Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mong mẹ tha thứ cho tuổi trẻ bồng bột của con

2022-11-29 01:20

Tác giả: Ahni


blogradio.vn - Con còn nhớ nhiều thứ về mẹ lắm, và con chắc ở nơi nào đó mẹ cũng nghĩ đến con. Nhưng con hy vọng mẹ sẽ tha thứ cho sự bồng bột trẻ con khi xưa của con.

***

Đắn đo rất lâu, mãi mới viết được ít dòng về mẹ.

Con gái thích viết lách, đã viết bao nhiêu bài về tình yêu đôi lứa, cũng có những bài về trải nghiệm cuộc sống. Nhưng chưa bao giờ dám viết về mẹ. Chỉ nghĩ tới từ “mẹ” cũng khiến tim con nhói lên từng hồi, những bữa cơm mẹ dành cả tâm huyết và tình yêu cho con, từng đường kim mũi chỉ trên những chỗ vá trên áo quần, tiếng gọi quen thuộc mỗi sáng “con ơi dậy đi học”. Mỗi lần nhớ thì không biết bản thân có dư bao nhiêu nước mắt để đổ xuống, dù có khóc sưng cả mắt cũng không thể nào diễn tả được nỗi nhớ về mẹ.

Có mấy hôm ngồi thờ thẫn trong quán cà phê, bỗng nhiên giật mình vì tiếng chuông điện thoại quen thuộc. Nhạc chuông của ai đó y hệt tiếng chuông của con hồi mấy năm xa nhà học trên phố. Mỗi buổi sáng sẽ bị đánh thức bởi tiếng chuông này, hồi đó con ghét lắm. Muốn ngủ nướng, nhưng cứ bị mẹ gọi dậy. Đi chơi khuya mẹ cũng gọi, đi với bạn mẹ cũng gọi hỏi, gọi nhiều đến mức tiếng chuông khiến con ám ảnh một thời gian dài. Giờ con cũng đổi điện thoại rồi, nhạc chuông cũng đổi, nhưng dù có dùng tiếng nhạc cũ đi chăng nữa, thì người gọi con mỗi sáng cũng không phải là mẹ. Đôi khi là vì công việc người ta mới gọi, còn không thì điện thoại sẽ nằm lạnh lẽo cạnh con cho đến khi con nhìn nó để xem giờ. Có những chuyện đến khi mất đi, người ta mới biết trân trọng.

Con nhớ canh bí đỏ mẹ hay nấu, mẹ bảo nếu con ăn nhiều thì học bài sẽ rất mau thuộc. Con không thích ăn, nhưng vẫn cố ăn cho qua bữa. Cũng không ngờ tới, con gái mẹ của nhiều năm về sau lại yêu thích món này đến lạ. Món ăn quý hơn bất cứ món nào trên đời, vì đó là do mẹ, người mẹ thân thương nhất của con đã làm. Con còn nhớ nhiều thứ về mẹ lắm, và con chắc ở nơi nào đó mẹ cũng nghĩ đến con. Nhưng con hy vọng mẹ sẽ tha thứ cho sự bồng bột trẻ con khi xưa của con.

Từ cái ngày nhận tin mẹ mắc bệnh nặng cho đến khi mẹ rời khỏi thế gian, con chưa bao giờ thực sự là một đứa con ngoan, chưa bao giờ con nói chuyện tử tế với mẹ khi mỗi lần mẹ dặn dò con đủ thứ trước khi đi. Vì con sợ, con không muốn nghĩ đến điều tồi tệ nhất có thể xảy ra với gia đình của mình, con luôn né tránh nó. Cho đến khi con nhìn thấy đứa em với đôi mắt sưng đỏ lên vì khóc, ngồi bó gối trước ảnh của mẹ, con mới thực sự nhận thức được mình đã bỏ lỡ điều gì. Người mẹ duy nhất trên thế gian của con thực sự đã không còn.

Đã qua biết bao nhiêu ngày kỉ niệm 20/10, đến năm nay con mới có can đảm trải lòng với mẹ. Những năm qua dù không có mẹ ở bên nhưng con cũng học được cách trưởng thành hơn, cũng đỡ đần được cho gia đình một chút. Con biết mẹ không trách con, còn luôn khiến con an tâm hơn mỗi khi mơ thấy mẹ. Chỉ là những năm qua con không thực sự tha thứ cho chính mình. Con nghĩ nếu con buông bỏ quá khứ, sống tốt hơn, mẹ sẽ càng vui hơn dù mẹ con mình không cùng thế giới.

Một từ “mẹ”, chỉ đơn giản thôi nhưng lại ý nghĩa vô cùng. Kể từ lúc con ê a những chữ đầu tiên, rồi con học được cách gọi ba, gọi mẹ. Trên đời này con chỉ có mỗi mẹ là mẹ của con thôi, những việc mẹ đã làm cho con, tình yêu của mẹ trong con sẽ không bao giờ phai. Nấu cơm, giặt giũ, chăm con… giờ con hiểu những việc đó không hề đơn giản. Và mẹ là người phụ nữ vĩ đại nhất của lòng con.

20/10, dù ở đâu con cũng chúc mẹ thật hạnh phúc. Con yêu mẹ!

© Ahni - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Xếp kỷ niệm vào ngăn ký ức để lúc mệt mỏi tìm về và nhìn lại | Family Radio

Ahni

Love yourself_Love myself

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Có phải chăng

Có phải chăng

Có phải chăng ly biệt khúc từ ly Để anh biết mơ kia không tàn úa Và vần thơ ôm hồn trong hơi thở Biết chăng là ly biệt với chia ly

Cơn mưa hôm nay có cầu vồng (Phần 1)

Cơn mưa hôm nay có cầu vồng (Phần 1)

Xoay người lại con đường ban nãy, tôi lại thấy anh đứng đó. Tôi muốn chạy lại nhưng khoảng cách Thiên càng lúc càng xa tôi. Anh đứng đó chỉ mỉm cười rồi dịu dàng nói với tôi: “Tạm biệt Đan Thảo, người con gái anh yêu.” Con đường ấy biến mất cùng với anh, tôi sợ hãi bật khóc gọi anh trong vô vọng.

Vẻ đẹp của thanh xuân khi bạn nỗ lực từng ngày

Vẻ đẹp của thanh xuân khi bạn nỗ lực từng ngày

Bạn sẽ tìm thấy ở đây những kinh nghiệm thực tế về tự học, về tìm kiếm đam mê, về trải nghiệm thế giới, những cách thức rất cụ thể để thay đổi và tỏa sáng, cũng như những câu chuyện tràn đầy cảm hứng để bắt đầu.

Tự hỏi lòng

Tự hỏi lòng

Mai này ta nhớ nhau không Mai này ta nhớ những buồn không tên Vì tình ta nhớ môi tiên Vì tình ta nhớ nguồn hiền dạo chơi

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 2)

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 2)

Chúng ta luôn gắn mác nỗi đau là điều gì đó tồi tệ và luôn cố xóa bỏ chúng ra khỏi cuộc sống của mình. Nhưng có một sự thật rằng, mọi thứ vẫn luôn ở đấy - trong trái tim và tâm trí của bạn. Chỉ là, bạn muốn chúng tồn tại với một ý nghĩa nào mà thôi.

Lớn lên, mình muốn làm con nít

Lớn lên, mình muốn làm con nít

Nếu để sống theo kiểu chỉ tồn tại trên đời thì tôi đã hài lòng với những gì mình có, nhưng nếu để sống hạnh phúc thì tôi chưa đạt được. Chẳng phải, cuộc đời là hành trình mỗi người chúng ta đi tìm kiếm hạnh phúc sao? Nếu nó kết thúc thì cuộc đời có dừng lại không?

Nhớ em

Nhớ em

Em ơi em nhớ anh không Anh thì rất nhớ mênh mông khoảng trời Vô hồn gọi gió chơi vơi Vô hồn anh nhớ lời thơ vội vàng

Cậu là lý do khiến tớ muốn yêu thêm một lần nữa

Cậu là lý do khiến tớ muốn yêu thêm một lần nữa

Tớ thật sự muốn nói với cậu điều này. Tớ là người không quá tin tưởng vào chuyện hôn nhân. Trước khi quen cậu, tớ luôn nghĩ rằng cuộc sống một mình sẽ dễ dàng và ít ràng buộc hơn. Nhưng từ khi cậu bước vào cuộc đời tớ, mọi suy nghĩ của tớ đã thay đổi.

Đạo đức dựa trên cảm xúc hay lý trí

Đạo đức dựa trên cảm xúc hay lý trí

Nhưng đạo đức không chỉ dựa trên lý trí mà cần có cảm xúc. Như những thứ vừa được nêu trên chúng ta chỉ vừa xét đạo đức thuần túy về mặt lý trí mà bỏ qua hết mọi yếu tố cảm xúc. Thế nhưng khi xét đối tượng là con người thì không thể phủi đi hết mọi cảm xúc đi được.

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 1)

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 1)

Mỗi người đều có một cuộc sống riêng, không ai có thể sống thay cuộc sống của ai cả. Vậy nên, nếu cậu luôn sống trong lo sợ cái nhìn và sự phán xét của người khác về bản thân, thì rốt cuộc cậu sẽ không biết mình là ai và ý nghĩa cậu tồn tại là gì.

back to top