng mải miết lo toan công việc, gia đình, con cái. Chẳng thể cứ buồn buồn lại í ới nhau làm dăm ba chén tiêu sầu. Cũng đâu thể suốt ngày kể cho người thân nghe nỗi cô đơn sâu thăm thẳm trong lòng. Bởi người trưởng thành giỏi tự gặm nhấm nỗi buồn hơn việc khiến những người thương yêu vì mình mà lo lắng. Thành ra cô đơn lại chồng chất cô đơn.
Khi ba mươi tuổi ta còn thêm nỗi sợ mà hồi trẻ không nghĩ tới: sợ già. Bỗng một ngày thức dậy ta nhận ra mình đã bằng tuổi của cha mẹ ta mấy chục năm về trước. Tóc mẹ đã bạc dần, mắt cha chẳng còn tinh anh. Những người ôm ấp, bế bồng ta ngày nhỏ đã dần đi đâu mãi. Kiếp này chẳng còn được gặp lại. Ai rồi cũng không thắng nổi thời gian. Ta đã đi qua quá nửa của "60 năm cuộc đời". Bao dự định từ thời niên thiếu hãy còn dang dở. Ta vội vàng sống trọn từng khoảnh khắc với những tháng ngày "sầu thương cao vời vợi". Sợ cuộc đời mỗi ngày một ngắn lại mà chưa làm được gì cho cha mẹ vui lòng, cho con cái bình yên và cho chính mình tâm đắc.

Ngày ta ba mươi ta còn sợ chẳng có tiền. Ngày bé chẳng cần bận tâm tiền ở đâu mà có. Cứ mè nheo là được kẹo, được quà. Rồi ra trường kiếm dăm ba triệu, đầu tháng tiêu nhòe, cuối tháng mẹ lại nuôi. Giờ bao thứ ngập đầu nhiều khi không buồn thở. Nay cha mẹ ốm đau, mai con lại sụt sùi. Rồi cưới xin, giỗ chạp, thôi nôi chưa kể sinh hoạt phí đều đều mỗi tháng. Nghĩ đến thôi đã chẳng dám ốm rồi. Nhiều khi thấy bản thân mình thật tệ, cha mẹ có tuổi rồi vẫn chẳng được ngơi tay. Nên thôi đành hoãn ốm dài ngày, miễn sao công thành danh toại. Cha mẹ ấm no, con cái đủ đầy. Người ta bảo những kẻ ba mươi luôn đầy thực dụng. Nhưng mấy ai thấu được những âu lo chất chồng họ bắt buộc phải gồng vai gánh. Mưu cầu vật chất có gì không chính đáng đâu?
Nhưng có lẽ điều mà những kẻ chênh vênh trên con thuyền ba mươi sợ nhất lại chính là: họ không được phép sợ hãi điều gì cả. Họ chính là chỗ dựa vững chắc cho con cái, là điểm tựa cho cha mẹ. Nhưng họ lại chẳng có ai để dựa vào, đúng hơn họ chẳng dám dựa vào ai. Vì họ không muốn bất kì người thân nào thấy được khoảnh khắc mình yếu đuối. Đôi khi trong lòng họ muốn òa lên nức nở nhưng miệng vẫn nở nụ cười để những người bên cạnh an yên.

Hi vọng rằng giữa những đợt sóng triền miên ập đến, những kẻ ba mươi đều có đủ bản lĩnh để vượt qua. Để những tháng ngày sau nhìn lại có thể mỉm cười vỗ ngực đó là ta những năm tháng cũ. Là mình đã sống một cuộc đời trọn vẹn, toàn tâm, không hối tiếc. Để những sợ hãi qua đi, an yên ở lại. Để ba mươi năm sau kiêu hãnh mà nói rằng cuộc đời này có chi đâu mà sợ hãi. Chỉ sợ là ta đã không dám dốc lòng mà sống hết mình thôi.
© Bình Ben – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
30 đâu quá muộn để yêu một người
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống









