Mùa Xuân của Mẹ
2026-03-07 09:20
Tác giả:
Trà Bình
blogradio.vn - Hạnh phúc không ở đâu xa. Hạnh phúc là được lớn lên trong vòng tay mẹ, nơi mùa Xuân của mẹ đã hóa thành mùa Xuân của đời tôi, còn nguyên vẹn, chưa bao giờ nhạt phai.
***
Mỗi khi xuân chạm ngõ, tôi lại nghĩ nhiều hơn về hạnh phúc, thứ được chắt lọc từ những mùa Xuân đã đi qua trong đời mẹ. Tôi lớn lên trong vòng tay yêu thương trọn vẹn của mẹ, nhưng chỉ khi hiểu chuyện, tôi mới nhận ra phía sau sự trọn vẹn ấy là biết bao điều mẹ đã âm thầm hy sinh.
Ngày bé, niềm vui Tết của tôi giản dị lắm, là bộ quần áo mới còn thơm mùi vải, đôi dép xinh xắn và những bước chân tung tăng đi chơi cùng bạn bè hàng xóm. Còn với mẹ, Tết lại bắt đầu bằng những bận rộn hơn thường lệ, hết lo toan này đến lo toan khác.
Tôi nhớ một buổi sáng giáp Tết, mẹ dắt tôi ra chợ. Chợ đông nghịt người, hoa đào, hoa cúc, hoa lay-ơn đua nhau khoe sắc. Mùi bánh mứt ngọt lịm, mùi lá dong xanh tươi, mùi nhang mới thơm dịu… hòa quyện thành hương vị rất riêng của phiên chợ Tết quê. Tiếng rao, tiếng cười nói, tất cả tạo nên bầu không khí rộn ràng. Mẹ dừng lại trước một sạp nhỏ, cầm lên đôi dép nhựa màu xanh rồi hỏi tôi có thích không. Tôi gật đầu ngay, bởi trong ý nghĩ của tôi, màu xanh da trời là màu của sự bình yên.

Về đến nhà, tôi mang đôi dép mới chạy khắp sân, bước chân nhẹ bẫng trong niềm háo hức trẻ nhỏ. Nhưng khi cúi xuống, tôi thấy chân mẹ vẫn mang đôi dép cũ quen thuộc. Quai dép đã sờn, những miếng vá chồng lên nhau, màu nhựa cũng đã úa theo thời gian.
Chiều hai mươi bảy Tết, bếp nhà tôi đỏ lửa nấu bánh chưng. Mẹ ngồi bên bếp, hơ nóng lưỡi liềm áp vào quai dép bị rách. Khi nhựa mềm ra, mẹ khéo léo đặt đè lên miếng nhựa khác, ép chặt, chờ nguội. Đôi tay mẹ chậm rãi, cẩn thận như đang vá lại một điều gì rất quý, ánh lửa bập bùng hắt lên khuôn mặt mẹ, hiện rõ dấu vết nhọc nhằn.
Vì còn nhỏ, tôi chưa hiểu hết ý nghĩa của những miếng vá, mãi sau này mới thấm thía: mẹ không chỉ sửa một đôi dép, mà đang chắt chiu từng đồng tiền để dành phần tốt đẹp hơn cho con.
Năm tháng trôi qua, tôi lớn lên trong cảm giác đủ đầy từng ngỡ là điều hiển nhiên. Đến khi nhìn lại, tôi chợt hiểu cuộc sống hôm nay không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng những ngày mẹ thức khuya dậy sớm, bằng đôi dép cũ bền bỉ theo chân mẹ, bằng thói quen luôn nhường phần hơn cho con, và cả những mùa Xuân mẹ chưa từng giữ riêng cho mình
Với tôi, hạnh phúc không ở đâu xa. Hạnh phúc là được lớn lên trong vòng tay mẹ, nơi mùa Xuân của mẹ đã hóa thành mùa Xuân của đời tôi, còn nguyên vẹn, chưa bao giờ nhạt phai.
© Trà Bình - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Giông bão rồi cũng qua
Tôi đứng trước ban công nhìn thật xa về thành phố quê hương mình, nghe tình thương dạt dào dâng lên trong tim, như năm ấy tôi đã nhìn và đã nói, ba mẹ ơi, bão đã tan rồi, chỉ còn bình yên mãi ở lại, con cầu mong biết bao.
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)
''Người ta nói nhiều về duyên phận. Riêng tôi, không biết duyên phận được diễn tả như thế nào. Chỉ là năm tháng ấy, cảm ơn người đã đến. Chỉ là năm tháng sau này, nhớ mong người đã ra đi".
4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy
Dù những tháng đầu năm có đôi lúc chật vật hay mệt nhoài vì guồng quay cơm áo gạo tiền, thì bạn ơi đừng vội nản lòng.
Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này
Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)
Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ngày Xuân Còn Nhau
“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)
Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm
Ba chưa từng được đi đến trường học như người ta. Vì ba là trẻ mồ côi và chân lại tật, một mình ba phải tự kiếm sống mưu sinh. Ba chưa từng oán hận ba mẹ ba vì đã bỏ rơi ba. Vậy mà, ba lại cố gắng học cái chữ để viết thư cho con. Con mở thùng carton chứa đầy thư cứ mỗi tháng là ba lại viết một bức thư cho con mà ba chưa từng đủ can đảm để gởi. Giờ con ngồi lật từng bức thư để đọc không hiểu con lại cảm thấy hối hận. Phải chi, con quay về thăm ba nhiều hơn thì có lẽ ba sẽ không đau buồn nhiều đến vậy.
Tết của những người con xa quê
Tết là ngày đoàn viên của những trái tim mong ngóng được về nhà sau bao ngày bôn ba vất vả…














