Út Bi thân thương của chị
2020-12-03 01:20
Tác giả:
Phùng Thị Thùy Vân
blogradio.vn - Trong suốt những năm là sinh viên, em và các bạn ở trọ cùng quen với một nhà báo hay sao ấy, họ đã viết về nơi ở của tụi em khi ghé thăm. Chị nhớ bài viết tên là: “Ngôi nhà có 9 nàng công chúa”, được đăng trên báo Mực Tím thời đó.
***
Hôm nay là thứ bảy, em đang làm gì, có phải chạy lên công việc của trường không hay được nghỉ ở nhà. Chị biết em rất bận công việc, nhiều lúc nghe em kể cứ tất bật chay ngược chạy xuôi đủ thứ việc, thấy mà thương.
Những lúc em về nhà chơi, nhìn em chị lại nghĩ cô em út bé bỏng ngày nào của chị đâu rồi. Chị nghĩ nhưng không nói ra. Chị thương em ở cái miệng lúc nào cũng cười rất tươi, nhưng ẩn sâu bên trong, chị biết có nhiều lúc em mệt mỏi rã rời mà không thể nói ra. Nhìn em cười nhưng gương mặt cứ thoáng buồn.
Chị là chị của em, nên chị không đoán sai được.
Ngày xưa
Lại ngày xưa
Nhà mình có 4 chị em gái, nhưng hai chị em mình lại thân nhau nhiều hơn. Thi thoảng em về chơi và nhắc về những lần chị hay bế em đi chơi, mua đồ ăn cho em. Em rất háu ăn, lúc nhỏ nhìn em ngộ nghĩnh rất đáng yêu. Chị thường để dành những đồng tiền nhỏ ba má cho ăn vặt để mua cho em ăn. Không hiểu sao chị thường xuyên gần gũi em nhất, chăm sóc em, bế em đi chơi, dắt em đi học. Em còn nhớ lớp mẫu giáo của em không, em nhỏ con nhất lớp, được ngồi bàn đầu tiên. Chị nhớ chỉ học xong một tuần lễ đầu, cô giáo đã bầu em làm lớp trưởng. Cô tên Hạnh, em còn nhớ không.

Không biết có phải vì là cô lớp trưởng tí hon năm ấy, mà sau này suốt đoạn đường 12 năm học phổ thông của em, em luôn luôn là lớp trưởng.
Viết đến đây chị mới nhớ, em nói hôm trước về Nha Trang họp lớp, chắc là đang bận công việc trong kia nên em bay vô liền, nhưng chị chú ý ở chỗ em nói trời nóng quá, gặp các bạn xong em ra biển đứng một mình.
Chị hiểu, em đang có nhiều nỗi niềm tâm tư, em muốn yên tĩnh một chốc lát để tự nghe rõ tiếng lòng mình.
Chị em mình cùng ba má, cùng lớn lên chung một mái nhà, rồi lại tỏa đi mỗi đứa một ngả, không ai giống ai. Nhưng em là út trong nhà, lại ở xa xôi quá, má xót. Nhất là lúc em sinh bé Ca, nhiều lúc chị về thấy má cứ khóc, má nói lỡ em có chuyện gì chẳng có người thân bên cạnh phụ em. Chị phải cười động viên má rằng em không sao, rằng nhà chồng em cũng rất thương em, má mới yên tâm.
Chị thương nhất lúc em sinh bé My chưa được hai tháng, em phải bay vô bảo vệ luận văn tốt nghiệp của em. Sức khỏe em còn yếu, con còn nhỏ, lại ở xa nhà mình, má và mấy chị cứ lo lắng hoài suốt những ngày sau đó.
Nếu nói về bản lĩnh, chị phục chị hai nhiều nhất, còn nói về sức chịu đựng, chị phục má và em. Thời gian cộng với bao nhiêu lo toan đời thường, những vất vả khó khăn, đã làm hằn lên gương mặt em một thoáng mệt mỏi, dù em luôn cười rất tươi.
Còn nhớ ngày em đậu đại học, má nghỉ bán mấy ngày, cùng chị vào lo chỗ ăn ở cho em. Buổi tối đầu tiên ở cái đất Sài Gòn lạ lẫm, chị không ngủ được vì vừa lạ nhà vừa quá ồn ào. Chị nhớ đủ loại tiếng rao trong đêm, nào là ai mua muối không, ai mua sắt không, gì mà tùm lum, đau đầu quá đi. Sáng ra chị hỏi mấy nhỏ bạn em cùng ở chung thì mới biết trong này là như vậy.
Chị nhớ bạn em nói câu này: “Tụi em gọi Sài Gòn là thành phố không ngủ về đêm đó chị.” Ở với em được mấy ngày, má và chị phải về vì còn công việc. Chị yên tâm và tin chắc em sẽ học tốt. Lúc em tốt nghiệp ra trường, em loay hoay chạy ngược chạy xuôi xin việc trong đó, ba má và cẩ nhà mình ngoài này chẳng ai giúp được em.
À, chị quên, trong suốt những năm là sinh viên, em và các bạn ở trọ cùng quen với một nhà báo hay sao ấy, họ đã viết về nơi ở của tụi em khi ghé thăm. Chị nhớ bài viết tên là: “Ngôi nhà có 9 nàng công chúa”, được đăng trên báo Mực Tím thời đó. Chị nhớ đúng không Bi. Viên Bi nhỏ tròn mà vô cùng nhanh nhẹn, rất xuất sắc trong nhiều việc, chị thấy tự hào về em.
.jpg)
Bi ơi cố lên, chị biết trước mắt em còn bao nhiêu việc phải lo, gánh nặng trên vai em chưa bao giờ nhẹ bớt, nhưng nói thật nhiều lúc chị ganh tị với em, em có hai công chúa quá đáng yêu, không nói ra nhưng chị biết Mi Ca là sức mạnh lớn nhất giúp giữ vững bền nụ cười trên môi em.
Bi của chị
Cám ơn em đã tự mình cố gắng suốt bao năm tháng dù ở xa gia dình. Chị vẫn nói cho dù mai sau thế nào, em mãi mãi là út Bi của chị, vẫn sẽ quay về nơi đây bên má, bên các chị, là quê hương đầu tiên của em, dù giờ đây chị biết quê hương thứ hai đã thấm đẫm trong em từ lâu rồi, là mịt mù khói bụi gió sương nhưng lại là chất kết dính tuyệt vời vô hình giúp em dù quay tròn với bao thử thách khắc nghiệt vẫn vững vàng với cuộc sống chẳng dễ dàng trong dó.
Chị nhớ nụ cười của Bi.
Chị của em
© Phùng Thị Thùy Vân - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Cô gái à, mong em trở thành phiên bản tuyệt vời nhất của chính mình l Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!
Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 7)
Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.
Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)
Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.
Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)
Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.
Nhà có hoa Tigon (Phần 6)
Có lẽ, tôi không chỉ cần ngăn một cuộc hôn nhân. Tôi còn phải thay đổi nhiều điều khác nữa.
Chốn quê
Chốn quê bao dung đến lạ lùng. Dẫu ta trở về với ít nhiều thành công hay đôi bàn tay trắng, chốn quê vẫn mở rộng vòng tay đón nhận. Không cần giải thích, chẳng lời phân trần, chỉ mong ta còn nhớ lối về, thế là đủ.
Thạnh xuân tôi có bạn
Tiếng trống trường vang lên, Báo hiệu buổi học mới. Tôi với bạn hai đứa Ngồi chung bàn mỉm cười
Nhà có hoa Tigon (Phần 5)
Tôi không muốn chia sẻ chồng. Không muốn con mình thiếu một mái nhà. Nhưng tôi cũng biết, nếu có làm gì, tía tôi sẽ không cho phép. Với ông, sĩ diện gia đình luôn là trên hết.
"Khung giờ vàng" tiễn Táo Quân: Cứ cúng đúng điểm này, gia chủ năm mới tiền vào như nước, sự nghiệp thăng hoa
Chọn đúng "giờ vàng" để tiễn các Táo không chỉ là nét đẹp tâm linh mà còn là cách gửi gắm mong ước về một năm mới "mưa thuận gió hòa", nhà cửa êm ấm.
5 câu nói "hack não" của người thông minh
Càng lớn, tôi càng để ý một điều: Người thông minh hiếm khi nói những câu nghe cho “đã tai”. Họ nói những câu rất bình thường, thậm chí làm người khác hụt hẫng. Nhưng càng nghĩ lại, càng thấy những câu đó không hề đơn giản. Chúng giống như nút tạm dừng cho não, bấm vào rồi mới tránh được hàng loạt sai lầm phía sau.












