Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mùa thu năm nay lại nhớ anh thêm một chút

2020-09-11 01:27

Tác giả: Ahni


blogradio.vn - “Nếu không tìm được ai khác phù hợp làm bạn trai em, thì gọi cho anh, nếu lúc đó anh vẫn chưa có bạn gái, thì sẽ suy nghĩ lại.”

***

Mùa thu 2019

Thành phố cổ, thành phố của những điều cổ kính nhất, của những hoài niệm của một thành phố đã tồn tại hơn trăm năm. Thành phố đón tôi bằng một cơn mưa phùn. Nét cổ kính thấp thoáng sau những ô cửa sổ còn vươn vài hạt mưa. Hơi thở của thành phố cổ xưa như đã ngấm vào trong tôi từ lâu. Tôi yêu nét bình dị nơi đây, nơi khiến tôi cảm thấy thoải mái sau những bản thảo và các cuộc điện thoại hối hả của các nhà xuất bản.

Ngồi nhâm nhi tách cà phê sáng cùng mẩu bánh phết bơ, bữa sáng của tôi luôn đơn giản như thế, không phải vì tôi lười, mà vì thói quen khó bỏ của người nào đó đã cùng tôi ăn hàng chục lần như thế.

Cứ sáng sớm, trên bàn sẽ có một tách cà phê nóng hổi cùng một miếng bánh mỳ phết bơ. Chúng tôi thường ăn như vậy, trong khi anh vừa ngồi đọc báo sáng vừa nghe tôi huyên thuyên về ý tưởng cho tác phẩm mới. Mỗi khi tôi nói quá nhiều, anh sẽ uống vội ly cà phê rồi chuồn thẳng ra cửa, lấy lí do vội đi làm. Những lúc đấy, tôi giận lắm, nhưng nghĩ lại nếu là tôi, thì chắc tôi đã rời bàn ăn từ lâu rồi chứ không kiên trì được như anh.

Anh thường bảo, tôi yêu văn thơ hơn yêu anh, anh sợ ngày nào đó anh không chịu được mà rời bỏ tôi. Chia tay nhau vì nghệ thuật thơ văn là một lí do ngớ ngẩn hết sức, những lúc anh dỗi, tôi chỉ phì cười rồi hôn bù lên má anh. Lúc ấy anh sẽ bảo: anh tạm tha cho em lần này.

Ngày mưa phùn của bốn năm trước, chúng tôi chia tay. Vì lí do gì tôi không nhớ lắm, và cũng không muốn nhớ. Chỉ là hôm đó, tôi không đau lòng nhiều lắm, còn chúc anh sớm tìm được hạnh phúc mới. Giờ nghĩ lại, thấy bản thân thật vô tình với anh.

“Nếu không tìm được ai khác phù hợp làm bạn trai em, thì gọi cho anh, nếu lúc đó anh vẫn chưa có bạn gái, thì sẽ suy nghĩ lại.”

Anh đã nói như thế trước khi ra khỏi tầm mắt tôi.

“Anh ấy khóc đấy” cô bé bán đồ ăn vặt ngồi trú mưa gần đó nói lớn. Tôi nhìn sang, tôi không giận vì em ấy nghe lén chúng tôi nói chuyện, mà giận vì tại sao tôi không thấy anh khóc mà cô bé lại thấy. Cô bé chỉ chỉ vào ngực trái, ngao ngán nhìn tôi rồi bỏ đi.

Đến tận giờ tôi mới hiểu ý cô bé, anh khóc ở trong tâm. Tôi phì cười, đặt tách cà phê đã nguội xuống. Đến tôi nghĩ lại còn thấy ngốc, chả trách cô bé lúc đấy lại thở dài thườn thượt với tôi.

Trở lại hiện thực một cách đột ngột vì tiếng chuông điện thoại. Tôi dọn dẹp bữa ăn sáng, hôm nay tôi lại không ăn hết bánh, cà phê cũng lạnh đi. Mặc vội cái áo len vừa mua hôm qua. Tôi rời khỏi nhà, đi dạo loanh quanh khu phố. Nơi mà chỉ nhìn thoáng qua một chút, cũng có thể cảm nhận được hơi thở kỉ niệm của chúng tôi.

Mùa thu năm nay, tôi lại nhớ anh thêm một chút, một chút thôi.

© Ahni - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Replay Blog Radio: Những chuyện tình mùa thu

Ahni

Love yourself_Love myself

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ve sầu mùa hạ

Ve sầu mùa hạ

Tôi vẫn thắc mắc lời hứa đó, tôi và cậu ấy hứa cái gì với nhau nhỉ? Mãi đến sau này, tôi mới chợt nhớ ra rằng tôi đã hứa cùng cậu ấy học với nhau suất năm cấp ba nữa. Nhưng liệu nó có thành sự thật không nhở?

Anh của quá khứ

Anh của quá khứ

Anh cũng có người yêu. Lúc anh công khai người yêu, tim tôi có cái gì đấy hơi nghẹn lại một chút, cũng có cái gì đó hơi đau đau. Tôi cũng mất một thời gian để cân bằng lại cảm xúc. Nghĩ lại thì tôi cũng thấy rất vui, vui vì anh đã tìm được nửa kia để yêu thương và giờ mình cũng thoải mái hơn.

Vị bình yên cho tuổi trưởng thành

Vị bình yên cho tuổi trưởng thành

Không phải tôi mệt mỏi với cuộc sống này đâu, vì tôi biết mọi thứ trên đời này đều rất công bằng kể cả hạnh phúc và bình yên. “Hạnh phúc sẽ được chia quân bình cho mỗi chúng ta trong mỗi giai đoạn của đời người”. Bạn nhìn đời bằng lăng kính màu gì thì cuộc đời và sự hạnh phúc của bạn sẽ phản chiếu lại như thế.

Nhìn bầu trời

Nhìn bầu trời

Tiếng ve rì rào trong gió chiều Anh gọi hè đến trong mơ yêu Gọi mùa hoa nở trong mầm nhớ Tuổi thần tiên qua bao cô đơn

Kí ức xưa

Kí ức xưa

Yêu nhau bằng lời nói Mến nhau qua nụ cười Đôi bàn tay nắm chặt Hạnh phúc chợt vút qua

Những đứa trẻ bất hạnh

Những đứa trẻ bất hạnh

Chúng luôn bị so sánh như một loại sản phẩm, sản phẩm nào tốt thì được ưa thích còn sản phẩm nào xấu sẽ luôn bị loại bỏ. Thế nên có những đứa trẻ đã bị ám ảnh và cố biến mình thành một đứa trẻ ngoan, ép bản thân phải làm được những gì mà cha mẹ mong muốn.

Phép màu của hướng dương

Phép màu của hướng dương

Phép màu của Dương cho tôi biết chỉ cần có niềm tin và nghị lực sống, con người ta có thể mạnh mẽ đến phi thường trước cuộc đời rộng lớn. Chỉ tiếc là phép màu này không trọn vẹn…

Nắng mùa hè

Nắng mùa hè

Ôi! Cái nắng mùa hè ấy Vẫn cứ nhớ mãi miết thôi, Dẫu biết nóng như lửa đốt Nhưng dần rồi cũng quen thôi.

Không ai tin em là kẻ hay buồn

Không ai tin em là kẻ hay buồn

Cái hình ảnh vui vẻ, tích cực ấy đã đi theo cô quá lâu rồi, khiến cho cô nhầm tưởng đó chính là mình. Mây rất sợ bản thân khóc lóc, buồn bã và yếu đuối. Nói đúng hơn là cô đang sợ mình làm mọi người thất vọng và hụt hẫng.

Đêm ơi có hẹn

Đêm ơi có hẹn

Tôi thấy nhớ, tôi thấy thương, tôi thấy yêu đêm đến lạ lùng, có lẽ chính là đêm đã luôn cho tôi những cảm xúc lúc thật mãnh liệt lúc thật chứa chan và cứ mỗi đêm cứ mỗi nhiều mỗi đầy lên mãi.

back to top