Phát thanh xúc cảm của bạn !

Trong vòng tay mẹ

2020-09-22 01:22

Tác giả: Giang Phạm


blogradio.vn - Dường như lúc đó, cả thế gian này chỉ có nụ cười của mẹ mà thôi. Nụ cười xua tan cái nóng nực của mùa hè. Nụ cười làm tôi thấy mình đã lớn. Nụ cười khiến tôi thầm cám ơn tạo hoá đã cho tôi được làm con của mẹ, được sống cùng mẹ.

***

Tôi là một đứa trẻ được sinh ra và lớn lên trong vòng tay yêu thương, chăm sóc, đùm bọc của mẹ. Chính mẹ đã sinh ra tôi, nuôi dưỡng tôi bằng đôi vai gầy gầy của mình. Dù thiếu bàn tay âu yếm, vỗ về của cha nhưng tôi vẫn thấy mình thật hạnh phúc và may mắn khi có mẹ. Mẹ là nguồn cổ vũ cho tôi, nuôi dưỡng những ước mơ trong tôi. Và nụ cười của mẹ thật ấm áp. Nhưng bây giờ và mai sau tôi sẽ không bao giờ được nhìn thấy nụ cười ấy, sự ấm áp ấy nữa. Mẹ không bao giờ trở lại nữa rồi. Nhân giỗ đầu của mẹ, tôi nhớ lại nhưng kỉ niệm, năm tháng bên mẹ.

Mẹ đã bên tôi khi tôi tập những bước đi đầu đời. Mẹ sẵn sàng đưa tay ra đời tôi khi ngã, mẹ cười làm tôi như dịu đi nỗi đau. Không biết từ bao giờ, nụ cười của mẹ có sức ảnh hưởng tôi đến thế.

Năm đó, tôi học lớp sáu, nhà trường cho tôi đi thi học sinh giỏi cấp huyện. tôi đã rất vui, tung tăng chạy về nhà khoe với mẹ. Mẹ ôm tôi vào lòng, đặt nhẹ bàn tay lên mái tóc tôi. Trên gò má gầy của mẹ lại nở nụ cười. Mẹ nói rất tự hào về tôi. Nhưng chỉ mấy ngày sau, khi tôi biết kết quả thi của mình, tôi đã chẳng dám khoe với mẹ, chắc mẹ buồn lắm. Tôi đã chẳng thể làm đúng như những gì mẹ mong ước. Tôi trượt. Tối hôm đó, tôi nằm gọn trong chăn, khóc. Một bàn tay dịu dàng, nhẹ nhàng đặt trên vai tôi vỗ về. Là mẹ. Mẹ không nói lời nào, cứ thế ôm lấy tôi. Tôi cứ nghĩ mẹ sẽ la mắng tôi hay có bất kì hành động nào trách móc tôi. Trong vòng tay mẹ, tôi cảm nhận được tình thương yêu vô bờ bến mà bấy lâu nay bị tôi lãng quên. Mẹ khuyên tôi ”thất bại là mẹ thành công con ạ. Lần sau cố gắng hơn, nhất định con sẽ chiến thắng”. Tôi chỉ biết gật đầu và oà khóc trong lòng mẹ. Mẹ quá ân cần và chu đáo. Có lẽ tôi sẽ phải tự bay bằng đôi cánh của mình. Tôi không thể cứ dựa mãi vào mẹ như thế. Một chút thất bại nhỏ này có đáng là gì. Cố lên tôi ơi!

Người xưa có câu:

“Lòng mẹ bao là như biển Thái Bình dạt dào

Tình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào”

Còn mẹ tôi không chỉ “bao la”, “tha thiết” mà người rất bao dung, nhân hậu. Từ nhỏ, tới lớn, mẹ chưa bao giờ đặt chân ra khỏi luỹ tre làng nhưng mẹ hiểu hết những gì về cuộc sống. Mẹ sẵn sàng tha thứ cho bất kì ai chỉ cần tôi được hạnh phúc. Đó là ba. Ba đã bỏ mẹ từ khi tôi còn chưa sinh ra để đến với hạnh phúc mới bên một người đàn bà khác. Mẹ đã vất vả sinh ra tôi một mình rồi một mình nuôi dưỡng tôi. Nhưng chỉ vì ước muốn được gặp ba của tôi mà mẹ đã cất công tìm ba suốt mấy năm trời. Đã có lúc tôi sin mẹ tha thứ vì làm mẹ khổ tâm nhưng mẹ chỉ cười và nói đó là trách nhiệm của mẹ, dù vất vả thế nào mẹ cũng sẽ cho tôi gặp ba của mình cho dù chỉ là một lần. Và cái ngày đó đã tới. Trước sự có mặt của tôi, mẹ nói tha thứ cho ba từ lâu rồi vì dù sao ông cũng là người sinh ra tôi. Mẹ đã cố cười để tôi được vui, được hạnh phúc. Cả đời mẹ đã hy sinh tất cả cho tôi. Mẹ cho tôi tuổi trẻ và hạnh phúc của mình. Từ sâu thẳm đáy lòng, tôi thầm cám ơn mẹ về điều đó.

Một hôm, mẹ có việc bận và bảo tôi ở trông nhà. Tôi vâng lời mẹ. Tôi đã rất muốn làm cho mẹ bất ngờ và bắt tay ngay vào kế hoạch của mình. Tôi quét sân, nhà và nấu cơm. Chỉ một lúc sau, cơm canh đã sẵn sàng trên bàn và chỉ đợi mẹ về. Nhưng đã quá trưa mà tôi chưa thấy tin gì của mẹ. Không biết mẹ có xảy ra chuyện gì không. Chưa bao giờ tôi lo lắng cho mẹ như thế. Men theo con đường làng nhỏ và hẹp, tôi đi tìm mẹ. Bỗng tháp thoáng từ xa, dưới rặng bạch đàn đang rì rào trước gió một bóng hình quen thuộc với chiếc xe xanh. Là mẹ, đúng là mẹ! Tôi sung sướng hét lên. Tôi vội chạy ôm chầm lấy mẹ và khóc. Tôi đã rất lo lắng. Mẹ chở tôi về nhà và từ từ giải thích lý do hôm nay mẹ về muộn. Bước vào nhà, nhìn mâm cơm đã tươm tất trên bàn mẹ cười và khen con gái mẹ hôm nay giỏi quá làm mẹ cười, làm tôi sung sướng khiến cái mũi như muốn nổ tung lên. Chứ bao giờ tôi tháy mẹ hạnh phúc như thế. Tôi đi pha cho mẹ một cốc nước chanh. Tôi biết mẹ đang mệt. Dường như lúc đó, cả thế gian này chỉ có nụ cười của mẹ mà thôi. Nụ cười xua tan cái nóng nực của mùa hè. Nụ cười làm tôi thấy mình đã lớn. Nụ cười khiến tôi thầm cám ơn tạo hoá đã cho tôi được làm con của mẹ, được sống cùng mẹ.

Bây giờ, tôi đã thực sự khôn lớn và trưởng thành. Nhưng tôi biết, dù có ở đâu thì mẹ luôn luôn dõi theo, cổ vũ, động viên và trao cho tôi một nụ cười thật ấm áp. Cám ơn cuộc đời mỗi sớm mai thức dậy cho tôi một ngày mới để yêu mẹ nhiều hơn - người cho tôi tất cả. Con yêu mẹ nhiều lắm, mẹ ơi! Con tin rằng giữa trời và đất nhất định có cách liên lạc với nhau dù có cách xa hơn nữa, có lâu hơn nữa thì người ở trên trời cũng có thể nghe được nỗi nhớ thương của người bên dưới, vẫn thấy được những người bôn ba vất vả lương thiện chăm chỉ tiếp tục sống.

© Giang Phạm - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Replay Blog Radio: Khi mẹ nhớ con – mẹ gọi, khi con nhớ mẹ - mẹ ở đâu?

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thế giới sau con hẻm

Thế giới sau con hẻm

Nắng lại vàng, gió vẫn lay và phía sau con hẻm ngập rác, hết rác rồi thì sẽ lại mộng mơ thôi. Giống như tâm hồn tôi, đã rất lâu rồi mới tìm thấy ánh nắng rực rỡ.

Năm tháng ấy rồi sẽ trở thành kí ức đẹp của sau này

Năm tháng ấy rồi sẽ trở thành kí ức đẹp của sau này

Dù sau này năm tháng trôi qua, khi vô tình gặp lại, cậu vẫn là chàng thiếu niên có nụ cười ngọt ngào nhất. Cảm ơn vì đã làm cho những tháng ngày học trò vô tư của tôi trở nên rực rỡ và trở thành một miền ký ức tươi đẹp của sau này. Cảm ơn cậu, chàng trai.

Thanh xuân không trở lại

Thanh xuân không trở lại

Minh trở lại trường cũ cấp Hai, nhìn qua cửa sổ cái bàn thứ hai nơi Nguyên ngồi, kí ức nào đó chợt ùa về, dữ dội, như cơn mưa hối hả của chiều nay. Nhìn lớp học thật lâu, đôi khi miệng của Minh thốt ra hai từ “Nguyên ơi”.

Em sẽ bình yên thôi cô gái

Em sẽ bình yên thôi cô gái

Nhưng rồi một ngày khi những tia nắng chiếu xuyên cửa phòng em, em mới biết mình đã bỏ lỡ bao nhiêu khoảnh khắc đẹp, nhận ra dù có bao nhiêu mối tình em đã mất niềm tin như thế thì cũng có sao. Em sẽ lại bắt đầu bình yên hơn hôm qua thôi.

Mẹ đừng đi, hãy vì con mà ở lại

Mẹ đừng đi, hãy vì con mà ở lại

Đôi mắt tròn xoe nhìn mẹ lặng thinh không nói Đôi tay nhỏ xinh với lấy vạt áo mẹ đẫm mồ hôi Miệng bi bô những câu chữ con gói trong lòng “Mẹ đừng đi, hãy vì con mà ở lại”.

Khi yêu một người trưởng thành, tôi không cần phải gắng gượng

Khi yêu một người trưởng thành, tôi không cần phải gắng gượng

Tôi gọi người là ‘thiên thần may mắn’ mà cuộc đời đã yêu thương ban tặng cho tôi. Cảm ơn người vì tất cả những điều tốt đẹp đã dành cho tôi. Và tôi muốn nói cho người biết “Cảm ơn vì đã luôn nắm chặt tay em”.

Miền Trung ơi, thương lắm!

Miền Trung ơi, thương lắm!

Tôi chưa bao giờ ngừng tự hào khi là một công dân Việt Nam, chưa bao giờ cảm thấy tình người ấm lên từng ngày như bây giờ khi đọc được những khoản tiền cứu trợ và thở nhẹ phào khi một ai đó được bình an trở về trong cơn lũ.

Em sẽ không vì phút yếu lòng ở bên một người không tình yêu

Em sẽ không vì phút yếu lòng ở bên một người không tình yêu

Đôi khi có những thứ làm chúng ta cứ ngỡ sẽ chẳng thể nào vượt qua nhưng đó chỉ là điều chúng ta suy nghĩ. Rồi thời gian sẽ trả lời tất cả. Thời gian sẽ giúp chúng ta xóa nhòa mọi thứ. Những người đã không còn muốn đi bên chúng ta nữa thì hãy để họ ra đi. Hãy giữ lại cho mình chút tự trọng cuối cùng. Đừng vì một chút yếu lòng mà đem cuộc đời mình vào một cuộc tình không tình yêu.

Ba yên tâm, con sẽ sống tốt mà

Ba yên tâm, con sẽ sống tốt mà

Rồi ba dặn "Xa quê nhiều vất vả Phải biết tự chăm sóc mình con nha Dù khó khăn cũng đừng nên gục ngã" Ba yên tâm, con sẽ sống tốt mà.

Ngày cha trở lại đời con

Ngày cha trở lại đời con

Dù ba vẫn cái kiểu vui vẻ hóm hỉnh như ngày xưa, nhưng con thấy rất rõ, thời gian không thật sự “phẫu thuật” cho vẻ ngoài của ba, mà là đã “phẫu thuật” cho tâm hồn của ba rồi.

back to top