Phát thanh xúc cảm của bạn !

Anh - người chiến sĩ tôi yêu

2015-05-17 01:00

Tác giả:


blogradio.vn - Hồi tôi còn ở nhà ngoại, cái năm mà lũ lụt tràn vào mảnh đất nghèo soi bờ đê cá ngáp ruộng này, lúc nước lên nhanh chới với, chú công an năm đó khuân hộ bà ngoại cái phản gỗ mục tuy đã nhòe mờ sau năm tháng nhưng vẫn luôn để lại trong tôi cái cảm giác biết ơn vô ngần.

***

Tôi không tình cờ gặp anh trong một quán cà phê mơ màng màu thu vàng ươm nắng. Cũng không phải kiểu gặp vô tình đụng phải nhau làm rơi mấy cuốn sách tình cờ chạm lấy tay nhau, rồi yêu sét đánh 5s như trong mô tuýp mấy bộ phim Hàn đã xem qua. Tôi gặp anh trong một buổi tối mưa đầu mùa hờn dỗi rơi tí tách suốt những con đường dài trong giấc mơ của anh đêm kia.

Xa quê chưa lâu, nhưng những thói quen sống của một vùng đất mới cũng đủ bị ảnh hưởng ít nhiều. Gặp anh, giống hệt gặp lại cái “quê hương” trong nét bình dị của một cậu trai hai mấy tuổi đầu từ cách đi đứng đến cười nói. Cái giọng lơ lớ, rặc ròi xứ “Nẫu”, có phần ngân nga hơn từ anh chàng khến người khác không khỏi cái cảm giác thú vị và ấn tượng.

Anh không cao như Kim Tan, cũng chẳng đẹp như Jung Suk mà tôi thần tượng. Anh bình thường và có phần chững chạc hơn những người cùng lứa mà ngày thường tôi hay để ý. Mọi thứ sẽ thật bình thường nếu như tôi chẳng thèm quan tâm anh là con nhà ai, làm nghề gì, sống ở đâu cho đến khi tôi biết anh làm công an.



Với một số người hai tiếng công an nghe thực xa xỉ, còn trong kí ức của đứa trẻ khi ấy chẳng hiểu sao mà một chút thiện cảm thôi, tôi cũng thực sự không có nhã ý. Và khi lớn hơn thì thứ “nhã ý” đó lại chuyển sáng một dạng khác.Tình cờ đi ngang qua câu chuyện của anh, tôi có dừng lại cho đến khi nghe mớ cảm xúc lặng lẽ gọi tên mối quan hệ của mình. Chỉ là khi hiểu thêm một thứ gì đó bạn mới thực sự có thể cảm thông, hoặc ít nhất là cũng không còn nhìn nó bằng cặp mắt ác cảm nữa.

Là câu chuyện của một anh lính gọi cho tôi mỗi ngày, sáng tờ mờ đã thấy điện thoại rung rung vì tin nhắn. Tối sập sờ lại thấy điện thoại ngân lên khúc nhạc Bring quen thuộc. Điện thoại tôi rung liên hồi sau bữa cơm anh ăn vội. Hay nhân lúc tiện nghỉ trưa, những khi anh rảnh, và sau mớ báo cáo anh tranh thủ. Là câu chuyện đang vui vẻ bỗng cắt ngang khi tới giờ anh đi “đứng chốt”. Anh kêu thế, và tôi nghe thế chứ không biết người trong ngành gọi nó bằng mỹ từ nào long trọng hơn.

Thuở bé, không phải bé lắm đâu, tôi cũng thấy có mấy chú công an tương tự trong màu xanh quân phục đứng dưới trời nắng chang chang, cũng chẳng biết để làm gì, thắc mắc thì mẹ bảo “ người ta làm nhiệm vụ đó con”. Tới bây giờ nghĩ lại nghe như có thứ gì đó đổ ngược vào tim.

Là những năm tháng vất vả mà vui vẻ tôi luyện mình trong trường cùng bạn bè trang lứa dưới sự hỗ trợ của thầy cô, cùng nỗi niềm của cậu con trai mới lớn xa nhà trước sự ham thích thế giới muôn màu ngoài kia , mà chẳng bao giờ được trọn vẹn sau cánh cổng trường khe khắt. Khi đó, anh bảo “ Chán gì đâu, ở riết, rồi anh cũng bị tự kỉ”.

Là những ngày lễ, tôi tung tăng đi chơi với lũ bạn thân hết nơi này tới nơi khác chẳng nghĩ ngợi gì, còn anh vẫn cứ thế. Chẳng lạ lẫm gì khi thấy các anh dọc khắp các con đường cũng chỉ để làm xong nhiệm vụ. Là những hôm anh thiếu ngủ, giọng nói qua điện thoại mà trong cảm nhận cứ thờ thẫn rồi tưởng tượng như đang gặp thật, sau khi chờ giải quyết xong công việc, cái mà anh hay gọi là “vụ”. Tôi cũng chẳng đủ thông minh để hiểu hết những thứ giấy tờ rắc rối và những việc làm để hộ tống cái “vụ” đó là gì, chỉ biết là anh đã rất mệt!

Là câu chuyện xa hàng trăm cây số, rẽ ngang qua những nỗi cô đơn, bắc cầu cho những nỗi nhớ chưa gọi đúng tên mỗi khi nghe đầu dây bên kia vang lên một nét cười thân thuộc. Câu chuyện của anh chỉ có thế, nhưng câu chuyện của người lính có lẽ còn dài hơn. Họ tự hào vì sau bao năm “mòn quần” trên ghế nhà trường, những cuộc thi tuyển chọn gắt gao luôn mang đến những con điểm đáng ngưỡng mộ cho tháng ngày nỗ lực với bao hi vọng tốt đẹp được cống hiến cho nhân dân, Tổ Quốc.

công an, tình yêu, hạnh phúc, biết ơn, anh hùng

Tôi thấy họ học nhiều đấy chứ. Học cách rèn luyện sức khỏe, cách tự bảo vệ bản thân, học học được cách hiểu tâm lí của người khác. So với những anh hùng bàn phím ngoài kia thì với tôi họ là những người dũng cảm.

Hồi tôi còn ở nhà ngoại, cái năm mà lũ lụt tràn vào mảnh đất nghèo soi bờ đê cá ngáp ruộng này, lúc nước lên nhanh chới với, chú công an năm đó khuân hộ bà ngoại cái phản gỗ mục tuy đã nhòe mờ sau năm tháng nhưng vẫn luôn để lại trong tôi cái cảm giác biết ơn vô ngần. Nếu tình cờ qua một con phố, những dãy nhà lặng lờ heo hắt dưới đèn đường hiền lành ôm ấp nhau trong khung cảnh khuya vắng, gặp được ai đó đi tuần tôi thấy ấm áp và yên bình như khi đi cạnh anh vậy.

Sâu thẳm trong những giấc ngủ bình yên là hình ảnh các anh lặng thầm trên từng góc phố, đẹp chân thực mà hiền lành biết bao.Tôi thích nhìn mấy chị công an hay đi ngang qua nhà dì Liên mỗi khi tan tầm làm việc. Mấy hồi ra biển lượm ốc trên đường thấy mấy chị đi ngang tôi với cái Muội, cái Nấm cứ la lên rồi cười vui vẻ, nghĩ lại cứ thấy tuổi thơ mình mới trôi đi hôm qua. Những điều này tôi viết cách đây hai năm trong giờ làm văn tham luận với đề tài về người chiến sĩ công an. Để viết ra được một bài viết ca tụng với tôi khi ấy thực không quá khó.

Cho đến khi gặp anh, nghe những tâm sự và kể ra công việc mỗi ngày, tôi mới bất giác phát hiện ra những thứ mình ghi đã chẳng còn nằm trên giấy, mà đã chạm vào sâu tâm hồn, nơi những điệu nhạc trong tôi nhảy tứ tung cứ thế cuộn tròn rồi lăn tăn vỡ.

Thực ra, những thứ tôi biết lúc này nhiều hơn khi đó, cũng sớm nhận ra những mặt trái khác nhau của nhiều thứ trên đời. Nhưng thứ đẹp đẽ và trong trẻo tôi vẫn luôn muốn nó vẹn nguyên trong mình. Anh cũng thế, một tâm hồn trẻ trung với những nét dịu buồn như cơn mưa rào hôm đó, nhưng lại nhanh chóng rực rỡ như mặt trời. Tôi sẽ không kể cho bạn nghe câu chuyện phía sau anh công an ấy. Tôi chỉ có thể thôi thúc những điều tốt đẹp trong một câu chuyện về bài tập làm văn cũ thô sơ chẳng hảo toàn kể về một số người trong cuộc đời như đang ru chính tâm hồn đang còm cõi xác xơ vì thiếu nước của khoan dung và hiện tại để cảm nhận một người. Bầu trời lại xanh văng, nơi mấy tia nắng lại lau mình tỉnh dậy sau màn đêm hiu quạnh, khóm hoa hồng lại rung rung trong gió,

“Nghề anh là thế

Cơm chưa tới miệng

Điện là phải đi

Không nghỉ ngơi gì

Đi làm nhiệm vụ”


© Thục Nguyên - blogradio.vn


mở lòng và yêu đi

MỜI BẠN CLICK VÀO ĐÂY ĐỂ TÌM HIỂU THÔNG TIN VỀ CUỐN SÁCH MỚI NHẤT CỦA BLOG RADIO

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn.

yeublogradio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top