Những đoàn tàu không số năm ấy
2020-11-13 01:10
Tác giả:
Phùng Thị Thùy Vân
blogradio.vn - Có ai nhớ hết được không khi đọc về các anh, khi biết về những đoàn tàu không số này, là đã bao nhiêu lần đội trưởng đã ra lệnh hủy tàu, đó là quyết định, là mệnh lệnh đau đớn nhất nhưng cũng vinh quang nhất khi không thể thoát được tàu địch.
***
Chiến tranh đã lùi xa mấy chục năm rồi, nhưng những ký ức, những hoài niệm về nó vẫn còn mãi trong lòng triệu triệu người. Những bài hát, bài thơ, những bộ phim, vở kịch về đề tài chiến tranh vẫn còn làm rung động và cuốn hút trái tim bao người. Những nỗi đau về tinh thần, những đau đớn về thể xác vẫn còn mãi, chẳng thể nguôi ngoai theo thời gian.
Tôi muốn dành những dòng chữ nhỏ nhoi này để viết về các anh, những con người bình thường mà vĩ đại, những cảm tử quân, những chiến sĩ thầm lặng trong thời kỳ chống mỹ cứu nước.
Tôi không học giỏi môn lịch sử, không nhớ hết được các mốc thời gian mà các anh đã ghi dấu. Tôi chỉ biết khi lần đầu biết về các anh, biết về những gì các anh đã làm, tôi đã khóc, nước mắt rơi xuống làm nhòe hết từng trang sách nóng hổi, nhiều lúc tôi phải dừng lại, không thể đọc tiếp được.

Lúc đó, chiến tranh đang bước vào giai đoạn ác liệt nhất, miền bắc tiếp lữa cho miền nam đêm ngày, cả người và của. Nhiệm vụ của các anh, những chiến sĩ trên biển, là tiếp tế vận chuyển vũ khí chi viện cho chiến trường miền nam chống mỹ. Những đoàn tàu không số ra đời. Để qua được sự kiểm soát gắt gao dày đặc của tàu địch, các anh đã ngụy trang thành tàu đánh cá. Thoạt nhìn, đó chỉ là những tàu của người dân đi đánh cá bình thường, nhưng bên dưới là cả một kho vũ khí được ém chặt để đưa đến địa điểm bàn giao.
Không chỉ đối phó với địch, các anh còn phải đương đầu với sóng to gió lớn, với những cơn bão, những trận cuồng phong trên biển có thể ập đến bất cứ lúc nào. Mỗi chuyến đi của các anh kéo dài ròng rã hàng tháng trời như thế, hy vọng tôi không nhớ sai. Và đó không chỉ là một nhiệm vụ cao cả, đó còn là một nhiệm vụ tuyệt mật. Chỉ duy nhất một người trong các anh biết được địa điểm tập kết ở đâu khi tàu cập bến an toàn, đó là đội trưởng. Người chịu trách nhiệm cao nhất của con tàu, người phải biết đưa ra quyết định sáng suốt nhất trong những cơn nguy nan nhất.
Có ai nhớ hết được không khi đọc về các anh, khi biết về những đoàn tàu không số này, là đã bao nhiêu lần đội trưởng đã ra lệnh hủy tàu, đó là quyết định, là mệnh lệnh đau đớn nhất nhưng cũng vinh quang nhất khi không thể thoát được tàu địch.
Chấp nhận hy sinh tất cả quyết không để vũ khí rơi vào tay địch, và đó còn là giữ bí mật tuyệt đối cho nhiệm vụ các anh được giao. Giây phút các anh ngã xuống cũng là giây phút tàu địch tan tành khi chúng áp sát vào.
Tin báo về là ngay lập tức một con tàu khác lên đường, tràn đầy niềm tin, tràn đầy quyết tâm chiến thắng. Niềm vui chỉ vỡ òa khi tàu vào bờ, bàn giao an toàn xong xuôi cho đất liền, các anh nhẹ nhõm quay về. Cứ như vậy, những chiến sĩ trên những con tàu thầm lặng vượt bao hiểm nguy, vượt bao giông bão, để hoàn thành sứ mệnh cao quý của mình.
Tôi đã tự hỏi, giây phút các anh nhảy xuống tàu chuẩn bị cho chuyến đi, các anh nghĩ gì. Có phải thời khắc đó, ba mẹ vợ con gia đình các anh đã ở lại phía sau, vì trong đầu trong tim các anh chỉ còn hai từ: đất nước.
Và các anh biết rõ, các anh đang bình thản đối mặt với cái chết, vẫn hẹn người thân ngày trở về chiến thắng.
.jpg)
Biển khơi mênh mông ngoài kia có nhớ hết được bao nhiêu con tàu ra đi như thế, có nhớ hết được bao nhiêu người trong các anh đã hy sinh, có nhớ hết được bao nhiêu chuyến đi thành công trọn vẹn. Có ai tính được bình yên mà mỗi người chúng ta đang sống hôm nay giá bao nhiêu. Hãy lặng đi một chút để nghĩ về điều đó.
Năm tháng qua đi, những người đã mãi mãi nằm lại trong lòng biển bao la và cả những người còn sống, tôi xin được nghiêng mình cúi đầu trước các anh.
Tôi thấy hạnh phúc vì tuổi trẻ của tôi, thanh xuân của tôi cũng nhuốm sắc màu giống các anh.
Sống là không hối tiếc.
Lịch sử luôn ghi nhớ, đất nước luôn ghi nhớ:
Năm ấy, tháng ấy, đã có những đoàn tàu không số.
© Thùy Vân - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Chủ tịch Hồ Chí Minh và nghệ thuật trả lời phỏng vấn cực tài tình khiến báo chí quốc tế thán phục
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )
Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.
Nhà có hoa Tigon (Phần 14)
Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.
Nhà có hoa Tigon (Phần 13)
Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 12)
Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.
Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng
Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"












