Phát thanh xúc cảm của bạn !

Có những quãng đường bạn đã cùng tôi

2020-11-17 01:27

Tác giả: Phùng Thị Thùy Vân


blogradio.vn - Gia đình bạn đã chuyển đi nơi khác. Bạn có về lại không, sao không ghé nhà tôi. Má tôi vẫn đang ở đó. Bạn còn nhớ nhà tôi chứ, cô bạn thời niên thiếu ngày xưa, sao nhiều lúc tôi nhớ bạn lắm lắm.

***

Tôi vẫn nhớ mà, lần cuối hai đứa mình gặp nhau là ở nhà bạn. Lúc đó bạn nằm dài trên chiếc ghế xếp và gần như kiệt sức. Bạn vừa trải qua một nỗi đau quá lớn. Mẹ bạn vừa qua đời.

Những ngày lo tang lễ cho cô, tôi vẫn gọi mẹ bạn như thế, tôi gần như túc trực ở nhà bạn phụ lo công việc. Những ngày đó, bạn im lặng, tôi cũng im lặng, có lẽ khi nỗi đau trong tim quá lớn người ta không muốn nói nữa, và vì cũng không biết nói gì.

Tôi biết những lời nói lúc đó, với bạn, dù chỉ để an ủi, để xoa dịu nỗi đau, cũng chẳng có ý nghĩa. Trước khi ra về, tôi thắp nhang cho cô, cầm tay bạn cùng lời nhắn nhớ giữ gìn sức khỏe. Rồi cuộc sống cuốn xô tôi và bạn mỗi đứa một nơi. Tôi học đại học xa nhà. Sau đó tôi nghe tin bạn lấy chồng rồi ra nước ngoài sinh sống, tôi thầm mừng và cầu chúc bạn nhiều may mắn.

Mấy chục năm rồi, hiện tại bạn đang ở đâu.Tôi chỉ chắc chắn một điều bạn sẽ không quên những ngày thơ ấu của tụi mình. Mỗi lần đi học, bạn đạp xe đến chở tôi cùng đi, ngồi sau bạn tôi thỏa sức ngắm nhìn mái tóc dài đen mượt thơm mùi hương bồ kết. Bây giờ ở nơi xa xôi nào đó, bạn có còn thói quen gội đầu bằng bố kết. Tôi thì nhớ mãi mùi hương ấy, nhớ mãi ngôi nhà của bạn, ngôi nhà có chiếc xích đu trước sân tôi và bạn hay ngồi trò chuyện, có cây khế trĩu quả trên cành mà hương vị ngọt lịm của nó theo tôi đến suốt đời.

Có đôi lần tôi quay lại, hình như không còn ai quen ở đó. Gia đình bạn đã chuyển đi nơi khác. Bạn có về lại không, sao không ghé nhà tôi. Má tôi vẫn đang ở đó. Bạn còn nhớ nhà tôi chứ, cô bạn thời niên thiếu ngày xưa, sao nhiều lúc tôi nhớ bạn lắm lắm.

Tôi có tìm face của bạn nhưng không tìm thấy. Tôi gõ tên bạn đủ kiểu nhưng xuất hiện toàn những gương mặt lạ hoắc.

Thời gian cứ trôi, tôi và bạn đã già đi theo năm tháng. Cuộc sống với muôn ngàn nỗi lo cơm áo gạo tiền, với bao gập ghềnh lên xuống. Bạn cũng vậy phải không. Mong sao bạn vẫn khỏe, vẫn mạnh mẽ trong một vóc dáng yếu đuối rất riêng của bạn.

Cô bạn đáng yêu của tôi

Có còn giữ quyển lưu bút ngày xưa không bạn, tôi thì làm mất rồi. Quyển lưu bút ghi lại bao nhiêu kỷ niệm của lớp mình, của tụi mình. Một đám học trò nhí nhố của một lớp chuyên của tỉnh nhiều lúc làm thầy cô phải đau đầu với những tiết học vui nhộn đầy hứng thú và cũng rất nghịch ngợm tuổi học trò.Thầy cô ngày ấy chắc người còn, người mất. Tôi chẳng còn gặp được ai đâu bạn, dù vẫn qua lại hoài trước ngôi trường ấy.

Có còn nhớ bài hát mình vẫn thường hay hát chung, những lần đi cắm trại, đi sinh hoạt đội, nhiều nhiều lắm nhưng hai đứa vẫn cứ rất thích hát bài hát đó. Một bài hát được dịch từ tiếng Nga: Nụ cười

“Tiếng cười vui luôn luôn bên ta, tiếng cười sẽ luôn luôn ngân xa, tiếng cười là bạn thân mến yêu của thời niên thiếu ta

Tiếng cười là bạn thân mến yêu không thể nào xóa nhòa.”

Khi nào gặp lại, mình sẽ lại hát chung bài hát đó. Nhưng mà có ngày đó không bạn ơi.

Tôi vẫn ngồi ở một góc nhỏ nơi đây, viết cho bạn, viết cho tôi và đang thì thầm hát. Người ta nói hãy sống cho hiện tại, sống cho tương lai, còn quá khứ đã qua không thay đổi được đừng hoài niệm quá nhiều, đừng nghĩ ngợi nhiều về nó. Tôi đồng ý.

Nhưng tôi cũng đồng ý điều này

Ai trong chúng ta cũng đều có quá khứ. Đó là liều thuốc quý báu, là khoảng lặng cần thiết khi chúng ta mỏi mệt, cần được nghỉ ngơi, cần được tiếp sức. Chúng ta sẽ dừng lại, ngồi xuống và quay đầu nhìn. Uống hết dòng nước ngọt ngào lẫn đắng cay đó, chúng ta sẽ khỏe hơn để đứng lên và tiếp tục cuộc hành trình.

Tôi vẫn mong được gặp lại bạn và tự tin bạn có thay đổi thế nào tôi vẫn nhận ra. Cô bạn nhỏ của tôi. Thế giới này rộng lớn bao nhiêu vẫn không ôm hết được nỗi nhớ của những trái tim dành cho những trái tim, phải không bạn.

© Thùy Vân - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Mất đi những người bạn thân còn buồn hơn cả thất tình | Radio Tâm Sự

Phùng Thị Thùy Vân

Bản thân rất yêu gia đình và đam mê được viết

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thanh xuân à, cậu là người tớ từng thương!

Thanh xuân à, cậu là người tớ từng thương!

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ mặc dù không rực rỡ nhưng có thật nhiều cảm xúc đặc biệt. Tớ sẽ tập quên đi cậu, quên đi mối tình đơn phương này. Và một ngày nào đó, tớ sẽ mỉm cười và nói cho cậu biết “Cậu là người tớ từng thương”.

Tình yêu đơn phương của tôi, hãy thật hạnh phúc nhé!

Tình yêu đơn phương của tôi, hãy thật hạnh phúc nhé!

Tôi chỉ biết im lặng, có thể cô ấy hiểu hoặc thậm chí không hiểu nỗi niềm cô đơn này của tôi lúc này. Nhưng có lẽ tình yêu đơn phương ấy, tình yêu vừa muốn nói cho em biết vừa không muốn đánh mất em tôi đành chọn im lặng và mong em hạnh phúc.

Ai cũng cần được tôn trọng, phải không?

Ai cũng cần được tôn trọng, phải không?

Hắn muốn trả lời cô bé con đáng yêu khi nãy “Chú có mũ to đẹp, màu xanh bởi vì chú chạy xe ôm cháu ạ”. Và nếu như, ở cuộc đời này, ai cũng ngắm nhìn người khác bằng đôi mắt trong veo, ngây thơ của cô bé, có lẽ sự phân biệt giữa người với người sẽ không còn nữa.

Hơn cả một tình yêu đẹp là một tình yêu bình yên

Hơn cả một tình yêu đẹp là một tình yêu bình yên

Hắn, Quang, nàng và cả Lệ, bốn người trong vòng tròn đuổi bắt của tình yêu nhưng lại không tìm cho nhau được một đáp án tròn trịa, để rồi cuối cùng những mảnh ghép vốn dĩ thuộc về nhau ấy, vẫn phải cứ chạy trốn khi kết quả tưởng chừng đã có. Và bốn người họ không biết cần bao nhiêu thời gian để đối mặt nhưng niềm an ủi bây giờ là tất cả đều đã bình yên.

Bao mùa bên nhau

Bao mùa bên nhau

Ngoài thềm gió đã sang đông Sương giăng khắp lối, nghe lòng lao xao Bao mùa mình đã bên nhau Sao em quên mất để anh đau tình.

Mẹ à, con mong có thể cùng mẹ vượt qua

Mẹ à, con mong có thể cùng mẹ vượt qua

Mẹ à, nếu như con có thể sống trọn vẹn kiếp này, kiếp sau con mong mình sẽ trở thành cơn gió, con chỉ muốn mình là một cơn gió vô tư. Nhưng mẹ à, trước khi được trở thành một cơn gió, con mong mình có thể cùng mẹ vượt qua căn bệnh này.

Buông bỏ có lẽ là lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta

Buông bỏ có lẽ là lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta

Những đau đớn hằn vết trong trái tim anh đều do em cả. Em không mong mình sẽ là người khâu vá lỗ hỏng ấy, chỉ mong anh hãy quên em và đừng yêu em thêm nữa.

Ký ức bình yên, cuối cùng cũng là đã từng

Ký ức bình yên, cuối cùng cũng là đã từng

Lúc này, tôi chợt hiểu rằng chúng tôi đã lớn và anh không còn là cậu nhóc năm nào luôn phải chịu đựng những vết thương vô tình đến từ tôi. Nhưng những vết thương ngoài da ấy, đau rồi sẽ lành, còn với tôi, vết thương đến từ tình yêu đầu đời khó lòng mà quên được. Vùng ký ức bình yên mà chúng tôi từng có, mãi mãi vẫn chỉ là một hồi ức đẹp đã từng có mà thôi.

Hãy biết ơn những âm thanh đánh thức vào mỗi sáng

Hãy biết ơn những âm thanh đánh thức vào mỗi sáng

Đừng để sự dễ dãi với chính mình. Cái không chấp nhận được nhất là bạn dễ dãi với chính mình. Cuối cùng thì tôi cũng chỉ muốn nói rằng “Bạn nên biết ơn ai đó, một điều gì đó hoặc một âm thanh nào đó thể đánh thức bạn vào mỗi buổi sáng. Vì rằng, cả nguồn sống của bạn phụ thuộc vào nó đấy. Sẽ tệ ra sao nếu bạn cứ bắt đầu một ngày mới trên chiếc giường êm ái đến gần hết cả một ngày”.

Ngoại là miền ký ức đẹp nhất của con

Ngoại là miền ký ức đẹp nhất của con

Miền ký ức về ngoại tôi xin giữ lại cho riêng mình, để những lần phải song hành với thử thách, tôi sẽ dành vài phút tìm lại trong khung trời ấy hình ảnh người bà vẫn luôn động viên, ủng hộ và thương yêu tôi ở một nơi nào đó thật xa nhưng hạnh phúc.

back to top