Nhà có ba chị em
2019-10-28 01:20
Tác giả:
Bình Ben
blogradio.vn - Hôm nay trời đổ mưa, tôi vội vàng gấp lại bức tranh mộc mạc cất gọn vì sợ mưa làm ướt nhẹp tuổi thơ.
***
Miền núi những năm 90, tuổi thơ chị em tôi như một bức tranh quê mộc mạc mà sau này mỗi khi nhắc lại tôi phải rón rén mở ra, rồi cẩn thận gấp lại sợ một tiếng còi xe hay chuông điện thoại rung cũng có thể phá hỏng cả bức tranh. Chúng tôi khi đó cũng chẳng hiểu thế nào là giàu nghèo, sướng khổ vì nhà nào trong xóm cũng giống nhau. Quần đứa nào cũng có hai nắp ở mông và đôi dép có đến chục lần bố nung dao hàn lại. Không điện lưới, đường nhựa hay internet. Có lẽ vậy mà tôi vẫn luôn gọi những tháng ngày ấy là miền thương nhớ. Cũng không hẳn vì đó là một tuổi thơ đầy dữ dội mà vì đó là những tháng ngày chẳng bao giờ trở lại. Những tháng ngày ít ỏi cả ba chị em tôi thực sự được ở bên nhau.
Chị cả lớn hơn tôi gần một giáp nên có phần thiệt thòi nhất. Chị luôn phải làm mọi việc mà không được quyền nhõng nhẽo như tôi. Chị xông xáo như một đứa con trai. Đêm mưa gió chị phăm phăm soi đèn một mình xuống suối kiểm tra máy phát điện xem có rác cuốn vào không. Trong kí ức tôi về miền thương nhớ ấy chị mảnh mai, tháo vát và cũng có chút tài văn nghệ. Chắc vậy mà sau này chị cũng một thời là Hằng Nga trong lòng không ít bạn trai cùng khóa.

Còn chị hai tôi hay ốm vặt và tính tình cũng đành hanh nhất. Tôi là em út nên có phần hơi bướng và rất tài ăn vạ. Hai chị em sêm sêm tuổi nhau nên không tránh khỏi cãi vã. Nhớ có lần tôi và chị hai nghịch dại bố quát không được định cầm roi đánh, tôi ăn vạ nguyên ngày nằm bẹp bên nhà bác mãi hôm sau mới chịu về. Ba con người, ba tính cách mỗi chúng tôi là một mảng màu ghép lại trong bức tranh đầy màu sắc. Dĩ nhiên đó đều là những màu sắc tươi đẹp nhất mà chúng tôi đã đi qua. Là những đêm rủ nhau đốt đuốc bắt châu chấu sáng rực cả cánh đồng. Là những chiều lượm rêu đá hay gạn khe bắt cá rồi ý ới gọi nhau đi tắm cười đùa nhộn nhịp cả khúc sông quê.
Năm 15 tuổi chị cả tôi theo học xa nhà. Chẳng lâu sau ba chị em lần lượt xuống phố huyện rồi lên tỉnh học trường nội trú. Cuộc sống sau này của chúng tôi là những ngày tháng tự lập và xa nhau. Tháng một lần cùng về ăn vội bữa cơm, kể dăm ba chuyện rồi ai nấy lại hối hả bắt xe về trường. Bẵng đi rồi cũng thành quen. Tôi chẳng mấy bận tâm đến chuyện sống xa nhau nữa. Cho đến ngày chị cả tôi lấy chồng. Tôi ngồi trước hiên nhà khóc tưởng ngập cả khúc sông. Ngày đưa chị về nhà chồng ba chị em đi bộ suốt con đường gần nhà chị bịn rịn chẳng muốn rời. Mà hóa ra sau này tôi còn đi qua con đường ấy nhiều hơn chị.
Rồi cả ba chị em tôi đều lần lượt có cuộc sống riêng lấy chồng, sinh con. Đã có những ngày tháng chông chênh của hôn nhân, của khắc nghiệt cuộc sống khiến chúng tôi quên hỏi thăm nhau có ổn không. Chúng tôi cũng ít dành cho nhau những lời yêu thương như trước. Nhưng những giây phút khó khăn nhất chúng tôi vẫn luôn bên nhau. Ngày tôi đi sinh chị cả tôi rớt nước mắt đứng ngồi đến mức bác sĩ nhầm người đi sinh là chị. Thỉnh thoảng gặp nhau nhắc lại mà vẫn cười không ngớt. Mấy hôm trước tim tôi có chút vấn đề phải uống thuốc trợ tim chị cả bảo tôi cái gì cần buông bỏ phải biết bỏ đi, không nên suy nghĩ nhiều. Tôi và chị hai phì cười. Hạnh phúc đôi khi chỉ cần những khoảnh khắc giản đơn như thế.
Hôm nay trời đổ mưa. Tôi vội vàng gấp bức tranh cất gọn, sợ mưa làm ướt nhẹp tuổi thơ, ướt ba cô gái trốn ngủ trưa đi bắt chuồn chuồn.
© Bình Ben – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống










