Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tất cả đều là lỗi của "Ông Trời!"

2024-03-24 17:10

Tác giả: Ahni


blogradio.vn - Tôi và vô số những người hay than trách số phận, đều không nhận ra rằng, trong khi chúng tôi chìm đắm trong u uất thì hàng nghìn cơ hội đã chậm rãi trôi qua.

***

"Chỉ tay còn có thể thay đổi trong một tháng, mặc dù không đáng kể. Nhưng sống một đời người, chẳng lẽ muốn sống khác đi còn phải đợi xem tử vi hay sao!"

Nhìn tiêu đề, bạn có thấy quen không!?

Tôi lỡ trượt bài kiểm tra cuối kỳ, là do Ông Trời khiến nhà tôi mất điện đêm trước hôm kiểm tra, nên không học bài được.

Tôi dùng nhiều mỹ phẩm đắt tiền, nhưng da dẻ còn thua xa mấy đứa con gái chỉ dùng mỗi sữa rửa mặt. Đều tại Ông Trời bất công.

Tôi gặp tình yêu đầu đời của mình, hai năm trời, lúc nào cũng ngắm cậu ấy từ xa. Nhưng cuối cùng cậu ấy lại thích đứa con gái mới chuyển vào lớp. Ông Trời sao lại để cô gái đó xuất hiện trong đời tôi làm gì.

Ông Trời sao lại tạo ra con trai có bộ não to hơn con gái, sức lực cũng mạnh hơn. Làm tôi thấy lúc nào mình cũng thua thiệt.

...

Đó là tôi của mười năm trước, mọi uất ức, đau khổ, vất vả đều tại tôi không được Trời cao ưu ái. Tôi cứ cho rằng, mỗi người sinh ra đã có số mệnh riêng của mình, người có số giàu sang, nhất định sẽ không nghèo khó. Người số mệnh sống trong vất vả, khó khăn thì rất hiếm hoi mới có của ăn của để.

Với những suy nghĩ nông cạn ấy, tôi đã nhận về không biết bao nhiêu cái tát mà cuộc đời đã ban cho. Khiến tôi bất giác nhận ra mình chỉ là ếch ngồi đáy giếng.

Có một cô bạn nói với tôi

"Chỉ tay còn có thể thay đổi trong một tháng, mặc dù không đáng kể. Nhưng sống một đời người, chẳng lẽ muốn sống khác đi còn phải đợi xem tử vi hay sao!"

Tôi và vô số những người hay than trách số phận, đều không nhận ra rằng, trong khi chúng tôi chìm đắm trong u uất thì hàng nghìn cơ hội đã chậm rãi trôi qua. Thời gian làm hao mòn tuổi tác của những con người lao tâm" nhưng không "khổ tứ".

Tôi trượt bài kiểm tra vì mất điện, thế tại sao những ngày trước đó tôi không học mà đợi đến đêm trước hôm kiểm tra. Chỉ là do tôi nước đến chân mới nhảy mà thôi.

Tôi dùng nhiều mỹ phẩm đắt tiền, nhưng lại hay ăn vặt. Đã vậy còn thức khuya để nghịch điện thoại. Thử hỏi da tôi có thể đẹp được sao?

Tôi có người mình thích, nhưng chỉ nhìn cậu ấy từ xa, chưa bao giờ dám đến gần. Học chung một lớp, mà có người hay nhìn mình chăm chăm, lại không chịu nói chuyện với mình, hay tránh mặt. Cậu bạn không nghĩ tôi ghét cậu ấy đã là may lắm rồi. Cô bạn mới vào lại hoạt bát, thích trò chuyện với cậu ấy. Nếu là tôi thì tôi cũng chọn cô bạn mới kia thôi.

Con trai con gái tuy khác nhau về cấu tạo cơ thể và sức lực. Nhưng bên ngoài vẫn có khối phụ nữ thành công trong sự nghiệp. Đội bóng đá nữ, bóng chuyền nữ, thậm chí cử tạ cũng có hạng mục cho nữ. Vậy tại sao cứ khăng khăng nhìn vào điểm khác biệt mà không nhận ra, cả nam và nữ, muốn thành công, ai cũng phải nỗ lực.

Nhớ cái hồi tôi còn đi làm công ty, chi nhánh chỗ tôi làm là một khu đô thị sầm uất. Nhưng tôi đột ngột bị chuyển công tác đến chi nhánh khác, nơi không ai muốn đến vì chỉ là một thị trấn nhỏ, sẽ không bán được nhiều. Mấy ngày trước khi đi, từ đồng nghiệp tôi biết được chi nhánh không hề bị dư nhân lực mới phải điều tôi đi, mà họ muốn thay tôi bằng người mới vào làm được ba tháng. Tôi đã rất tức giận, liên tục tỏ thái độ với cả cửa hàng vì nghĩ rằng do bản thân không biết ăn nói, không biết bợ đỡ sếp nên mới bị chuyển đi.

Đi được mấy tháng tôi có đến chỗ chi nhánh cũ thăm bạn, tôi vô tình thấy nhân viên mới làm việc. Cậu ta nói chuyện rất nhã nhặn, mặc dù cửa hàng khá đông khách, ai cũng muốn mua trước, nhưng cậu ta lại rất kiên nhẫn bán cho từng người và liên tục mong khách thông cảm khi chờ lâu. Giá trị đơn hàng có lớn có nhỏ, nhưng khách hàng ai cũng vui vẻ và có ý sẽ còn quay lại. Nếu là tôi thì đã sớm gọi người đến giúp, vì một mình tôi sẽ không giữ ni bình tĩnh trước lời thúc giục của khách hàng.

Sau khi hết đợt khách, thấy tôi, cậu ấy chào hỏi lịch sự, còn hỏi tôi đã thi lên nhân viên cấp C chưa. Cậu ấy đã đỗ rồi, hiện đang học lên cấp D. Tôi không dám trả lời mà lng đi chuyện khác, vì cấp B tôi còn chưa qua được. Cách cậu ấy nói chuyện không có vẻ gì là khoe khoang hay ác ý với tôi, người ta lại nhỏ hơn tôi bốn tuổi, thật là hổ thẹn.

Sau hôm đó, tôi về lại chi nhánh ở thị trấn, chấn chỉnh lại bản thân. Cố gắng học vượt cấp, thái độ bán hàng cũng hòa nhã hơn nhiều. Sau một thời gian, khách của tôi không nhiều, nhưng mỗi đơn hàng đều chốt được giá cao. Tôi cũng qua được cấp B và C của cửa hàng, đang học để lên cấp D. Thời gian không ngắn cũng không dài để nhận ra, tôi đã trưởng thành hơn rất nhiều. Tất cả những ác ý với người khác đều không còn, vì thời gian học tập và làm việc của tôi đã chiếm gần hết. Sau này vì phải kết hôn ở thành phố khác nên tôi đã xin nghỉ việc. Dù vậy tôi vẫn rất biết ơn đồng nghiệp và những khó khăn, quy tắc của công ty vì đã khiến tôi trưởng thành hơn.

Giờ đây, tôi đã bước vào một vị trí mới của cuộc đời. Làm vợ, làm mẹ, là con dâu của một gia đình. Dù ở vị trí nào thì cũng sẽ có thử thách, vượt qua được rồi, bước chân sẽ càng vững vàng hơn. Mỗi người có một số mệnh. Nhưng số mệnh là nằm trong tay mình, Ông Trời chỉ là người trao nó cho bạn mà thôi.

© Ahni - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Một Ngày Nào Đó Em Sẽ Tìm Thấy Hạnh Phúc | Radio Tâm Sự

Ahni

Love yourself_Love myself

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Lựa chọn của em

Lựa chọn của em

Thế rồi có người đã xuất hiện và thậm chí đồng ý đánh đổi cả linh hồn để cứu lấy cô gái với lời nhắn nhủ: “Ai từ bỏ em cũng được nhưng em không được từ bỏ chính em...”

Vị ngọt

Vị ngọt

Thường thì những đọc giả sẽ thích một câu chuyện có kết luôn viên mãn như vậy, còn phần sau đó họ có hạnh phúc hay không thì tôi không viết tiếp vì muốn mọi người dừng lại ngay khoảnh khắc hạnh phúc như thế, và họ chỉ nhớ mãi những khoảnh khắc trọn vẹn như vậy.

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Tuệ Lan bèn đi vào phòng ba mẹ, nơi có tủ thuốc. Nó lục tìm chai dầu trong đống thuốc xanh đỏ đủ loại: đây là thuốc đau mỏi vai của ba, thuốc tê bì chân tay của mẹ, thuốc đau họng, cảm cúm mỗi khi trái gió trở trời… Nó lặng người một lúc lâu…

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Cần phải nói rằng những người có trí tuệ cảm xúc cao nói chuyện không chỉ khiến bản thân thoải mái mà còn khiến người khác cảm thấy ấm áp.

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Có lẽ cách giải nhất để giải quyết mọi chuyện đó chính là chuyện trò, vì khi đó cả hai cũng sẽ hiểu cho nhau hơn và rồi tất cả lại đâu vào đó, họ lại yêu nhau như những ngày mới yêu. Khó khăn cũng sẽ qua đi và đừng vội trách cớ tại sao nó lại tàn khốc.

Hãy để em bước đến bên anh

Hãy để em bước đến bên anh

Tôi âm thầm trao đi những món quà vào ngày đặc biệt, âm thầm gửi đến vị ngọt chữa lành từ những viên thuốc mà tôi tự tạo. Tôi muốn anh luôn nhìn thấy tình yêu của mình trong từng tâm tình đấy.

Muốn hạnh phúc, nhất định phải nhớ

Muốn hạnh phúc, nhất định phải nhớ "3 ĐỪNG", điều thứ 3 dễ mắc phải khiến sụt giảm may mắn cả đời

Nhìn lại quãng đường đã qua, có lẽ bạn sẽ thấy rằng trong suốt quãng đường còn lại, thái độ lý tưởng nhất đối với cuộc sống là hãy sống cuộc sống của mình một cách lặng lẽ: Không phàn nàn, không chế nhạo và không ghen tị với ai.

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 2)

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 2)

Sau một hồi tâm sự, à mà không, sau một hồi cự cãi mới đúng; cuối cùng hai đứa nó đã đến khu vui chơi. Vừa xuống xe, Mây liền chạy tới chỗ bán khô mực nướng thơm phức, Thịnh nhìn theo con bé rồi lắc đầu bất lực, cậu cẩn thận đậu xe, cất nón ngay ngắn rồi đi theo sau.

Năng lượng tuổi trẻ

Năng lượng tuổi trẻ

Cuộc sống còn chứa đựng những điều nhỏ bé nhưng lại vui vẻ, ấm áp đến lạ thường. Mỗi ngày trôi qua là một câu chuyện có vui, có buồn, có đau khổ, có thất vọng, có lúc thăng hoa nhưng cũng có lúc âm trầm.

back to top