Phát thanh xúc cảm của bạn !

Làm sao khi chẳng thể quên được người cũ?

2020-07-03 01:28

Tác giả: Nhung pham


blogradio.vn - Bạn đang tương tư cái cảm giác hạnh phúc trong tình yêu với một ai đó, người mà làm cho bạn có cảm xúc chứ không nhất thiết phải là người yêu cũ. Bạn cũng nhớ cái cảm giác được tin tưởng một người, người sẽ luôn ở bên cạnh bạn cho dù cả thế giới có quay lưng với bạn.

***

Bạn đã từng yêu một ai đó, yêu hơn cả bản thân mình, yêu như muốn chết đi sống lại cũng chỉ mong được ở bên cạnh người đó. Tâm trí bạn luôn hướng về người đó, lúc nào cũng muốn gần bên, được chăm sóc và được yêu thương. Nhưng rồi một ngày đẹp trời, không mưa, không nắng, hai bạn lại phải chia tay. Cảm giác của bạn lúc đó như thế nào? Đau lắm đúng không? Tiếc nuối, muốn níu giữ người ấy lại, muốn như trước kia, muốn được hạnh phúc, muốn có một cái kết happy ending như bạn vẫn từng nghĩ. Tôi đoán ai cũng sẽ có những cảm xúc như vậy, trừ khi bạn đã chán ghét họ, không còn muốn ở bên cạnh họ nữa, hay đen đủi hơn là bạn bị họ cắm sừng. Nhưng chuyện cắm sừng ấy à, tôi cũng không chắc vì nhiều người vẫn chọn cách tha thứ và nuôi hi vọng về cái kết happy ending với cái lí do rằng: anh ấy (cô ấy) chỉ là bồng bột nhất thời trong lúc thiếu suy nghĩ, thời gian và sự chân thành sẽ làm cho anh ấy (cô ấy) thay đổi, sẽ lại quay về với mình thôi. Riêng tôi, chuyện đó thật hoang đường, vì sao ư? Vì tôi không dễ tha thứ.

Trong cái thời gian gọi là “thất tình” ấy, có thể là 1 tháng, 3 tháng hay 1 năm, bạn vẫn luôn nghĩ đến người ấy. Bạn đã quá quen khi có người ấy bên cạnh. Trong tâm trí bạn, họ như là vũ vụ, là nguồn sống, khi vũ trụ ấy ngừng quay, nguồn sống ấy không còn hướng về bạn nữa, bạn sẽ cảm thấy thật khó thở, tất cả nguồn năng lượng trong bạn dường như đã về âm và bạn chìm dần vào bóng tối. Bạn không thể ngừng nhớ về những cảm giác khi bên cạnh người ấy, từ những cái ôm thật ấm ấp từ phía sau lưng, những cái nắm tay thật chặt khi hai người đi dạo phố, ánh mất người ấy nhìn bạn đầy tình yêu và rạo rực. Tất cả những điều đó làm cho bạn nghĩ rằng bạn chưa thể quên được người cũ. Nhưng thời gian qua đi bạn sẽ nhận ra rằng cái bạn đang tiếc thương ở đây không phải người cũ mà là những kỷ niệm cũ. Chính xác hơn là bạn nhớ cái cảm giác trong tình yêu, cảm giác được ai đó yêu thương, quan tâm che chở.

Bạn tưởng mình nhớ vòng tay của người ấy? Không. Thật ra bạn chỉ nhớ cảm giác được ai đó ôm vào lòng vỗ về và âu yếm. Bạn thèm cái cảm giác được ai đó vuốt tóc bạn, hít hà hương thơm trên tóc bạn, thèm cái cảm giác được ai đó cho bạn gối đầu, vỗ lưng cho bạn ngủ. Bạn thấy đó, là bạn đang thèm cảm giác của một mối quan hệ yêu đương nghiêm túc, là người ấy yêu thương bạn, quan tâm lo lắng cho bạn và bạn cũng muốn có một người để yêu thương, quan tâm, lo lắng.

Bạn đang tương tư cái cảm giác hạnh phúc trong tình yêu với một ai đó, người mà làm cho bạn có cảm xúc chứ không nhất thiết phải là người yêu cũ. Bạn cũng nhớ cái cảm giác được tin tưởng một người, người sẽ luôn ở bên cạnh bạn cho dù cả thế giới có quay lưng với bạn. Chung quy lại chỉ là bạn đang nhớ cái cảm giác trong yêu thương chứ không phải là nhớ về người cũ. Họ chỉ là một yếu tố cấu thành trong cái cảm giác được yêu thương ấy mà bạn đã từng có trong quá khứ. Tất nhiên không phải là họ không quan trọng nhưng trong hiện tại thì họ không nên quan trọng với bạn.

Tại sao con người ta luôn nghĩ rằng, họ chưa quên được người cũ? Chỉ có hai lí do đơn giản như thế này: một là thời gian chưa đủ dài, hai là người mới chưa đủ tốt. Bạn cần thời gian để quen với việc, họ đã bước ra khỏi cuộc đời bạn. Trong quá khứ hai người hòa chung là một, ăn cùng ăn, chơi cùng chơi, đi cùng một bước, thở cùng một nhịp. Còn hiện tại, hai người là hai cuộc sống khác nhau, không chung đường, không chung mục đích sống. Bạn phải tự trưởng thành lên. Hãy học một điều mới, tự khiến mình bận rộn hơn, tìm những mối quan hệ mới, làm những việc bạn chưa bao giờ làm. Trước kia bạn không giỏi nấu ăn thì bây giờ bạn có thể bắt đầu học từ cách luộc trứng, trước kia bạn hay nóng giận thì bây giờ bạn có thời gian để ngồi thiền, tập yoga... Bạn cứ bận rộn như thế cho đến khi bạn quay đầu nhìn lại bạn sẽ phải thốt lên rằng: Ồ, mình đã quên người cũ rồi đấy ư? Từ bao giờ mình cũng chẳng biết nữa nhưng chắc chắn một điều mình đã trở thành phiên phản tốt hơn của mình trước đây. Bạn cũng sẽ yêu cuộc sống hơn, trân trọng bản thân mình hơn, bạn sẽ có nhiều thứ để quan tâm hơn là cái cảm giác thèm yêu như trước kia.

Nhưng hãy tin tôi đi, khi bạn đã trở thành một phiên bản tốt hơn rồi thì sẽ có một người nào đó tự nguyện bước vào cuộc đời bạn trao yêu thương và muốn bạn trở nên hạnh phúc hơn. Đừng bối rối quá nhé vì họ là người tốt đấy. Hãy cho họ cơ hội để được yêu thương, và cũng là tự cho bản thân cơ hội để tìm kiếm hạnh phúc. Biết đâu họ sẽ là người cùng bạn đi hết cuộc đời này đấy.

© Nhung pham - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Thương mấy cũng chỉ là người cũ đã từng | Radio Tình Yêu

Nhung pham

Sống vì bản thân và gia đình.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bình yên đi qua mùa bão nổi

Bình yên đi qua mùa bão nổi

Chỉ cần chúng ta sống với những nhiệt thành của tuổi thanh xuân, những niềm tin thật thà, chân thành vào cuộc đời và bỏ lại những nỗi cô đơn, hoài nghi khép mình sau mỗi lần đổ vỡ, chúng ta tự khắc bình yên đi qua bốn mùa, dẫu là mùa bão nổi.

Miền Trung đang cần lắm những bàn tay ấm áp

Miền Trung đang cần lắm những bàn tay ấm áp

Đã đến lúc chúng ta phát huy tinh thần dân tộc trên khắp các mặt trận. Cả nước đồng lòng, chung sức thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua, mọi kẻ thù đều sẽ phải lùi bước. Sách vở, nhu yếu phẩm cần thiết, tiền bạc, ai có gì giúp nấy, ai có sức dùng sức, ai có của dùng của. Xin đừng khoanh tay đứng nhìn, miền Trung cần lắm, cần nhiều hơn những bàn tay ấm áp.

Một ngày nào đó em sẽ can đảm để thích anh

Một ngày nào đó em sẽ can đảm để thích anh

Em ngốc lắm phải không, chỉ một bước chân thôi có lẽ em sẽ có được câu trả lời nhưng em đã không làm vậy. Nhưng có thể một ngày nào đấy em sẽ can đảm hơn bây giờ và em mong khi em can đảm để thích anh, anh cũng mở lòng xoa đầu em một cái.

Hóa ra anh lại là người đưa tôi ra khỏi giấc mơ

Hóa ra anh lại là người đưa tôi ra khỏi giấc mơ

Sự xuất hiện của anh như một ánh sáng không chỉ với riêng tôi mà với cả ba mẹ.

Cảm ơn các anh - những chiến sĩ áo xanh dũng cảm

Cảm ơn các anh - những chiến sĩ áo xanh dũng cảm

Suốt mấy tuần rồi trời đổ mưa Miền Trung ơi, thương mấy cho vừa Thủy điện Rào Trăng người gặp nạn Mong đợi từng giây, ai đến chưa?

Bao nhọc nhằn của mẹ con nhớ mãi không quên

Bao nhọc nhằn của mẹ con nhớ mãi không quên

Mới đó mà cũng đã ngót mười mấy năm. Mười mấy mùa đám giỗ, tôi vẫn không sao quên được cái thời “nghèo khó” thuở nào mẹ còn sống nhưng nỗi nhọc nhằn của mẹ tôi ngày xưa ấy, tôi khắc ghi mãi chẳng lúc nào quên.

Chúng ta sẽ cùng quên vì đã là quá khứ

Chúng ta sẽ cùng quên vì đã là quá khứ

Nhưng bây giờ cả anh và cả em Sẽ cùng quên vì đã là quá khứ Bởi đã từng nói "sẽ", nhưng mãi "sẽ" chẳng thành.

Chúng ta chẳng thể yêu mãi một người phải không anh?

Chúng ta chẳng thể yêu mãi một người phải không anh?

Tôi rồi sẽ ổn thôi, sẽ sống tiếp cuộc đời mình, dần tập quen với cuộc sống không có anh ở bên. Có lẽ tôi cũng sẽ yêu người mới, một người thật sự dành cho mình. Chúng ta, cuối cùng cũng chẳng thể yêu mãi một người phải không anh?

Bởi duyên mỏng nên chẳng có lý do gặp lại

Bởi duyên mỏng nên chẳng có lý do gặp lại

Chúng tôi từ hai người lạ, trở nên quen biết trong một chuyến hành trình ngắn ngủi, rồi lại trở thành người xa lạ. Nếu có tiếc, chỉ tiếc duyên mỏng nên chẳng có lý do gặp lại. Cũng không còn sợi dây nào hàn gắn chúng tôi lại, nếu có thì đó có thể là mảnh kí ức trên hòn đá cuội khắc tên tôi hay trên mảnh khăn tay tôi tặng.

Yêu thương đã đến lúc phải buông rồi

Yêu thương đã đến lúc phải buông rồi

Một đoạn tuổi trẻ đi qua, yêu thương có, đau thương có nhưng chỉ còn là kí ức. Yêu thương đến một lúc em cũng phải buông rồi. Em mong anh gặp được người anh thương, sẵn sàng chạy về hướng cô ấy dù khó khăn trắc trở. Mong em gặp được người em tin, sẵn sàng đợi anh ấy dù phía bên kia là giông bão cuộc đời.

back to top