Có còn không những ngày thơ ấu để tìm về?
2019-08-20 08:15
Tác giả:
Trà Bình
blogradio.vn - Nếu có ai ghé qua làng Chương, Cẩm Khê quê tôi thì sẽ thấy được sự bình yên của một miền quê. Tình người nghĩa xóm là những miếng trầu, bát nước trà xanh hay điếu thuốc lào... chỉ những đơn giản, mộc mạc đó thôi cũng quá đủ ấm áp yêu thương!
***
Quê hương ơi! Có còn không những ngày thơ ấu để tôi được nhớ về những tháng ngày tuổi thơ? Mảnh đất màu nâu của quê hương tôi đã quá thân quen với những con người sinh ra và lớn lên ở nơi đây! Những hạt gạo, củ sắn, củ khoai tự trồng, con gà, con cá tự nuôi... và những phiên chợ quê chỉ là những thứ nông phẩm quê nhà.
Ngày ấy những người thị thành thường gọi quê tôi là nơi “khỉ ho cò gáy” bởi quá tĩnh mịch. Lúc đó, đường quê chỉ toàn người đi bộ, thỉnh thoảng mới có chiếc xe đạp, nên mỗi lần xe tải hay xe công nông ở nơi khác về là tất cả trẻ con bọn tôi chạy đi xem. Có đứa còn bám sau đuôi công nông cong chân đánh đu mặc kệ sự nguy hiểm. Rồi những lần mấy chị em tôi tập đi xe đạp, chiếc xe đạp cũ của bố từ thời bao cấp còn có cả biển số. Khi ấy, dù xe dãn phanh nhưng chị em tôi vẫn lườn người vào giữa khung xe, quẹo sang một bên để đạp xe qua những đoạn đường đất có nhiều rơm phơi lấp trên ổ gà, đá cuội...

Ngày tôi lên 7 tuổi đã cưới vợ nhưng đó chỉ là trò chơi trẻ con đám cưới giả, chú rể phải kéo cô dâu bằng mo cau, đám tiệc được chúng bạn chuẩn bị đồ ăn toàn là khế chua, chuối chát... Và những ngày tháng quê chưa có điện lưới, cả làng có những gia đình khá giả mới sắm được chiếc tivi đen trắng chạy bằng điện ắc quy. Thứ bảy là ngày tôi luôn mong ngóng vì ngày cuối tuần tôi được bố mẹ miễn học buổi tối, cho phép đi theo chúng bạn sang xóm bên xem nhờ tivi. Cảm giác thật là thích.
Trở lại việc học hành, từ nhà tôi đến trường cũng xa mấy cây số, phương tiện đi lại duy nhất của tôi là đôi chân cuốc bộ cùng đôi dép tổ ong. Trường lớp lúc đó cũng đơn sơ lắm, được lợp bằng lá cọ, tường đắp bằng đất trộn rơm khô. Đã vậy, nó còn bị "hành" bởi chúng tôi – những đứa trẻ nghịch ngợm. Chúng tôi hết tích chữ lên mặt bàn rồi lại đục thủng tường chui từ lớp này sang lớp khác... Những đứa trẻ như tôi ở quê ngoài việc đến trường học nửa buổi, còn nửa buổi phải phụ giúp việc gia đình, lớn thì làm việc đồng áng, nương rẫy, bé thì đi chăn trâu, tôi bé nhất trong nhà nên ngày nào cũng được đi chăn trâu và cùng những đứa chăn trâu khác bày ra các trò vui. Hết chặn nước mương bắt cá, cua để nướng ăn, chúng tôi lại rủ nhau chơi đánh đáo, thả diều...
Nếu có ai ghé qua làng Chương, Cẩm Khê quê tôi thì sẽ thấy được sự bình yên của một miền quê. Tình người nghĩa xóm là những miếng trầu, bát nước trà xanh hay điếu thuốc lào... chỉ những đơn giản, mộc mạc đó thôi cũng quá đủ ấm áp yêu thương! Nó khiến những con người xa quê như tôi luôn cảm thấy nhớ về quê hương, nhớ về một miền thương nhớ...
© Trà Bình (Phú Thọ) - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình: Mình về quê trồng cá
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này
Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)
Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ngày Xuân Còn Nhau
“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)
Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm
Ba chưa từng được đi đến trường học như người ta. Vì ba là trẻ mồ côi và chân lại tật, một mình ba phải tự kiếm sống mưu sinh. Ba chưa từng oán hận ba mẹ ba vì đã bỏ rơi ba. Vậy mà, ba lại cố gắng học cái chữ để viết thư cho con. Con mở thùng carton chứa đầy thư cứ mỗi tháng là ba lại viết một bức thư cho con mà ba chưa từng đủ can đảm để gởi. Giờ con ngồi lật từng bức thư để đọc không hiểu con lại cảm thấy hối hận. Phải chi, con quay về thăm ba nhiều hơn thì có lẽ ba sẽ không đau buồn nhiều đến vậy.
Tết của những người con xa quê
Tết là ngày đoàn viên của những trái tim mong ngóng được về nhà sau bao ngày bôn ba vất vả…
Quá khứ không còn thuộc về anh
Hành trình trở về, tìm lại những mảnh vỡ của quá khứ, chúng ta ai cũng từng đi qua một quãng đường quá khứ đầy về thương. Đi để trở về không phải sao?
Tết này con sẽ về (Phần 3)
Khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, nhẹ đến mức chẳng ai nghĩ nó sẽ để lại dấu vết gì. Nhưng sau này, khi ngoảnh lại, tôi mới hiểu: có những bi kịch trong đời bắt đầu từ chính những phút giây tưởng chừng như vô nghĩa ấy.
Đàn anh bí mật
Thật tình cờ 2 năm sau tôi gặp lại. Nhưng chúng tôi vẫn như ban đầu, một người im lặng, còn một người ngập ngừng không dám nói. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao có cảm giác vừa lo sợ, vừa rất tin tưởng, lại muốn bắt chuyện, nhưng không thể. Không biết sao hình ảnh đó cứ ám ảnh, lãng vãng trong đầu tôi, lúc thì ngay trước mặt tôi. Tôi sợ mất đi tình bạn chưa kịp có, cũng sợ người ta hiểu lầm mình. Vốn dĩ chưa có gì, sao tôi lại sợ như thế?














