Tìm bình yên nơi gia đình
2019-08-02 08:20
Tác giả:
Hoài Thương
blogradio.vn - Tôi hiểu rằng, chẳng ai muốn trở thành người xấu trong mắt đứa trẻ của mình, chỉ là họ phải gắng gượng quá nhiều với khắc nghiệt của cuộc đời, họ muốn phải bẻ lái con thuyền mang cả tương lai của con mình sang một hướng khác.
***
Năm nay tôi 20 tuổi, chẳng phải quá trưởng thành nhưng cũng đã bước qua ranh giới của cái tuổi được phép bồng bột suy nghĩ rồi. Ngày ấy, một chiều nắng nhẹ, tôi ngồi cùng mẹ, hai mẹ con nói chuyện thật nhiều.
Mẹ tôi của ngày ấy khác xa bây giờ, gia đình tôi không phải sinh ra đã đầy đủ tất cả mọi thứ, đến mức thật sự phải nói là không có để ăn cho no nữa. Hồi ấy mẹ gầy lắm, tóc ngắn, hay nổi cáu và còn hay khóc nữa. Tôi nói nhỏ: “Hồi con còn bé, mẹ kì cục thế nào ấy?”. Mẹ cười bảo: “Lúc đói thì ai cười cho nổi, rồi nhìn thấy tụi bây hơi sa sút một tí, mẹ mày lại sợ tụi mày học kém đi, rồi không có tương lai, rồi lại khổ”.
Tôi im lặng nhìn mái đầu đã điểm bạc của mẹ, và nhớ lại khoảng thời gian, khi mà mỗi chúng tôi đều phải chạy đua với cuộc đời để sống, nhưng tôi lại khao khát trở lại để cảm nhận trọn vẹn những yêu thương đong đầy ấy một lần nữa.

Tua lại đoạn băng cuộc đời tôi, 15 năm trước, lúc ấy gia đình tôi ở nhà tổ do ông bà ngoại để lại. Ba tôi là con trai cả, bà nội mất sớm, ông tôi một mình nuôi 10 người con nheo nhóc, đứa nhỏ nhất 2 tuổi, ba tôi đang được đi học thì phải nghỉ, về nhà phụ bố coi sóc các em, rồi lên rẫy làm để nhà còn có cái ăn. Bà ngoại không chịu gả mẹ cho ba đâu, nhưng vì cái chân chất hiền lành nhưng cũng cực kì kiên định lại còn tài năng của ba (biết chơi organ, biết đánh guitar, biết tiếng Anh cơ bản, đọc được tiếng Pháp, lại còn có background từng là phát thanh viên của xã), mà ba lấy được má, rồi có tôi, của ngày hôm nay.
Lúc ấy ba ở rể, nhà bà ngoại rộng thật, nhưng lại dột, mỗi lần mưa xuống, là chị em tôi kéo nhau xem thác nước dưới bếp. Ba đắp giếng thật cao, cao hơn nền rất nhiều, để lúc ngập, nước bẩn ở cống không tràn vào giếng được. Lúc ấy tôi ghét mưa lắm, ghét tới tận bây giờ, vì mỗi lần mưa là mẹ lại vào phòng, tôi biết, mẹ đang khóc.
Ba mẹ hồi ấy đi làm, từ sáng sớm đến tối muộn, hai chị tôi một tay bác lớn trong nhà chăm sóc, cơm nước. Tôi được gửi ở cùng nội, nội tôi là cực đại thi hào, với riêng tôi, ông gà trống nuôi 10 người con trưởng thành, ông có 1 tập thơ sáng tác lúc nghỉ trưa hồi ông còn trẻ, ông kể tôi thế, ngày ấy, trưa nào tôi cũng đung đưa ở võng nghe ông đọc từng câu từng chữ. Ông mất, tập thơ ấy cũng được ông mang theo.
Tôi nhỏ nhưng, tôi biết hết mọi chuyện mà người lớn nghĩ tôi không biết. Tôi biết ngày tôi vào lớp 1, mẹ không đưa tôi tới trường, là có lí do. Lúc ấy mẹ bị thoái hoá cột sống, người mẹ nghiêng hẳn đi một bên. Mẹ đỡ cả thế giới cho 3 chị em tôi, ba có cái mạnh mẽ của một người đàn ông, còn mẹ dù gì cũng là phụ nữ, cái khổ cái cực đè khiến mẹ không chịu đựng nổi.
.jpg)
Ba bận lên rẫy hằng ngày, mẹ chỉ chờ tôi vào học mới yên tâm đi khám. Mẹ sợ biết bệnh của mình, mẹ sợ trở thành gánh nặng. Biết bệnh rồi để làm gì, tiền đâu để chạy chữa cho hết. Nhưng hôm ấy chân mẹ cũng bị teo đi, mẹ đứng không vững, mẹ té, và vào viện một mình. Chiều ấy bác sĩ báo mẹ phải nhập viện theo dõi, mẹ im rồi cắn răng xuất viện về nhà.
Vài tháng sau không chịu nổi, ba đưa mẹ đi, hôm ấy chị hai cũng khóc, nhưng chị nói tôi và chị ba là ba mẹ lên rẫy muộn, bảo tụi tôi học bài rồi ngủ sớm. Tối đó ba chị em đều ôm nhau khóc, chẳng biết tại sao mình lại khóc, dù chẳng đứa nào biết rõ mức độ nghiêm trọng của vấn đề mà tụi tôi đang gặp. Trong cái ám ảnh ấy, tôi lại thấy ba thương mẹ thật nhiều.
Vài ngày sau tụi tôi lên thăm mẹ, ba gầy chỉ còn một nửa, ba đi mua 4 phần cơm, cho mẹ và ba đứa trẻ của ba, ba nói cơm bệnh viện ngon hơn những thứ này, nên tụi tôi phải ăn thật no rồi còn đón xe về. Ai cũng biết, cơm bệnh viện ba nói chỉ là gạo nấu miếng sống miếng chín và chan toàn là nước mắt, chúng tôi lại cùng khóc, nhường qua nhường lại những hộp cơm dở dang, rồi ai cũng no. Chúng tôi khi ấy là no hạnh phúc, no tinh thần, no đến mức căng phồng sung sướng.
Có lẽ phép màu đã xảy ra đối với trường hợp như gia đình tôi vậy. Nên trước 2 ngày mẹ phẫu thuật, bác sĩ nói mẹ bị chẩn đoán sai, mẹ chỉ cần chăm vật lý trị liệu thì một tháng là bình phục.
Mẹ tôi là người phụ nữ kiên cường mà, một tháng đó với mẹ, búng tay là xong. Rồi ba mẹ lại quay guồng vào công việc. Mẹ tôi cũng là người phụ nữ thông minh nhất tôi từng gặp nữa. Năm ấy mẹ nói ba phá bỏ hết rẫy, trồng tiêu. Rồi tiêu chẳng biết thế nào lại đội giá gấp 4 5 6 lần bình thường, thế là chúng tôi sửa được cả cái bếp tạo thác ấy. Mười năm sau, ba mẹ xây nhà. Hai chị tôi đi du học đã gần năm năm, chỉ còn những cuộc gặp gỡ qua màn hình điện thoại. Đến giờ, tôi chẳng thiếu thứ gì.
Mẹ chẳng còn hà khắc với tôi như trước nữa, mẹ chẳng bao giờ kiểm tra hay dò xét tôi. Mẹ biết, những lần mẹ đánh hay mắng tôi, tôi đều sẽ tự thay đổi sau đó, sẽ không bao giờ phạm lỗi tương tự một lần nào nữa.
Tôi hiểu rằng, chẳng ai muốn trở thành người xấu trong mắt đứa trẻ của mình, chỉ là họ phải gắng gượng quá nhiều với khắc nghiệt của cuộc đời, họ muốn phải bẻ lái con thuyền mang cả tương lai của con mình sang một hướng khác. Nơi mà điểm đích sẽ là sự ổn định, sẽ là những mái nhà vững chãi không còn mưa đổ thành sông, sẽ là những gia đình nhỏ không còn nước mắt của sự tủi nhục vất vả nữa.
Đấy là câu chuyện của gia đình tôi. Có nước mắt, có hạnh phúc, có gắn kết, có niềm tin, và có cả tình yêu.
Có lẽ bạn không có một tuổi thơ nhiều biến cố và thử thách như tôi, nhưng tôi biết ai rồi cũng có câu chuyện riêng để kể khi nhớ về quá khứ, về gia đình mình. Tới đây, hãy để cuộc đời bạn dừng lại trong 60 giây, để nghĩ về những hồi ức đầy tuyệt vời ấy, hãy tắt đi tab facebook còn đang dở dòng tin nhắn hay comment nào đó, cầm điện thoại và nhắn cho ba mẹ một tin, rằng bạn yêu họ và biết ơn họ thật nhiều.
© Hoài Thương – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Giá có thể trốn phố về quê
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.




