Cậu biết không tớ đã luôn chờ đợi cậu
2020-11-14 01:25
Tác giả:
blogradio.vn - Cậu dúi vào tay tớ chiếc kẹo nhỏ, bọc trong lớp giấy gói nilon có màu loang loáng như gói đủ màu cầu vồng trong đó “Cố lên nhé! Đợi anh”. Cậu nhìn tớ với tất cả dịu dàng trong đáy mắt. Giây phút đó tưởng chừng như kéo dài mãi cho tới giờ, mỗi khi nghĩ về cậu, mái tóc ngắn dưới ánh nắng hè, đôi mắt, nụ cười ấy vẫn khiến tớ ngẩn ngơ.
***
Quay đi quay lại với guồng quay của công việc, học hành, cũng chẳng để ý trời vào thu từ khi nào. Chỉ nhớ một chiều Chủ nhật, trên con đường quen thuộc từ trường trở về phòng, tớ nghe mùi hương hoa sữa thoang thoảng đâu đây.
Người ta nói, thu đến là khi cô đơn đến, những nỗi buồn thường đến bất chợt như những cơn mưa cuối hạ. Mùa thu, một mình liệu có cô đơn không?
Gặp cậu vào một ngày đầu thu của 5 năm trước, khi ấy, chúng ta vẫn còn là những đứa trẻ con, tuổi 17 thật nhiều nỗi buồn. Tớ chẳng thể ngờ ngày hôm ấy đã bắt đầu những tiếc nuối trong tớ, mình đánh mất thật nhiều để rồi điều sót lại giữa hai ta chỉ còn là những khoảng trống trong cuộc đời nhau.
Cậu còn buồn không? Buồn cho chuyện của chúng mình, đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ lại những chuyện đã qua, tớ vẫn luôn tự hỏi “Chúng mình đã bao giờ thực sự cần nhau chưa nhỉ?”.
Năm ấy, trời vào thu nhưng nắng vẫn thật gay gắt, dưới tán xà cừ, hình ảnh cậu chìm vào yên tĩnh khiến tớ cực kì tò mò. Năm 17 tuổi, tớ đã từng có mong muốn rằng có thể mang “ồn ào” đến với cậu, hoặc chí ít, tớ nghĩ cậu sẽ muốn chia cho tớ một ít tĩnh lặng bên mình hoặc cả hai.
Cậu ngẩng đầu lên, chào tớ, khi ấy, cậu xa lạ và tớ đã cho rằng mình sẽ rất khó để nói với nhau đôi ba lời. Thế mà chẳng phải, chỉ một tiếng sau, tớ đã thấy cậu cười đùa vui vẻ cùng một người bạn khác, tớ biết, hai người cũng chỉ mới vừa quen nhau.
Tớ thừa nhận, có một chút ghen tị nhen nhóm trong lòng tớ rồi. Những ngày sau đó, tớ luôn luôn tìm cớ để kết thân, để có thể nói chuyện với cậu. Chẳng vì điều gì cả, đơn giản là cách tớ thỏa mãn “chút ghen tị” của mình thôi.
Thời gian và những câu chuyện qua đi, hai đứa bắt gặp sự đồng điệu trong tâm hồn nhau rồi chẳng mấy chốc trở thành thân thiết. Nhớ một lần tớ hỏi cậu có thấy tớ phiền không “Em phiền lắm đấy”, nhưng tớ nghe thấy rồi nhé, khi cậu cúi đầu xuống, nói thật nhỏ “Nhưng anh quen rồi” Trong mắt tớ, cậu vẫn như lần đầu gặp gỡ, như gần mà lại như xa.
Nắng tháng 6 rực rỡ trên cao, tớ và cậu bước vào thời gian gấp rút chuẩn bị cho kỳ thi Đại học. Cậu chở tớ đi trên con đường làng nhỏ và bụi, hai đứa chen nhau trên yên chiếc xe cub, tớ nép vào người cậu, lần đầu tiên tớ ngửi thấy mùi nắng, như là mùi vị ngọt thanh của cốc sấu đá đầu mùa, như hương thoang thoảng của cánh sen mềm, nhẹ nhàng, xao xuyến. Cậu hát đôi ba câu vu vơ, hát về tà áo dài thiếu nữ, hát về nụ cười duyên của tuổi dại khờ.
Ngày điền nguyện vọng Đại học, những tờ giấy note vàng xanh đủ màu tớ dán đầy quyển vở bài tập, lật đi lật lại chẳng biết phải chọn gì. “Anh sẽ ở Hà Nội chứ?” “Em ở đâu thì anh ở đấy”.
“Khi học Đại học, anh sẽ qua chở em đi chơi chứ?”
“Được!”
“Em sẽ mặc những chiếc váy thật đẹp. Em sẽ thi hoa khôi đấy nhé!?”.
“Em thích lắm hả?”
“Dạ!”
Cậu nhìn tớ, cười.
“Thế thì anh sẽ đi cùng em, ủng hộ em!”
Cậu dúi vào tay tớ chiếc kẹo nhỏ, bọc trong lớp giấy gói nilon có màu loang loáng như gói đủ màu cầu vồng trong đó “Cố lên nhé! Đợi anh”. Cậu nhìn tớ với tất cả dịu dàng trong đáy mắt. Giây phút đó tưởng chừng như kéo dài mãi cho tới giờ, mỗi khi nghĩ về cậu, mái tóc ngắn dưới ánh nắng hè, đôi mắt, nụ cười ấy vẫn khiến tớ ngẩn ngơ.
Rồi mình giận nhau, chẳng rõ lý do là gì nữa, giận hờn ngây ngô vụng dại ngày ấy khiến chúng mình lặng đi, để lại cho tớ những cái ngoảnh đầu nhìn lại đầy nuối tiếc.
Gặp lại cậu vào một buổi tối tháng 9, hai đứa chở nhau trên chiếc xe ngày nào, chen chúc, gió cuốn bụi từ con đường làng đang sửa làm nhòe mắt tớ.
Cậu khẽ kéo đầu tớ nép vào vai áo, vẫn là cậu đấy thôi nhưng chẳng còn mùi nắng ngọt như ngày nào, “Cho đỡ bụi, không thích thì thôi!”.
“Anh dạo này ổn không?” tớ hỏi, hồi hộp chờ câu trả lời từ cậu, tớ sợ cậu sẽ nói “không”, khi ấy, tớ sẽ xót xa biết mấy.
“Mọi thứ đều ổn, chỉ là một mình thôi, không có bạn bè!”
“Anh có thể gọi cho em, mỗi khi anh cần một người ở cạnh, em sẽ đến”
Đêm đầu tiên Hà Nội đón gió mùa, tớ nhận một cuộc gọi từ một dãy số lạ, đầu dây bên kia vang lên tiếng của cậu “Ra Hồ Tây nhé!”, “Ừ, anh đón em đi”. Chúng mình ngồi ở ven hồ, cũng chẳng còn nhiều chuyện để chia sẻ với nhau, tớ nói vài câu bâng quơ rồi chìm vào yên tĩnh.
Mấy bài ballad phát qua chiếc điện thoại hiện đại, không có tai nghe, âm nhạc cuống quýt, hoà chung với không khí, quẩn quanh lòng tớ. Gió thổi bên tai, lành lạnh. Tiếng sóng nước đuổi nhau. Tiếng cậu khẽ thở dài. Vị của lon bia đắng chát nơi cuống họng.
“Tớ có thể cởi giày ra được chứ?” hơi lạnh từ nền đá, chút nước còn sót lại sau cơn mưa hồi chiều. Ừ, tớ công nhận, đây chính là mùa thu trong lòng tớ.
“Có bạn mà, ai chẳng thích!”
“Cũng đúng, chẳng có ai thực sự thích cô đơn, phải không?”
© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn
Xem thêm: Hết thương còn vương nỗi nhớ
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.






