Cậu biết không tớ đã luôn chờ đợi cậu
2020-11-14 01:25
Tác giả:
blogradio.vn - Cậu dúi vào tay tớ chiếc kẹo nhỏ, bọc trong lớp giấy gói nilon có màu loang loáng như gói đủ màu cầu vồng trong đó “Cố lên nhé! Đợi anh”. Cậu nhìn tớ với tất cả dịu dàng trong đáy mắt. Giây phút đó tưởng chừng như kéo dài mãi cho tới giờ, mỗi khi nghĩ về cậu, mái tóc ngắn dưới ánh nắng hè, đôi mắt, nụ cười ấy vẫn khiến tớ ngẩn ngơ.
***
Quay đi quay lại với guồng quay của công việc, học hành, cũng chẳng để ý trời vào thu từ khi nào. Chỉ nhớ một chiều Chủ nhật, trên con đường quen thuộc từ trường trở về phòng, tớ nghe mùi hương hoa sữa thoang thoảng đâu đây.
Người ta nói, thu đến là khi cô đơn đến, những nỗi buồn thường đến bất chợt như những cơn mưa cuối hạ. Mùa thu, một mình liệu có cô đơn không?
Gặp cậu vào một ngày đầu thu của 5 năm trước, khi ấy, chúng ta vẫn còn là những đứa trẻ con, tuổi 17 thật nhiều nỗi buồn. Tớ chẳng thể ngờ ngày hôm ấy đã bắt đầu những tiếc nuối trong tớ, mình đánh mất thật nhiều để rồi điều sót lại giữa hai ta chỉ còn là những khoảng trống trong cuộc đời nhau.
Cậu còn buồn không? Buồn cho chuyện của chúng mình, đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ lại những chuyện đã qua, tớ vẫn luôn tự hỏi “Chúng mình đã bao giờ thực sự cần nhau chưa nhỉ?”.
Năm ấy, trời vào thu nhưng nắng vẫn thật gay gắt, dưới tán xà cừ, hình ảnh cậu chìm vào yên tĩnh khiến tớ cực kì tò mò. Năm 17 tuổi, tớ đã từng có mong muốn rằng có thể mang “ồn ào” đến với cậu, hoặc chí ít, tớ nghĩ cậu sẽ muốn chia cho tớ một ít tĩnh lặng bên mình hoặc cả hai.
Cậu ngẩng đầu lên, chào tớ, khi ấy, cậu xa lạ và tớ đã cho rằng mình sẽ rất khó để nói với nhau đôi ba lời. Thế mà chẳng phải, chỉ một tiếng sau, tớ đã thấy cậu cười đùa vui vẻ cùng một người bạn khác, tớ biết, hai người cũng chỉ mới vừa quen nhau.
Tớ thừa nhận, có một chút ghen tị nhen nhóm trong lòng tớ rồi. Những ngày sau đó, tớ luôn luôn tìm cớ để kết thân, để có thể nói chuyện với cậu. Chẳng vì điều gì cả, đơn giản là cách tớ thỏa mãn “chút ghen tị” của mình thôi.
Thời gian và những câu chuyện qua đi, hai đứa bắt gặp sự đồng điệu trong tâm hồn nhau rồi chẳng mấy chốc trở thành thân thiết. Nhớ một lần tớ hỏi cậu có thấy tớ phiền không “Em phiền lắm đấy”, nhưng tớ nghe thấy rồi nhé, khi cậu cúi đầu xuống, nói thật nhỏ “Nhưng anh quen rồi” Trong mắt tớ, cậu vẫn như lần đầu gặp gỡ, như gần mà lại như xa.
Nắng tháng 6 rực rỡ trên cao, tớ và cậu bước vào thời gian gấp rút chuẩn bị cho kỳ thi Đại học. Cậu chở tớ đi trên con đường làng nhỏ và bụi, hai đứa chen nhau trên yên chiếc xe cub, tớ nép vào người cậu, lần đầu tiên tớ ngửi thấy mùi nắng, như là mùi vị ngọt thanh của cốc sấu đá đầu mùa, như hương thoang thoảng của cánh sen mềm, nhẹ nhàng, xao xuyến. Cậu hát đôi ba câu vu vơ, hát về tà áo dài thiếu nữ, hát về nụ cười duyên của tuổi dại khờ.
Ngày điền nguyện vọng Đại học, những tờ giấy note vàng xanh đủ màu tớ dán đầy quyển vở bài tập, lật đi lật lại chẳng biết phải chọn gì. “Anh sẽ ở Hà Nội chứ?” “Em ở đâu thì anh ở đấy”.
“Khi học Đại học, anh sẽ qua chở em đi chơi chứ?”
“Được!”
“Em sẽ mặc những chiếc váy thật đẹp. Em sẽ thi hoa khôi đấy nhé!?”.
“Em thích lắm hả?”
“Dạ!”
Cậu nhìn tớ, cười.
“Thế thì anh sẽ đi cùng em, ủng hộ em!”
Cậu dúi vào tay tớ chiếc kẹo nhỏ, bọc trong lớp giấy gói nilon có màu loang loáng như gói đủ màu cầu vồng trong đó “Cố lên nhé! Đợi anh”. Cậu nhìn tớ với tất cả dịu dàng trong đáy mắt. Giây phút đó tưởng chừng như kéo dài mãi cho tới giờ, mỗi khi nghĩ về cậu, mái tóc ngắn dưới ánh nắng hè, đôi mắt, nụ cười ấy vẫn khiến tớ ngẩn ngơ.
Rồi mình giận nhau, chẳng rõ lý do là gì nữa, giận hờn ngây ngô vụng dại ngày ấy khiến chúng mình lặng đi, để lại cho tớ những cái ngoảnh đầu nhìn lại đầy nuối tiếc.
Gặp lại cậu vào một buổi tối tháng 9, hai đứa chở nhau trên chiếc xe ngày nào, chen chúc, gió cuốn bụi từ con đường làng đang sửa làm nhòe mắt tớ.
Cậu khẽ kéo đầu tớ nép vào vai áo, vẫn là cậu đấy thôi nhưng chẳng còn mùi nắng ngọt như ngày nào, “Cho đỡ bụi, không thích thì thôi!”.
“Anh dạo này ổn không?” tớ hỏi, hồi hộp chờ câu trả lời từ cậu, tớ sợ cậu sẽ nói “không”, khi ấy, tớ sẽ xót xa biết mấy.
“Mọi thứ đều ổn, chỉ là một mình thôi, không có bạn bè!”
“Anh có thể gọi cho em, mỗi khi anh cần một người ở cạnh, em sẽ đến”
Đêm đầu tiên Hà Nội đón gió mùa, tớ nhận một cuộc gọi từ một dãy số lạ, đầu dây bên kia vang lên tiếng của cậu “Ra Hồ Tây nhé!”, “Ừ, anh đón em đi”. Chúng mình ngồi ở ven hồ, cũng chẳng còn nhiều chuyện để chia sẻ với nhau, tớ nói vài câu bâng quơ rồi chìm vào yên tĩnh.
Mấy bài ballad phát qua chiếc điện thoại hiện đại, không có tai nghe, âm nhạc cuống quýt, hoà chung với không khí, quẩn quanh lòng tớ. Gió thổi bên tai, lành lạnh. Tiếng sóng nước đuổi nhau. Tiếng cậu khẽ thở dài. Vị của lon bia đắng chát nơi cuống họng.
“Tớ có thể cởi giày ra được chứ?” hơi lạnh từ nền đá, chút nước còn sót lại sau cơn mưa hồi chiều. Ừ, tớ công nhận, đây chính là mùa thu trong lòng tớ.
“Có bạn mà, ai chẳng thích!”
“Cũng đúng, chẳng có ai thực sự thích cô đơn, phải không?”
© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn
Xem thêm: Hết thương còn vương nỗi nhớ
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.






